Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 125

topic

Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 125 :Bảy ngày

Ngay từ đầu, Giản Văn Minh đã rất sợ phải gặp mặt anh trai. Cậu chỉ mong giữa hai người duy trì liên lạc qua điện thoại là đủ, vì trên người cậu vẫn còn đầy vết bầm, nhất thời chưa thể tan biến.

May mắn thay, anh cậu thật sự không đến tìm.

Ba, bốn ngày sau, dấu hôn trên người cậu gần như đã biến mất hoàn toàn.

Không cần tiếp tục trốn tránh nữa, cậu quyết định gọi điện cho anh trai.

Điện thoại không có ai nghe máy, cậu liền gửi thêm vài tin nhắn.

Cuối cùng, anh cậu cũng trả lời.

Cậu nhắn lại:

"Anh, anh đang ở đâu vậy? Mình gặp nhau một lát được không?"

Thế nhưng sau khi tin nhắn được gửi đi, anh cậu lại mãi không phản hồi.

Lúc này, Giản Văn Khê cảm thấy mình như sắp bị sự tham lam của đối phương nuốt chửng.

Hiện tại, anh chẳng khác gì một con thú chìm đắm trong d*c v*ng, ánh mắt đỏ hoe, đồng tử như giãn ra.

Chu Đĩnh ngơ ngác nhìn anh, bị vẻ đẹp sa đọa ấy làm cho sững sờ.

Vẫn không nhận được phản hồi từ anh trai, Giản Văn Minh bắt đầu lo lắng cho sự an toàn của anh.

Cậu lại gọi điện cho Chu Đĩnh.

Chu Đĩnh cũng không nghe máy.

Theo lý mà nói, càng gần Tết, các ngôi sao thường xuyên xuất hiện để phát ngôn cho các hoạt động của những thương hiệu lớn. Việc anh trai cậu vì bị ảnh hưởng từ scandal nên không xuất hiện còn có thể hiểu được. Nhưng Chu Đĩnh rõ ràng chẳng vướng vào rắc rối gì, vậy mà cũng liên tiếp mấy ngày không thấy xuất hiện, thật sự rất bất thường.

Chỉ là các ngôi sao khác của Tinh Nguyệt gần đây đều có lịch trình kín mít, như Lục Dịch, Chu Tử Tô và mấy người kia, hầu như ngày nào cũng bay khắp nơi trong nước.

Tuy không có hai át chủ bài là Giản Văn Khê và Cố Vân Tương góp mặt, khiến hào quang của nhóm nam thần phần nào giảm sút, nhưng Tinh Nguyệt quá nổi tiếng rồi. Tùy tiện kéo một thí sinh chưa ra mắt cũng đủ sức tạo ấn tượng. Tám người còn lại sát cánh bên nhau, vẫn cứ đến thành phố nào là khiến thành phố đó bùng nổ.

Giá như anh cậu không bị ảnh hưởng bởi cơn sóng gió lần này thì tốt biết mấy.

Hiện tại lẽ ra phải là thời khắc anh ấy toả sáng.

Chỉ là chuyện bên Giải trí Ngải Mỹ ồn ào quá mức, hai anh em họ biến mất một thời gian cũng là điều dễ hiểu.

Cậu thấy trên mạng bắt đầu có người nhớ đến anh trai rồi.

[Hôm nay nhóm Tinh Nguyệt diễn mở màn tại trung tâm thể thao thành phố M, vé bị phe vé đẩy giá lên tận trời, lại còn leo lên bảng hot search.]

[Tinh Nguyệt thật sự quá nổi. Thiếu mất hai át chủ bài mà vẫn tỏa sáng như thường. Nếu Giản Văn Khê và Cố Vân Tương cũng góp mặt, không biết sẽ bùng nổ đến mức nào nữa.]

[Đúng vậy, nhóm càng nổi thì tôi càng nhớ Cố Vân Tương và Giản Văn Khê. Thật sự rất muốn biết nếu cả hai cũng tham gia tour diễn thì sẽ rầm rộ đến đâu.]

[Giản Văn Khê còn quay lại nữa không? Còn cả Cố Vân Tương nữa, chẳng lẽ hai người họ thật sự rút khỏi giới giải trí rồi sao? Thật ra, so với những việc tệ hại mà Giải trí Ngải Mỹ đã gây ra, chuyện của hai người họ cũng chẳng đáng là bao.]

[Không thể nói là không có gì được. Một người dính bê bối quy tắc ngầm, một người thì mạo danh thay thế người khác. Nếu không chịu hậu quả gì mà vẫn tiếp tục hoạt động rầm rộ trong giới, e là phía trên cũng khó lòng bỏ qua.]

[Tôi cũng thấy hai người họ nên giữ im lặng một thời gian thì hơn. Nếu không may bị cấm sóng thì e là đến cơ hội trở lại cũng chẳng còn.]

[Tôi cảm giác họ vẫn sẽ quay lại, đặc biệt là Giản Văn Khê. Điều kiện tốt như vậy, chỉ cần cậu ấy chịu tái xuất thì chắc chắn sẽ có người ủng hộ.]

[Tôi hoàn toàn ủng hộ cậu ấy trở lại. Giới giải trí hiếm lắm mới có được một người đẹp vừa thanh thuần vừa lạnh lùng như vậy! Mà nếu cùng em trai - Giản Văn Minh - tái xuất luôn thì càng tuyệt vời!]

[Nói mới nhớ, Kim Đà 3 cứ thế là kết thúc sao? Cố Vân Tương không diễn, Giản Văn Khê cũng không diễn? Tiếc thật, tôi rất muốn xem thử diễn xuất của Giản Văn Khê có đỉnh như khi cậu ấy đứng trên sân khấu không.]

[Xem ra không chỉ mình tôi mong cậu ấy trở lại.]

Không tiện ra ngoài, mà ở nhà cũng chẳng làm được gì, Giản Văn Minh cứ lướt mạng mãi đến mức sắp cháy máy. Đúng lúc đó, điện thoại bất ngờ đổ chuông. Là Chu Đĩnh gọi tới.

Cậu lập tức ngồi bật dậy.

"Văn Minh." Chu Đĩnh gọi.

Lúc này, giọng của Chu Đĩnh đã mang theo khí chất của một người anh rể đích thực, tự nhiên toát ra vẻ nghiêm nghị.

"Anh Chu Đĩnh..." Giản Văn Minh không nhịn được lên tiếng.

Chu Đĩnh khẽ ừm một tiếng, rồi hỏi:

"Nãy thấy cuộc gọi nhỡ, em gọi anh có chuyện gì vậy?"

"Em gọi cho anh trai em, nhưng anh ấy mãi không bắt máy, nên mới gọi hỏi thử anh có liên lạc được không. Em tưởng hai người đang ở cùng nhau."

"Ừm, bọn anh đang ở chung." Chu Đĩnh đáp. "Anh trai em đang mệt, đang ngủ rồi."

Nghe vậy, Giản Văn Minh lập tức hỏi:

"Anh ấy sao vậy ạ? Bị bệnh à?"

"Không đâu, chắc chỉ là mệt quá thôi. Em tìm em ấy có việc gì không?"

"À... cũng không có gì gấp..." Giản Văn Minh nói. "Anh nhắn lại giúp em, khi nào anh ấy rảnh thì gọi lại cho em nhé."

"Ừm, được rồi."

Cúp máy xong, Chu Đĩnh quay trở lại phòng ngủ.

Giản Văn Khê vẫn đang ngủ, tóc rối dính vào mặt, còn hơi ướt.

Chu Đĩnh vén nhẹ phần tóc mái cho anh, Giản Văn Khê khẽ mở mắt ra.

"Anh ra ngoài một lát, lát nữa về." Chu Đĩnh nói nhỏ.

Giản Văn Khê không đáp, chỉ khẽ gật đầu.

Chu Đĩnh cúi xuống hôn lên tóc anh một cái, rồi đứng dậy rời đi.

Giản Văn Khê lại nhắm mắt ngủ thêm một lúc, nhưng cảm thấy người hơi dính, khó chịu. Nhân lúc Chu Đĩnh ra ngoài, anh liền ngồi dậy.

Giản Văn Khê bước xuống giường, chân mềm nhũn mất một lúc, eo cũng rã rời. Tuy Chu Đĩnh đã rời đi từ sớm, anh vẫn cảm thấy như người kia vẫn còn để lại dấu vết trong thân thể mình.

Phải nằm nghỉ thêm một lúc, anh mới lết vào phòng tắm tắm rửa.

Thật ra, Chu Đĩnh vẫn xem như dịu dàng. Dù lúc mất kiểm soát có vồ vập mà x** n*n anh như hai khối bột mềm, nhưng cũng không cắn mạnh, không hút quá đà, nên phần lớn cơ thể anh không để lại vết gì đáng kể.

Chỉ có ngực và mông là còn lấm tấm những vệt đỏ bầm.

Tắm xong bước ra, anh định mặc thứ gì đó rộng rãi thoải mái một chút, bèn mở tủ quần áo của Chu Đĩnh.

Vừa mở ra, anh lập tức sững người.

Tủ quần áo của Chu Đĩnh được sắp xếp gọn gàng đến mức đáng kinh ngạc. Gọn đến mức... có phần kỳ quặc.

Quần áo được treo theo thứ tự màu sắc từ đậm đến nhạt. Áo khoác, áo len, sơ mi, áo thun - mỗi loại phân chia riêng biệt, thẳng thớm không một nếp gấp. Ngay cả tất cũng được gấp từng đôi ngay ngắn. Toàn bộ tủ nhìn chẳng khác gì phòng trưng bày.

Chỉ có một Alpha vừa yêu sạch sẽ vừa khắt khe với bản thân đến mức cực đoan mới có thể làm được đến vậy.

Về phương diện này, anh quả thật không bằng Chu Đĩnh.

Có lẽ vì hai người đã thân mật với nhau, nên anh cảm thấy mình ngày càng yêu Chu Đĩnh hơn.

Thật sự, mỗi ngày trôi qua, anh lại yêu người kia sâu đậm hơn ngày hôm trước.

Chu Đĩnh quá đỗi xuất sắc, là kiểu đàn ông thích hợp nhất để trở thành bạn đời trọn đời. Giờ thì anh đã hiểu, Chu Đĩnh không chỉ có phẩm hạnh và tính cách đáng quý, mà ngay cả phương diện kia... cũng khiến người ta phải thán phục. Một người vốn lạnh nhạt chuyện x*c th*t như anh, bao năm nay chẳng hứng thú gì, vậy mà lần đầu tiên lại vì người ấy mà nếm được mùi vị thật sự.

Anh yêu sự dịu dàng của hắn, cũng yêu cả sự mạnh mẽ ấy.

Chu Đĩnh có thể êm đềm như suối chảy, cũng có thể cuồng nhiệt như sóng to gió lớn.

Anh thay một bộ đồ ngủ của Chu Đĩnh, rồi trở lại giường nằm xuống, cầm lấy điện thoại. Thấy tin nhắn em trai vừa gửi tới, anh liền gọi lại.

"Anh!"

Giản Văn Minh bắt máy, giọng hơi gấp gáp.

Giản Văn Khê khẽ "ừm" một tiếng, rồi hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

"Nãy giờ em gọi mãi không được cho anh." Giản Văn Minh nói. "Anh đang ở đâu đấy? Mình đi ăn một bữa nhé, gặp nhau một lát?"

"Em đang ở đâu?" Giản Văn Khê hỏi lại.

"Em ở khách sạn Lệ Phong."

"Ừm, nếu anh rảnh thì sẽ đến tìm em."

"Anh dạo này bận gì thế?" Giản Văn Minh tò mò hỏi.

"Chu Đĩnh nói anh không khỏe, anh bị bệnh à? Em nghe giọng anh khàn quá, cả giọng mũi cũng nặng nữa."

Giản Văn Khê ngượng ngùng "ừm" một tiếng.

"Anh có cần đi khám không?" Giản Văn Minh hỏi.

Giản Văn Khê đáp: "Không sao đâu, nghỉ ngơi vài hôm là khỏe. Đợi thêm mấy ngày nữa, anh sẽ đến tìm em."

"Ừm, vậy anh cứ nghỉ ngơi cho tốt nhé."

Nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân, Giản Văn Khê liền nói: "Vậy anh cúp máy trước đây."

Anh đặt điện thoại xuống, nhớ lại dáng vẻ cuồng nhiệt, mất kiểm soát của mình trước đó, gương mặt bất giác ửng hồng. Anh nằm xuống giường, không giả vờ ngủ mà lặng lẽ nhìn Chu Đĩnh bước vào. Tay hắn xách theo vài món đồ, trong lòng còn ôm một bó hoa hồng màu hồng phấn.

Chu Đĩnh mặc chiếc áo lông vũ ngắn màu đen, trông rất điềm đạm. Quàng thêm chiếc khăn đỏ sẫm, dáng người vừa cao lớn vừa thanh thoát, toát lên vẻ lạnh lùng. Trời lạnh khiến làn da hắn càng trắng hơn, cả người như bừng sáng bởi sức sống trẻ trung. Đôi mắt hắn như chứa đầy ánh nắng mặt trời, sáng long lanh.

"Tỉnh rồi à." Chu Đĩnh mỉm cười nói.

Hắn đặt túi xuống, ôm bó hoa đi đến gần cửa sổ, rồi quỳ một gối xuống bên giường, cúi người đưa bó hoa tới: "Tặng em."

Giản Văn Khê không phải chưa từng được tặng hoa, nhưng chưa bao giờ thấy vui đến thế.

"Thích không?" Chu Đĩnh hỏi.

Giọng nói dường như cũng dịu dàng hơn mọi khi.

Giản Văn Khê khẽ gật đầu: "Thích."

Chu Đĩnh vẫn chưa đứng dậy, giữ nguyên tư thế ngước nhìn anh, cằm tựa lên thành giường, ánh mắt nóng rực.

"Anh mua chút đồ ăn rồi." Chu Đĩnh nói. "Lại đây ăn một chút đi."

Giản Văn Khê liền ngồi dậy từ trên giường.

Quả thật anh đang đói. Mấy ngày nay, thể lực tiêu hao rất nhiều.

Ăn xong, Chu Đĩnh dọn dẹp bàn ăn. Hắn lấy bó hoa hồng ra, chọn hai chiếc bình để cắm, sau đó cắt tỉa gọn lại một chút, rồi đặt một lọ ở phòng khách, một lọ trong phòng ngủ.

Trước đây, anh luôn nghĩ chỉ có hoa hồng đỏ mới thực sự rực rỡ, quyến rũ. Nhưng giờ mới nhận ra, thứ khiến tim người ta rung động lại chính là sắc hồng phấn dịu dàng ấy.

Một cảm giác ngọt ngào, khó nói thành lời.

Giống như cảm xúc trong lòng anh lúc này.

"Hôm nay anh đi gặp người bạn bác sĩ của anh." Chu Đĩnh nói.

Giản Văn Khê quay đầu nhìn hắn, mặt hơi ửng đỏ.

Anh phần nào đoán được lý do Chu Đĩnh muốn đi gặp bác sĩ.

Chu Đĩnh bước tới gần, rồi vòng tay ôm lấy anh từ phía sau.

Chỉ là một cái ôm nhẹ, nhưng Giản Văn Khê lại cảm nhận được hơi thở ấm áp từ người Chu Đĩnh lan khắp cơ thể, như một dòng điện âm ỉ len lỏi.

Lúc này, anh vẫn là một Omega chưa hoàn toàn hồi phục sau kỳ ph*t t*nh.

Chu Đĩnh nghiêng đầu nhìn anh, giọng nói nhẹ nhàng:

"Cậu ấy nói bảy ngày bảy đêm chỉ là cách nói ví von thôi. Nếu muốn chữa dứt điểm tình trạng rối loạn do kỳ ph*t t*nh, có thể không cần đến bảy ngày... nhưng cũng có thể sẽ phải mất nhiều thời gian hơn."

Giản Văn Khê mím môi, không nói gì.

Chu Đĩnh nói:

"Nhưng cậu ấy bảo chúng ta không cần phải lúc nào cũng như vậy, chỉ cần đảm bảo mỗi ngày một lần là được."

Mặt Giản Văn Khê lại càng đỏ hơn.

Vài ngày qua, đúng là cả hai đã hơi quá đà. Ngoài lúc ăn với ngủ, hầu như chỉ toàn làm chuyện đó.

Cứ tiếp tục như thế, thể lực anh thật sự không chịu nổi.

Chu Đĩnh thử thăm dò:

"Tối nay nhé?"

Giản Văn Khê cảm thấy chủ đề này thật sự quá ngượng ngùng, đành chọn cách im lặng để ngầm đồng ý.

"Em còn chịu nổi không?" Chu Đĩnh lại hỏi.

Giản Văn Khê liền đưa tay ra, đẩy nhẹ vào mặt Chu Đĩnh.

Chu Đĩnh bật cười, hôn lên má anh:

"Cục cưng của anh."

Việc Chu Đĩnh gọi anh là cục cưng, hay chính anh bị gọi như thế, trước đây đối với Giản Văn Khê mà nói, đều là điều không thể tưởng tượng nổi.

Anh từng thấy từ này quá sến, không hợp với một người lạnh nhạt như mình, lại càng không hợp với vẻ nghiêm túc của Chu Đĩnh.

Anh nghĩ chỉ cần gọi Văn Khê là đủ, vừa thân mật, vừa đúng mực.

Hoặc gọi là "Joshua" cũng được.

Lần đầu tiên Chu Đĩnh gọi anh như vậy là vào khoảnh khắc cuối cùng trong lần đầu hai người thân mật. Khi ấy, hắn vừa đỏ mặt, vừa th* d*c mà gọi anh mấy tiếng cục cưng, rồi mới ngừng lại.

Gọi xong là... xong luôn.

Về sau, Chu Đĩnh gọi thành quen miệng. Hầu như lúc nào cũng mở miệng là cục cưng, thỉnh thoảng còn đổi sang bé con, khiến Giản Văn Khê càng thêm ngại ngùng.

Giản Văn Khê thật sự chưa quen. Trong lòng anh dâng lên một cảm giác vừa xấu hổ vừa ngọt ngào khó tả.

Anh đã lớn thế này rồi, sao còn bị gọi là cục cưng gì chứ. Từ thời thiếu niên, anh đã trưởng thành sớm hơn nhiều so với bạn bè đồng trang lứa.

Cũng may là Chu Đĩnh không bắt anh gọi hắn là chồng.

Chuyện đó thì anh chắc chắn không thể làm được.

Bảy ngày trôi qua, Giản Văn Khê cảm thấy thời gian trôi quá nhanh.

Lúc đầu anh không nghĩ quá nhiều, chỉ đơn giản cho rằng nếu duy trì suốt bảy ngày, chứng rối loạn trong kỳ ph*t t*nh sẽ được chữa khỏi. Anh không ngờ rằng, giữa những người yêu nhau, chuyện ấy lại không chỉ đơn thuần là để chữa bệnh.

Bảy ngày rồi cũng qua, nhưng những chuyện nên xảy ra thì vẫn cứ xảy ra.

Mỗi ngày một đến hai lần.

Cái gọi là bảy ngày thật ra chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt, chỉ là mức tối thiểu mà thôi.

Sau bảy ngày, Giản Văn Khê ra ngoài gặp em trai. Không ngờ vừa bước ra khỏi cổng khu dân cư, anh đã bị paparazzi chụp hình. Đến trước cửa khách sạn, vừa xuống xe, một nhóm phóng viên liền ùa tới, giơ máy ảnh chụp lia lịa.

Chỉ một lần xuất hiện đó thôi, tên của Giản Văn Khê lập tức gây bão trên mạng.

[Trời ơi!]

[Trời ơi trời ơi, đây là... Giản Văn Khê hả?]

[Ẩn mình một thời gian mà giờ trở lại như phát sáng luôn vậy?]

Trước đây, Giản Văn Khê cũng đã rất đẹp - một vẻ đẹp lạnh lùng. Nhưng bây giờ, làn da anh trắng hơn, môi đỏ hơn, trông chẳng khác gì một đóa hồng được nuôi dưỡng đến độ nở rộ mềm mại và rực rỡ. Thần sắc của anh tươi tắn đến mức khiến người ta có cảm giác như cả người đang phát sáng.