Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý - Chương 131
topicLên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý - Chương 131 :131
Dẫu cách một lớp cửa sổ, tiếng còi xe inh ỏi ngoài đường vẫn vọng vào phòng. Nhưng tiếng ồn ấy chẳng mảy may ảnh hưởng đến Cốc Kiều, cô vẫn nghe rõ tiếng thở của Lạc Bồi Nhân.
Ngày Cốc Kiều còn thuê phòng ở đây, đường phố chưa đông đúc thế này. Mà có khi là vẫn vậy, chỉ tại bấy giờ tâm trí cô ngoài áo khoác da thì chỉ có tiền. Thành ra, từ tiếng người ra vào thang máy cho đến mọi âm thanh hỗn tạp ngoài cửa sổ, tất cả đều chỉ lướt qua tai, chẳng kịp đọng lại trong đầu cô lấy một giây.
Cốc Kiều quả thật đã ngà ngà say. Cô dùng những ngón tay chậm rãi khám phá Lạc Bồi Nhân, dù ban đầu cô chẳng hề có ý trêu ghẹo dụ dỗ anh.
Thuở mới yêu Lạc Bồi Nhân, Cốc Kiều bị cuốn hút bởi mọi nét khác biệt trên người anh. Cô tìm hiểu về phái nam thông qua anh, hay nói đúng hơn, sự tò mò của cô về nửa kia của thế giới thực chất chỉ là để hiểu thêm về anh mà thôi. Cô luôn để ý yết hầu của anh, đôi lúc lại muốn đưa tay chọc thử. Mỗi khi hôn, cô lại thích luồn tay vào mái tóc ngắn của anh, đơn giản là vì nó khác hẳn tóc cô.
Nhưng đây là lần đầu tiên Cốc Kiều chạm vào nơi đó của Lạc Bồi Nhân. Năm đó, lần đầu nhìn thấy thứ mà mình đang nắm trong tay lúc này, cô đã giật bắn mình. Sao mà trông nó đáng sợ thế, khác xa với con người cô yêu.
Khi ấy cô đã nghĩ, đã yêu một người thì không thể chỉ chấp nhận những mặt khiến mình hài lòng ở người đó. Nếu đã yêu một cái cây, lẽ nào khi nó phô bày bộ rễ cắm sâu vào lòng đất, cô lại có thể buông lời chê bai rằng bộ rễ ấy xấu tệ, chẳng hề giống với vẻ ngoài cô hằng thấy hay sao?
Lần này, cô không rụt tay phắt tay lại như phải bỏng giống lần đầu tiên nữa, mà chủ động nắm lấy nó. Vẻ mặt cô còn bình tĩnh hơn cả Lạc Bồi Nhân, cứ như thể đây chỉ là một cái bắt tay xã giao bình thường.
Dẫu vậy, điều đó chẳng thể ngăn những ý nghĩ kỳ quặc nảy ra trong đầu Cốc Kiều. Cô thậm chí còn nhìn nhận vấn đề dưới góc độ của một người bán quần áo: Kích cỡ lớn quá cũng là một khuyết điểm chí mạng, nếu chỗ đó của khách hàng nam mà nhỏ hơn một chút thì sẽ đỡ kén quần hơn nhiều. Rồi cô lại lơ đãng nghĩ, thứ này cứ liên tục biến đổi kích cỡ như vậy thì kiểu quần nào mới che giấu nổi đây?
Cô không nói cho Lạc Bồi Nhân biết những suy nghĩ ấy, và anh cũng chẳng cho cô thời gian để phân tâm thêm.
Sau này ngẫm lại, cô thấy may mà khi ấy mình chỉ nghĩ chứ không nói ra, bởi mấy lời ấy nghe hơi ngốc thật.
Lòng bàn tay Cốc Kiều mỗi lúc một nóng rực. Dưới sự v**t v* chu đáo của cô, d*c v*ng của anh ngày một lớn dần trong tay cô.
Ban đầu cô thật sự chỉ muốn tìm hiểu anh, muốn khám phá từng ngóc ngách trên cơ thể anh. Thế nhưng giờ đây, khi nhìn yết hầu trượt lên xuống và nghe tiếng thở mỗi lúc một nặng nề của anh, cô lại bất chợt khao khát được nhìn thấy dáng vẻ mất kiểm soát của anh.
Cô vẫn luôn cho rằng Lạc Bồi Nhân là người coi trọng sự gắn kết tâm hồn, và tin một mối quan hệ như vậy sẽ bền chặt hơn. Điều này càng thêm quan trọng với một cặp đôi yêu xa như họ. Khi cách nhau cả Thái Bình Dương, chỉ có thể kết nối qua đường dây điện thoại mong manh, chẳng biết đến bao giờ mới lại được nắm tay nhau.
Nhưng sau này, khi Lạc Bồi Nhân gọi điện, thản nhiên kể mình vừa gặp một tai nạn xe hơi nhỏ, cô chỉ ước có thể ở ngay bên cạnh để nắm lấy tay anh, bởi một cái nắm tay khi ấy còn hơn vạn lời an ủi. Chính lần đó, cô mới thấm thía đến tột cùng sự bất lực của đường dây điện thoại. Những điều ngôn ngữ có thể biểu đạt chung quy cũng có giới hạn. So với một cái ôm, hay thậm chí chỉ là một cái nắm tay, nó trở nên thật bất lực và sáo rỗng.
Cốc Kiều đã đơn phương chấm dứt mối tình qua điện thoại ấy. Khi ấy, cô ngỡ rằng đó là lựa chọn tốt nhất cho cả hai. Chỉ là, mỗi khi nhớ về Lạc Bồi Nhân, cô lại phải gắng sức gạt đi ý nghĩ rằng giờ này anh đang nắm tay một người con gái khác.
Dưới ánh đèn sáng trưng có thể nhìn thấu tâm can đối phương, cả hai đều không nói lời nào. Bàn tay Cốc Kiều vẫn không ngừng v**t v* trong khi ánh mắt vẫn dán chặt vào gương mặt Lạc Bồi Nhân. Cô nghe tiếng anh thở mỗi lúc một gấp, hơi thở nóng hổi phả lên má cô tựa một cơn gió nồm. Anh không cho Cốc Kiều thêm cơ hội ngắm nhìn nữa, mà luồn tay vào mái tóc dài của cô rồi chiếm lấy đôi môi bằng nụ hôn sâu cuồng nhiệt như muốn nuốt chửng cô.
Họ quấn lấy nhau từ đầu giường bên này sang tận đầu giường bên kia, rồi Lạc Bồi Nhân đè cô xuống. Khoảnh khắc anh tiến vào đã đâm nát mọi suy nghĩ trong đầu cô, khiến cô và anh hoà làm một.
Như rễ cây cắm sâu vào lòng đất, d*c v*ng không ngừng bành trướng, càng lúc càng cắm sâu, sâu hơn bất cứ lần nào trước đây. Anh nhất quyết muốn chạm đến nơi sâu thẳm nhất bên trong cô, hoàn toàn cắm rễ trong cơ thể cô.
Cơ thể Cốc Kiều còn mâu thuẫn hơn cả tâm trí cô. Nó vừa khao khát anh, lại vừa e sợ chẳng thể dung chứa nổi mà đẩy ra. Nhưng rốt cuộc, sự khao khát cháy bỏng đã chiến thắng tất cả, đôi tay cô siết chặt lấy tấm lưng anh, mong anh tiến vào sâu hơn, sâu hơn nữa.
Móng tay cô bấm sâu vào da thịt anh. Và có lẽ chỉ đến lúc này, hai người mới thực sự được xem là “trong anh có em, trong em có anh”. Hóa ra, khi gần gũi đến không còn ranh giới, cả hai đều sẽ cảm thấy đau. Giọng cô bị những cú thúc của anh làm cho vỡ vụn thành từng mảnh, văng lên cửa kính rồi dội ngược lại. Những mảnh vỡ ấy va vào nhau, dính chặt lại chỉ còn toàn là tiếng cô gọi tên anh.
Chẳng biết đã qua bao lâu, ngoài cửa sổ mới yên tĩnh trở lại, không còn tiếng người lao xao hay tiếng còi xe inh ỏi.
Mọi thứ dường như ngưng đọng, dường như anh chỉ tiến vào trong cô để nghỉ ngơi một lát. Chốn chật hẹp đang được anh lấp đầy ấy còn nhạy cảm hơn ngón tay cô gấp trăm lần, có thể cảm nhận rõ mồn một từng biến chuyển tinh vi nhất trong d*c v*ng của anh.
Lạc Bồi Nhân đưa tay vuốt tóc Cốc Kiều, dịu dàng hôn lên má, mi mắt, sống mũi, rồi xuống vành tai. Cốc Kiều ngỡ như mình sắp tan chảy, đến cả phần cơ thể của anh đang vùi sâu trong cô cũng tan chảy theo, cùng hoà làm một với cô.
Lạc Bồi Nhân ghé sát vào tai Cốc Kiều, thì thầm:
– Mỗi lần ai đó hỏi anh có nhớ nhà không, anh đều tự động cho rằng họ đang hỏi anh có nhớ em không.
Lạc Bồi Nhân chưa bao giờ trả lời thẳng câu hỏi ấy. Ban đầu là vì thấy nó thật vô vị, sau này thì bởi nỗi nhớ dành cho người con gái đã chủ động rời bỏ mình khiến anh khó mà mở miệng nổi.
– Anh lúc nào cũng nhớ về em, nhưng anh thấy “nhớ về” và “nhớ” là hai chuyện khác nhau lắm, bởi vậy nên anh chẳng bao giờ nói với ai là mình nhớ nhà.
Cô cũng hay nhớ về anh, ngay cả trong những chuyện tưởng chừng chẳng liên quan. Khưu Sảng quen biết bao nhiêu đàn anh cùng trường, nhưng cứ mỗi lần cô ta nhắc đến hai từ ấy, gương mặt quen thuộc của Lạc Bồi Nhân lại thoáng hiện trong đầu Cốc Kiều vài giây.
Cốc Kiều còn chưa kịp tranh luận với Lạc Bồi Nhân về sự khác biệt giữa “nhớ về” và “nhớ” thì đã bị anh phá vỡ sự bình yên trong cơ thể. Trong những phút giây quấn quýt, cô cảm nhận được hết lần này đến lần khác anh đã “nhớ” cô da diết đến nhường nào.
Ba người cùng ăn sáng dưới sảnh khách sạn. Nhìn cặp đồng hồ trên cổ tay Cốc Kiều và Lạc Bồi Nhân, Khưu Sảng bỗng thấy mình như người thừa.
Khi Cốc Kiều gọi điện báo sáng nay có thêm người ăn sáng cùng, Khưu Sảng không hề nghĩ đó lại là Lạc Bồi Nhân. Lúc cô ta xuống sảnh, Cốc Kiều đã có mặt ở đó, nhưng người đàn ông ngồi cạnh sếp đã khiến bước chân cô ta bất giác khựng lại.
Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu Khưu Sảng là: “Chẳng lẽ tối qua hai người họ qua đêm cùng nhau?”. Nhưng rồi cô ta vội gạt phắt ý nghĩ ấy đi, bởi suy diễn linh tinh về chị sếp kề cận hằng ngày quả thật có hơi…. Vả lại, tóc tai Cốc Kiều búi gọn gàng, một tay cầm báo, tay kia cầm tách cà phê, dù ở sảnh khách sạn nhưng đã hoàn toàn bật chế độ làm việc. Người đàn ông bên cạnh cô cũng toát ra vẻ xa cách, khiến người ta chỉ dám đứng nhìn chứ không dám lại gần, nên nghĩ về họ theo hướng bậy bạ quả thật quá tội lỗi.
Đêm qua Khưu Sảng ngủ lại khách sạn nên vẫn mặc bộ đồ của ngày hôm qua. Vốn dĩ cô ta cũng chẳng bận tâm, nhưng rồi lại để ý thấy anh Lạc đã thay một bộ đồ hoàn toàn khác, từ sơ mi, cà vạt đến áo khoác đều khác hẳn hôm qua. Cô ta vốn không quen tiếp xúc với kiểu đàn ông quá chăm chút vẻ bề ngoài, nhưng xem ra sếp của cô ta lại chẳng hề bận lòng về điều đó.
Khi Khưu Sảng tới, Cốc Kiều và Lạc Bồi Nhân đang bàn về kế hoạch mở cửa hàng ở Thượng Hải.
Chân Cốc Kiều vô tình va phải chân Lạc Bồi Nhân, cô rụt ngay lại. Chỉ một cái chạm nhẹ cũng đủ để cô nhớ lại đêm qua, chợt có cảm giác như chân mình sắp bị va tới trầy da. Nếu biết trước sau này Lạc Bồi Nhân sẽ ở lại Thượng Hải, hẳn cô đã tranh thủ ngủ thêm một lát thay vì đòi hỏi anh hết lần này đến lần khác. Thời gian họ ở bên nhau vốn quá ít ỏi, thế nên những đêm cuối cùng trước mỗi lần chia xa lúc nào cũng cuồng nhiệt như thể sắp sinh ly tử biệt đến nơi. Giờ đây, để giữ tỉnh táo, cô chỉ còn cách liên tục nốc cà phê.
Thấy Khưu Sảng tới, Cốc Kiều mỉm cười giới thiệu cô với Lạc Bồi Nhân:
– Đây là Khưu Sảng, cũng là đàn em trường Z của anh đấy. Sau này cửa hàng ở Thượng Hải khai trương sẽ do con bé phụ trách.
Khưu Sảng đang phân vân không biết nên xưng hô với Lạc Bồi Nhân thế nào thì nghe Cốc Kiều nói tiếp:
– Còn đây là Lạc Bồi Nhân, bạn trai chị.
Hôm qua Khưu Sảng đã lờ mờ đoán ra chuyện này nên không tỏ vẻ ngạc nhiên, chỉ cười nói:
– Em nghe danh anh lâu lắm rồi ạ.
Dẫu đã nghe danh Lạc Bồi Nhân từ lâu, nhưng đến giờ Khưu Sảng mới biết Lạc Bồi Nhân là bạn trai của sếp mình.
Cặp đôi này không tỏ ra quá thân mật, trái lại còn giữ một khoảng cách xã giao chừng mực; thậm chí Cốc Kiều còn ngồi gần Khưu Sảng hơn là Lạc Bồi Nhân. Dù vậy, cô ta vẫn cảm thấy mình thừa thãi, bởi giữa hai người họ toát ra một sự ăn ý khăng khít đến độ không ai chen vào được. Sự ăn ý này dường như đã được vun đắp từ rất lâu rồi.
Suốt buổi trò chuyện, cả hai đều cố gắng kéo Khưu Sảng vào câu chuyện, thậm chí còn lấy cô ta làm chủ đề chính. Cốc Kiều kể cho Lạc Bồi Nhân nghe cô em khóa dưới này của anh quan trọng với cửa hàng đến nhường nào, cũng kể cả chuyện ngày trước mình đã phải mời Khưu Sảng về ra sao.
Lạc Bồi Nhân cũng rất lịch sự với Khưu Sảng. Khi gọi bữa sáng, anh chu đáo đặt hai phần, một cho Cốc Kiều, một cho cô ta.
Duy chỉ một chi tiết nhỏ đã tố cáo mối quan hệ không tầm thường của họ: Cốc Kiều gọi món cho Lạc Bồi Nhân mà chẳng cần hỏi ý anh, cứ như thể đã quá rành khẩu vị của anh. Ngược lại, Lạc Bồi Nhân cũng tự nhiên thêm sữa vào tách cà phê của Cốc Kiều. Người thêm thản nhiên, người uống cũng thản nhiên, trông họ ăn ý như thể đã quen biết nhau từ rất lâu rồi.
Thấy Cốc Kiều nốc cà phê liên tục, Khưu Sảng hỏi:
– Tối qua chị ngủ không ngon ạ?
Ý của Khưu Sảng là lo Cốc Kiều vì say rượu mà mất ngủ. Cốc Kiều đứng hình một giây như sực nghĩ tới chuyện gì đó, nhưng rồi nét mặt nhanh chóng trở lại như thường.
– Cũng tàm tạm.
Cô không dám nhìn Lạc Bồi Nhân vì biết chắc anh sẽ cho rằng cô lại nói dối. Nhưng chuyện này làm sao mà nói toạc ra được?
Rốt cuộc, Khưu Sảng không kìm được tò mò mà thắc mắc:
– Hai anh chị quen nhau từ bao giờ vậy ạ?
Cốc Kiều đáp:
– Sáu năm trước.
Khưu Sảng ngạc nhiên. Cô ta chưa từng nghe Cốc Kiều nhắc đến Lạc Bồi Nhân bao giờ, thậm chí còn ngỡ họ chỉ mới quen nhau trong chuyến đi Thượng Hải vừa rồi.
Lạc Bồi Nhân bất ngờ kể về quá khứ của hai người:
– Hồi trước, sếp em từng thuê một phòng suite ở đây để bán áo khoác da. Hồi đó, có ngày cô ấy kiếm được cả vài trăm nghìn tệ, còn anh vẫn chỉ là cậu sinh viên nghèo rớt mồng tơi, lúc nào cũng lo mình không xứng với cô ấy.
Cốc Kiều liếc xéo anh một cái. Anh nói thế mà không thấy ngượng mồm à? Thế nhưng, ánh mắt anh lại vô cùng thản nhiên, như thể những gì vừa kể hoàn toàn là sự thật.
Khưu Sảng tin sái cổ, không kìm được mà kêu lên:
– Một ngày kiếm được vài trăm nghìn tệ ấy ạ?
Doanh thu khủng khiếp đến thế, mà lúc đó Cốc Kiều mới bao nhiêu tuổi cơ chứ? Một quá khứ huy hoàng đáng để khoe khoang như vậy mà Cốc Kiều chưa từng đả động bao giờ.
– Cách tính lợi nhuận của áo khoác da khác hẳn với phần mềm. Doanh số trăm nghìn tệ chứ lãi ròng cũng chỉ tầm năm con số thôi, mà đâu phải ngày nào cũng được vậy.
Dẫu Cốc Kiều nói thế nhưng Khưu Sảng vẫn phục cô sát đất. Cô ta cũng lờ mờ hình dung ra câu chuyện tình yêu của họ, chẳng cần hỏi cũng biết ai là người theo đuổi.
Ông chủ Trạch không ngờ lại chạm mặt Cốc Kiều ở đây. So với năm xưa, trông cô chững chạc, điềm đạm hơn hẳn, ra dáng người dư dả. Lão thầm nhủ: “Cũng phải thôi, con nhỏ này ranh như ma xó, lại dám chịu khổ, dám liều mạng, sống tốt chẳng có gì lạ.”
Có lẽ vì lão nhìn chằm chằm Cốc Kiều quá lâu, người đàn ông bên cạnh cô bèn liếc mắt sang. Ánh mắt ấy sắc lẻm như dao, khiến lão vội lỉnh đi. Năm đó, tuy lão không trực tiếp đến phòng Cốc Kiều thuê để gây sự, nhưng đám người đến quậy phá ít nhiều đều do lão xúi giục. Mãi sau này, khi kẻ làm giả séc xộ khám, Cốc Kiều mới được chứng minh là hoàn toàn vô can. Dĩ nhiên, ông chủ Trạch cũng chẳng đòi được đồng bồi thường nào, bởi tên kia đã nướng sạch tiền vào sới bạc từ lâu. Nghe đâu tên lừa đảo đó cũng định lừa cả Cốc Kiều, nhưng lúc ấy cô rất cẩn thận, nhất quyết đề nghị ra ngân hàng kiểm tra nên mới thoát nạn. Mọi chuyện đã sáng tỏ, nhưng da mặt lão cũng chưa dày đến mức như tên lừa đảo kia, nên rốt cuộc không còn mặt mũi nào gặp Cốc Kiều nữa.
Cũng may hai năm nay cô không còn buôn áo khoác da, nên lão cũng chẳng cần phải cố ý tránh mặt cô.
Thoạt tiên, khi hay tin Cốc Kiều bỏ buôn áo khoác da, ông chủ Trạch còn rất ngạc nhiên. Vụ kiện dù sao cũng đã khép lại, nửa năm trôi qua, đám gây rối đã mệt mỏi rã rời, ngay cả lão cũng chẳng còn hơi sức đâu mà xúi giục ai quấy phá nữa. Ấy vậy mà Cốc Kiều đã tích lũy được bao nhiêu mối lái trong ngành, dù bị phá đến mức đó vẫn trụ vững lại nhảy sang ngành khác. Nếu cô quay lại buôn áo khoác da, không những duy trì được mà biết đâu chừng còn phất to hơn.
Cốc Kiều không bán áo khoác da nữa, ban đầu ông chủ Trạch cũng thấy hơi áy náy. Dẫu có ân oán cũ, nhưng ép một cô gái đến nông nỗi ấy thì cũng có phần quá đáng. Suy cho cùng, người lừa lão đâu phải Cốc Kiều, chỉ là cô quá tinh ranh nên không sa bẫy như lão mà thôi.
Nhưng cảm giác áy náy ấy của ông chủ Trạch chẳng có bao nhiêu, mà mừng thầm lại rất nhiều. Lão mừng vì bớt đi một đối thủ cạnh tranh, bởi trong mắt lão, chẳng ai bán áo khoác da giỏi bằng Cốc Kiều cả. Ông chủ Trạch bèn quyết định sao y bản chính con đường thành công của cô, cũng đến khách sạn quốc tế này thuê một phòng. Trước kia lão còn chê cô trẻ người non dạ, mới kiếm được chút đỉnh đã vung tiền thuê phòng ở khách sạn sang trọng, đúng là đồ sĩ diện hão. Nhưng thực tế chứng minh Cốc Kiều mới là người biết nhìn xa trông rộng.
Ông chủ Trạch không chỉ bắt chước Cốc Kiều thuê phòng mà còn thuê cả người mẫu chụp ảnh quảng cáo. Lão rập khuôn y nguyên mọi đường đi nước bước của cô, thời gian đầu việc buôn bán cũng khấm khá, nhưng về sau do có quá nhiều người làm theo nên dần dà mất đi lợi thế cạnh tranh. Nhất là gã họ Bành kia. Người ngoài chỉ học được cái vỏ của Cốc Kiều, còn Bành Châu lại nắm trong tay toàn bộ mối hàng mà cô dày công tích cóp. Đã vậy anh ta lại còn trẻ và dám liều, chẳng mấy chốc đã phất lên, làm ăn còn phát đạt hơn cả lão.
Hai năm nay, chuyện làm ăn của ông chủ Trạch không mấy thuận lợi. Kể từ dạo tay giám đốc họ Vu của công ty ngoại thương hợp tác với lão bị tống giam vì biển thủ công quỹ đi buôn đất ở Hải Nam, việc kinh doanh của lão cứ ngày một lụn bại, dù vẫn gắng gượng cầm cự. Gần đây, lão đang tính chuyển sang một khách sạn rẻ hơn, bởi lợi nhuận đang ngày một teo tóp.
Nhưng điều khiến ông chủ Trạch bực mình nhất vẫn là thằng con trai của lão. Con trai lão giờ cũng trạc tuổi Cốc Kiều dạo lão mới gặp cô. Nó cũng không phải hạng vô dụng, ít ra cũng biết chút đỉnh về sổ sách kế toán. Nhưng không có so sánh thì không có đau thương. Mỗi lần nghĩ đến chuyện Cốc Kiều bằng tuổi con mình đã cáng đáng mọi việc, thậm chí còn cướp cả mối làm ăn của mình, là ông chủ Trạch lại thấy gai mắt với thằng con vẫn phải ăn bám bố mẹ.
Mỗi khi mắng con, ông ta lại bóng gió nhắc đến Cốc Kiều:
– Bố quen một con bé, bằng tuổi mày mà người ta đã tự ra ngoài buôn bán, sau còn bán áo khoác da, làm ăn chẳng kém gì bố. Mày nhìn lại mình xem, suốt ngày chỉ lêu lổng, cắm đầu vào game. Biết thế ngày xưa bố đã chẳng mua máy tính cho mày, chỉ tổ đem tiền đi cúng hết cho mấy đứa bán phần mềm.
Thằng con thuộc thế hệ sau năm 1975, lớn lên trong thời đại mới, đâu thèm đếm xỉa đến mớ lý lẽ của lão:
– Bố thì đến bật máy tính còn chẳng biết, suốt ngày chỉ luẩn quẩn với mấy cái áo khoác da. Mấy chiêu buôn bán của bố xưa như Trái Đất rồi! Bố nhìn người ta làm ăn bây giờ đi! Thời đại này phải coi khách hàng là thượng đế. Tiêu đủ năm trăm tệ là có thẻ thành viên, mua phần mềm được giảm giá 12%, tháng nào con cũng nhận được tờ rơi quảng cáo sản phẩm mới gửi về tận nhà. Khách ở xa thì họ giao hàng tận nơi. Còn bố ấy, chỉ chăm chăm bòn tiền của khách, làm ăn thế chỉ lừa được một lần rồi thôi chứ ai mà dám quay lại lần hai!
Hai bố con nhìn nhau bằng ánh mắt khinh khỉnh. Con thì chê bố buôn bán kiểu cổ hủ, bố thì mắng con khờ, mua phần mềm bị người ta tìm đủ cách moi tiền mà vẫn còn vỗ tay khen hay.
Hôm qua chẳng biết có buổi ra mắt game gì đó, con trai lão cũng cất công xếp hàng đi mua. Ông chủ Trạch thật không tài nào hiểu nổi, phần mềm không ăn, không uống được, mà cũng có đứa ăn no rửng mỡ đi xếp hàng mua cho bằng được. Thằng con cũng không về tay không, ngoài phần mềm mua được, nó còn trúng một thẻ quà tặng trị giá một trăm tệ, có thể dùng để mua bất kỳ sản phẩm nào dưới mức giá đó trong cửa hàng. Lão liếc qua tờ rơi quảng cáo thằng con mang về, thế là dòng chữ “Cửa hàng phần mềm chuyên doanh Cốc Giai” liền đập ngay vào mắt lão.
Nhìn thấy chữ “Cốc”, ông chủ Trạch không hiểu sao lại nghĩ đến Cốc Kiều rồi thầm nhủ: Mấy người họ Cốc này đúng là biết làm ăn thật.