Cuốn Sách Ma Thuật Bị Cấm Của Dorothy - Chương 112

topic

Cuốn Sách Ma Thuật Bị Cấm Của Dorothy - Chương 112 :Bằng chứng

Buổi sáng tại Igwynt phủ một lớp sương mờ nhạt, những tòa nhà xa xa ẩn hiện giữa làn khói trắng mông lung. Gregor sải bước nhanh dọc theo con phố, tâm trạng anh chẳng hề bị ảnh hưởng bởi tiết trời u ám. Vừa huýt sáo khe khẽ, anh vừa đi thẳng tới đích, len lỏi qua dòng người qua lại.

Khi đến sảnh tòa tháp Cypress Fir, Gregor bước vào và tiến thẳng đến quầy tiếp tân. Ở đó, một bà lão đang cặm cụi ghi chép điều gì đó. Anh cất giọng chào vui vẻ.

“Chào buổi sáng, bà Ada.”

“Oh... chào buổi sáng, Gregor. Lại đi bộ đến đây như thường lệ à…” Ada ngẩng đầu, nở nụ cười mệt mỏi. Gương mặt bà dường như vẫn còn vương nét nặng nề bởi những chuyện gần đây.

“Vâng, vận động thêm một chút chẳng bao giờ là thừa.” Gregor vừa nói vừa chỉnh lại cổ áo. Ada bật cười khẽ.

“Cậu lúc nào cũng tràn đầy năng lượng. Dù dạo này bận rộn, trông cậu vẫn rất tươi tỉnh.”

“Heh… Đúng là tôi bận thật, nhưng sắp xong hết rồi. Chỉ cần đừng có thêm... hoa nữa thì tốt.”

“Chào bà. Đây là hoa từ tiệm Rainbow Butterfly Florist. Có khách hàng đặt giao tận nơi—xin nhận giúp ạ.”

Đúng lúc ấy, một nhân viên mặc đồng phục tiến lại, đặt bó hoa rực rỡ xuống bàn trước mặt Gregor và Ada với nụ cười lịch sự.

Nụ cười trên môi Gregor vụt tắt. Anh nhìn chằm chằm bó hoa, sắc mặt chợt trở nên trầm như màn sương ngoài cửa. Ada liếc bó hoa, khẽ lắc đầu cùng một nụ cười gượng gạo.

Tầng hầm Tòa tháp Cypress Fir – Cục An Ninh Igwynt.

Trong phòng cục trưởng, một bó hoa khác đang nằm trên bàn. Gregor, Turner, Elena và James đều có mặt, nét mặt ai nấy đều nặng nề khi nhìn chằm chằm vào đó.

“Lại gửi đến nữa sao… Xem lần này họ để lại thông điệp gì.” James bước tới bàn, cẩn thận rút một phong thư trong đám hoa hồng, mở ra rồi trải tờ giấy bên trong.

Lông mày James nhíu chặt.

“Ngài James, có chuyện gì vậy?” Gregor hỏi, nhận ra vẻ mặt bất thường của ông. Một lúc sau, James cất giọng chậm rãi.

“Là… lời bài hát.”

“Bài hát?”

Gregor, Turner và Elena nhìn nhau khó hiểu. James đặt lá thư lên bàn, cả bọn cùng xúm lại. Elena đọc to.

“Những con chiên… những con chiên… Chúng ta là chiên… Những con chiên ngọt ngào nhỏ bé… Xin hãy thương xót để chúng ta được lớn khôn…”

“Hừm… nghe giống bài hát thiếu nhi quá.” Gregor lẩm bẩm. Turner thì cau mày, giọng gay gắt.

“Tại sao họ lại gửi cho ta một bài hát con nít? Họ nghĩ ta là trẻ con à?”

“Không, đây không phải là bài hát bình thường.”

Giọng James trở nên trầm nghiêm. Mọi người đều ngạc nhiên nhìn ông, khi James chậm rãi nói tiếp.

“Bài này năm nào cũng được hát trong buổi biểu diễn từ thiện của Trại trẻ mồ côi. Là tiết mục truyền thống, và theo báo cáo, được sáng tác bởi Tử Tước Field. Tôi đã nghe vài lần rồi.”

“Tử Tước Field? Một bài hát thiếu nhi hát trong buổi từ thiện? Tại sao… tại sao họ lại gửi cho ta thứ này? Có ý gì?” Turner càng nghe càng rối, chẳng hiểu nổi dụng ý của cái gọi là “Hội Thập Tự Hồng hoa” kia muốn ám chỉ điều gì.

Ngay khi cả nhóm còn đang lúng túng, ánh mắt James chợt sắc lại. Ông nhấc tờ thư lên, khéo léo tách ra một tờ giấy mỏng khác dính ở mặt sau. Trên tờ giấy ấy là những nét vẽ phức tạp chằng chịt.

“Có thêm một trang nữa? Đây là gì?”

Turner và những người khác cùng nghiêng người nhìn. Trên trang giấy là một đồ hình tròn tinh vi. Ở trung tâm, vẽ biểu tượng đồng xu và tam giác đều.

“Đây là… pháp trận mang thuộc tính [Đá]?!”

“Là trận pháp khống chế độc nhận thức. Thường được dùng khi giải mã tri thức thần bí liên quan đến [Chén Thánh].” James giải thích nghiêm túc. Ông đặt tờ pháp trận sang một bên, rồi trải lại tờ có lời bài hát.

Ngay khi đó, cả bốn Siêu phàm đều cảm nhận được một luồng dao động nhẹ trong tâm trí. Một thôi thúc mơ hồ dấy lên—một cơn thèm ăn kỳ quái. Turner vô thức l**m môi.

“Cái này là…”

Ba người còn lại lập tức tránh ánh mắt, Elena ôm trán, khẽ nói:

“Đây… là độc? Bài hát chứa tri thức thần bí? Tri thức của [Chén Thánh]? Còn pháp trận [Đá] kia dùng để triệt tiêu nó ban đầu…”

“Tại sao một bài hát lại chứa độc? Và tại sao nó lại mang khía cạnh biểu hiện của [Chén Thánh] liên quan đến ‘thèm ăn’?” Turner lùi lại, thần kinh nhạy bén của một Siêu phàm hệ [Chén Thánh] phản ứng rõ rệt.

Gregor, trầm ngâm, bỗng như nghĩ ra điều gì. Anh nhìn James vẫn đang cầm tờ giấy.

“Ngài James, ngài nói… bài hát này là tiết mục truyền thống của buổi từ thiện, do Tử Tước Field sáng tác và cung cấp cho Trại trẻ mồ côi. Nhưng…”

Anh dừng lại, rồi nói tiếp, giọng trầm xuống.

“Nhưng… tại sao bài hát do Tử Tước Field viết lại chứa tri thức [Chén Thánh]?”

Lời vừa dứt, căn phòng chìm trong im lặng nặng nề. Ai nấy đều sa sầm mặt, không nói một lời.

Không khí đặc quánh bởi những nghi ngờ không thốt nên lời. Dù đáng sợ, sự thật vẫn phải được đối diện.

James hít một hơi sâu, rồi cất giọng dứt khoát.

“Gregor, Turner, tập hợp đội hình.”

“Rõ, thưa ngài!”

Buổi trưa – Ngoại ô Đông Nam Igwynt, Trại trẻ mồ côi.

Trại trẻ mồ côi ngập tràn tiếng cười. Dây ruy băng màu sắc và hoa tươi được treo khắp nơi. Bọn trẻ nô đùa trên bãi cỏ, chuyền tay nhau quần áo, sách vở và đồ chơi mới được quyên tặng, dưới sự hướng dẫn của các nữ tu.

Tại sảnh vào, một cô bé tóc vàng tết hai bím – Anna – đang mặc bộ váy đẹp nhất, xách chiếc vali nhỏ, đứng trước mặt Dorothy trong chiếc váy trắng tao nhã.

“Cô Mayschoss, con vui lắm vì cô đến tiễn con hôm nay!” Anna mỉm cười rạng rỡ.

Dorothy đáp lại bằng một nụ cười hiền.

“Tất nhiên rồi, Anna. Con là học trò giỏi nhất của cô, làm sao cô có thể vắng mặt được. Nhớ phải ngoan ngoãn và chăm học nhé.”

“Vâng! Con sẽ nghe lời Tử Tước và cố gắng học thật tốt!”

“Tốt lắm. Cô tin con. À, cô có món quà nhỏ cho ngày trọng đại hôm nay, đứng yên nào, cô gắn cho con.”

Dorothy lấy từ chiếc khăn tay xám ra một chiếc kẹp tóc hoa vàng tươi và cài lên đầu Anna. Cô bé sờ lên, ánh mắt sáng rỡ.

“Cảm ơn cô! Chắc chắn nó rất đẹp!”

Đúng lúc ấy, một nữ tu lớn tuổi bước ra từ cửa, gọi to.

“Anna! Tử Tước đến rồi—đến giờ đi rồi con.”

“Con ra ngay, Sơ Diedre. Tạm biệt cô Mayschoss!”

“Tạm biệt nhé…”

Dorothy vẫy tay, nhìn Anna kéo vali chạy ra cửa, nắm tay nữ tu rồi cùng rời khỏi cổng trại.

Bên ngoài, Anna quay lại chào tạm biệt bạn bè và các sơ, nước mắt lăn dài. Sau đó cô bước đến chiếc xe ngựa sang trọng kéo bởi ba con tuấn mã, nơi Tử Tước Field đang đứng đợi cùng nụ cười hiền hòa. Phía sau ông là quản gia với bộ râu dê, tay chống gậy.

“Tử Tước, con… con đến rồi.” Anna khẽ nói, lau nước mắt.

“Từ nay, con có thể gọi ta là ‘Cha’. Đi thôi.” Tử Tước nói bằng giọng ôn tồn, nắm tay cô bé dẫn lên xe.

Bỗng nhiên, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên. Mọi người quay lại thì thấy vài cỗ xe đen đang lao đến. Chúng dừng gấp ngay gần đó, và từ trong xe bước ra những người đàn ông mặc đồng phục đen, bịt mặt, mang theo vũ khí.

Họ nhanh chóng bao vây xe ngựa của Tử Tước cùng mọi người xung quanh. Cảnh tượng khiến các nữ tu và bọn trẻ sững sờ, còn Anna thì chết lặng tại chỗ.