Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1430

topic

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1430 :Chuyến Tàu Tuần Hoàn (131)

Hòa Ngọc đứng dậy.

Joe ngày thường luôn trầm ổn đang siết chặt tay bật khóc. Thu Đao cũng sững sờ đứng tại chỗ, ngây ngốc nhìn Hòa Ngọc lại đứng lên một lần nữa ở trong phòng phát sóng trực tiếp.

Anh ta biết lai lịch của viên ngọc kia.

Một trong ba bảo vật cấp thần của – Ngọc đổi vận.

Trong ba bảo vật cấp thần, đàn của Ly Trạm thì không cần phải nói, Lăng Bất Thần chỉ cần cầm cây đàn này thì gặp Phật cản Phật, gặp Thần cản giết Thần, có thể thấy được nó có bao nhiêu sức mạnh phi thường. Mặt nạ thì ngay từ lần đầu tiên xuất hiện, chỉ cần nhìn thấy có nhiều thêm năm "Eugene", là biết mặt nạ có thể tăng lên bao nhiêu năng lực chiến đấu.

Trong ba bảo vật cấp thần này, chỉ có viên ngọc đổi vận là bảo vật phụ trợ, nhìn như tác dụng không lớn, nhưng mấy lần Hòa Ngọc rơi vào tình huống cực kỳ nguy hiểm, mấy lần cược tỷ lệ thắng cực thấp... Đều có dấu vết của nó.

Vòng tuyển chọn, Vương nói Hòa Ngọc sẽ không biết cách sử dụng viên ngọc đổi vận như thế nào, nhưng trước mắt xem ra, Hòa Ngọc thông minh như vậy, làm sao có thể không biết?

Cậu không chỉ biết, mà còn phát huy hết toàn bộ tác dụng của nó.

Mà bây giờ, Hòa Ngọc còn muốn dùng bảo vật cấp thần là viên ngọc đổi vận này để đánh cược một lần cuối cùng!

Thắng thì sống, thua thì chết.

Thu Đao không biết cậu muốn đánh cược như thế nào, nhưng giờ phút này, không hiểu sao đôi mắt anh ta lại ngân ngấn nước một cách khó hiểu, có một loại cảm giác phức tạp nói không nên lời, thậm chí là từ sâu trong linh hồn cũng đang run rẩy theo bóng người trong phát sóng trực tiếp kia.

Đây là Hòa Ngọc!

Tay cậu ta tay cầm xương sống trắng tinh, dưới tình thế Vạn Nhân Trảm bị loại, còn Ly Trạm thì đã tử vong, thế mà cậu vẫn đứng vững vàng trên chổi phi hành trăm ngàn lỗ thủng, trong tình cảnh tuyệt vọng như vậy vẫn không chịu khuất phục mà đứng lên.

Chỉ có Hòa Ngọc mới có thể làm được.

Thu Đao nghe thấy Larry và Joe khóc rống lên, anh ta biết vì sao bọn họ khóc, bọn họ đang đau lòng cho Hòa Ngọc.

Nhìn suốt toàn bộ quá trình thi đấu, Hòa Ngọc kiên định, có niềm tin, quả quyết. Lúc trước ở phó bản , cậu đã ở cùng với Hàn Băng thú thân thiết như vậy, sau cùng vẫn có thể kiên định, nhẫn tâm đâm hoa hàn băng vào trái tim của nó.

Mọi người đều có niềm tin. Niềm tin của Thành Chiêu là khu thứ ba, niềm tin của Eugene là khoa học công nghệ và số liệu, vậy Hòa Ngọc thì sao?

Niềm tin của cậu ta là - phá vỡ quy tắc, lật đổ hệ thống.

Cậu muốn đưa tất cả các đồng đội tin tưởng mình ra ngoài cùng nhau.

Thế nhưng, hết đồng đội này lại đến đồng đội khác chết đi, Ly Trạm biến mất, những thứ này đều là những đả kích làm lung lay niềm tin. Đối với một người kiên định, thứ mạnh mẽ nhất chính là niềm tin, thứ yếu ớt nhất cũng là niềm tin.

Hòa Ngọc thống khổ khi cậu không thể làm được như lời hứa.

May mà...

Cuối cùng cậu vẫn là Hòa Ngọc!