Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 73

topic

Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 73 :Chủ động thẳng thắn

Nước Y, nhà họ Hề.

Nhờ Hề Chính mời bác sĩ và hộ lý giỏi nhất, Giản Văn Minh cảm thấy bản thân hồi phục rất nhanh.

Mới mấy ngày trôi qua, cậu đã có thể tập tễnh bước đi.

Nhưng Hề Chính vẫn không cho cậu hoạt động, luôn bắt phải tĩnh dưỡng.

Hiện tại là thời điểm quan trọng nhất của tập đoàn Đại Khê, cũng là lúc Hề Chính bận rộn nhất. Ban ngày hắn hầu như không có ở nhà, thỉnh thoảng buổi tối cũng không về.

Danh tiếng "cuồng công việc" của Hề Chính quả không sai.

Hạ Oánh Oánh cũng không còn đến nhà họ Hề nữa. Trong nhà chỉ còn bà Hề, dường như bà cũng trở nên trầm lặng hơn rất nhiều.

Ngược lại, Giản Văn Minh có chút thất vọng.

Giờ cậu thật sự chẳng khác nào người tàn phế, chẳng có việc gì để làm, suốt ngày chỉ nằm trên giường chơi điện thoại.

Cậu không thích xem phim hay kịch truyền hình, thỉnh thoảng chỉ xem một chút《Tinh Nguyệt Chi Chiến》, phần lớn thời gian đều dành để chơi game.

Cậu rất thích chơi game.

Chỉ là phải lén lút mà chơi, bởi vì anh trai cậu không thích trò chơi, còn cho rằng đó là thứ vô bổ.

Để tránh bị phát hiện, mỗi lần chơi game, cậu đều đeo tai nghe.

Vừa đánh đến thời khắc quan trọng, cậu bỗng nghe thấy tiếng động bên ngoài.

Cậu lập tức tháo tai nghe xuống, cảnh giác nhìn ra cửa.

Chỉ trong nháy mắt đó, nhân vật của cậu trong game đã bị đối thủ đánh bại.

"Đệt."

Cậu chửi thầm một tiếng. Vừa phát hiện có người lên tầng, cậu liền nhanh chóng cất điện thoại đi, sau đó nằm thẳng xuống giường, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.

Chưa đến vài giây, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Cậu cố gắng giữ giọng trầm ổn, chậm rãi nói:

"Vào đi."

Người bước vào là dì Trần. Bà ấy mỉm cười nói:

"Cậu Hề vừa gọi về, nói lát nữa sẽ về cùng bố mẹ cậu đến thăm. Cậu Hề bảo tôi báo trước một tiếng."

Giản Văn Minh nghe vậy, lập tức bật dậy:

"Bố mẹ tôi muốn đến?"

"Chắc là nghe tin cậu bị thương nên mới đến thăm."

Hôm qua, mấy người trong nhà còn bàn luận riêng, nói rằng bố mẹ nhà họ Giản quá vô tâm, con trai bị thương nằm ở nhà họ Hề mấy ngày mà cũng không đến thăm lấy một lần.

Thế mà hôm nay, nhà họ Giản lại có người đến.

Giản Văn Minh vừa nghe, đầu óc lập tức căng thẳng.

Người khác có thể không nhận ra cậu, chẳng lẽ bố mẹ cậu cũng không nhận ra sao?

Giản Văn Minh lập tức gọi điện cho Hề Chính.

Điện thoại được kết nối rất nhanh.

"Anh đã nói với bố mẹ tôi chuyện tôi bị thương rồi?"

Hề Chính "Ừm" một tiếng.

Giản Văn Minh đang định nổi giận thì nghe Hề Chính nói:

"Bọn họ đang ngồi trên xe của tôi, em muốn nói chuyện với họ không?"

Giản Văn Minh nuốt ngược lời mắng trở lại:

"Không cần."

Cậu cảm thấy mình vừa rồi có chút kích động, vội vàng nói tiếp:

"Lát nữa về nhà rồi nói, không cần nói qua điện thoại. Mấy người còn bao lâu nữa thì về đến?"

Hề Chính đáp:

"Khoảng hai mươi phút nữa."

Giản Văn Minh cúp máy, cau mày suy nghĩ.

Ngẩng đầu lên liền thấy dì Trần đang cười khúc khích nhìn mình.

Cậu liền nói:

"Anh ta nói thẳng với tôi một tiếng là được rồi, còn phải nhờ dì nói lại làm gì. Đúng là dư thừa."

Dì Trần cười đáp:

"Lúc đầu cậu Hề chưa nói rõ, chỉ bảo hôm nay trong nhà có khách đến, dặn chuẩn bị bữa trưa tươm tất hơn. Phu nhân mới hỏi kỹ lại xem khách là ai, lúc đó cậu Hề mới nói cho chúng tôi biết, tiện thể bảo tôi nhắn lại với cậu một tiếng."

Cố ý, chắc chắn là cố ý.

Sao cậu cứ có cảm giác chuyện này có mùi âm mưu thế nhỉ?

Giản Văn Minh mím môi nằm xuống, lập tức nhập vai, giả vờ yếu ớt:

"Sao hôm nay lại đến? Tôi hơi khó chịu."

Dì Trần lo lắng hỏi:

"Chỗ nào không khỏe? Có cần gọi bác sĩ không?"

"Không cần, tôi nằm một lát chắc sẽ ổn thôi. Dì ra ngoài đi."

Dì Trần đóng cửa rồi rời đi. Giản Văn Minh lập tức bật dậy.

Đệt! Đệt! Đệt!

Giờ cậu phải làm sao đây?

Nếu bố mẹ biết cậu giả làm anh trai rồi sống chung với Hề Chính, chắc chắn sẽ lột da cậu.

Không đúng, có khi đánh chết luôn ấy chứ.

Đến nước này rồi, chỉ còn cách đánh cược một phen mà thôi.

Cậu cố ý ho khan vài tiếng, sau đó hạ thấp giọng, thử nói một câu.

Rất tốt, nghe qua giống như bị ho nên giọng có phần khàn khàn.

Cậu và anh trai có cùng một gương mặt, chỉ cần giả vờ cho thật giống, nằm yên trên giường không nhúc nhích, chưa biết chừng có thể qua mặt được tất cả, ngay cả bố mẹ cũng không nhận ra.

Dù sao mấy năm nay, số lần họ gặp hai anh em cậu cộng lại cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Hạ quyết tâm xong, Giản Văn Minh kéo chăn quấn kín người, chỉ chừa lại khuôn mặt, nằm yên trên giường.

Khoảng nửa tiếng sau, bên ngoài truyền đến tiếng nói chuyện. Tiếp đó, cửa phòng mở ra, bố mẹ cậu cùng Hề Chính bước vào.

Hai anh em Giản Văn Minh và Giản Văn Khê đều có vẻ ngoài xuất chúng, ngoại hình và dáng người thừa hưởng từ gen tốt của bố mẹ.

Bố mẹ Giản hiện đã gần năm mươi, nhưng nhìn qua chỉ như ngoài bốn mươi. Hai năm trước, việc làm ăn không thuận lợi, bố Giản bắt đầu có vài sợi tóc bạc, nhưng mẹ Giản vẫn là một người đẹp chính hiệu, tóc đen dày óng ả, cả người toát lên vẻ sang trọng quý phái, khí chất mạnh mẽ mười phần.

So với bà, mẹ của Hề Chính lại mang dáng vẻ điềm đạm hơn nhiều.

"Văn Khê." Giọng Hề Chính vang lên đầu tiên. "Bố mẹ đến thăm em."

Ba mẹ cậu vẫn chưa biết chuyện Hề Chính và anh trai cậu đã ly hôn. Có lẽ đây là kết quả của sự bàn bạc từ trước.

Giản Văn Minh dùng chăn che cằm, cố ý nói giọng khàn khàn:

"Bố, mẹ, sao hai người lại tới?"

Mẹ cậu đúng là diễn viên bẩm sinh. Chắc vì muốn thể hiện trước mặt bà Hề, bà lập tức bày ra dáng vẻ mẫu mực, nhíu mày bước nhanh đến bên giường:

"Sao lại thế này? Nghe A Chính nói, con chạy đi đua xe rồi bị thương?"

Giản Văn Minh lắc đầu:

"Không nặng lắm, dưỡng một thời gian là khỏi thôi."

Nói xong liền kéo chăn che nửa khuôn mặt.

"Mặt cũng bị thương sao?" Mẹ Giản vừa hỏi vừa định kéo chăn xuống.

Giản Văn Minh: "......"

Chăn trong tay bị giật ra. Mẹ Giản nhéo cằm cậu, xoay trái xoay phải xem xét, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

"Sao đang yên đang lành lại đi đua xe? Có phải do Văn Minh xúi giục không? Nó vẫn còn ở đây à?" Mẹ Giản cau mày hỏi.

Giản Văn Minh vội vàng lắc đầu:

"Con muốn chơi thôi... cùng Hề Chính đi."

Mẹ Giản lập tức quay sang nhìn Hề Chính.

Bà Hề vội nói:

"Cũng không biết hai đứa nó nghĩ gì mà lại đi đua xe. Cũng may A Chính đi cùng."

Bà Hề biết thỉnh thoảng Hề Chính cũng chơi đua xe, nhưng vẫn sợ nhà họ Giản đổ hết trách nhiệm lên đầu Hề Chính.

"Bố mẹ đừng lo, con đỡ nhiều rồi." Giản Văn Minh cẩn thận quan sát sắc mặt bố mẹ, phát hiện họ dường như không nhận ra cậu.

Cậu đoán có lẽ vì chuyện anh em tráo đổi quá khó tin, người bình thường sẽ không nghĩ theo hướng đó. Hơn nữa, hiện tại cậu bị thương, không còn vẻ hoạt bát như mọi khi, trong phòng lại đông người, bố mẹ cậu không để ý kỹ cũng là chuyện dễ hiểu.

Dù vậy, cậu vẫn vô cùng căng thẳng, chỉ mong họ nhanh chóng rời đi.

Giản Văn Minh cố gắng trấn tĩnh, hơi nhổm dậy, cố gắng tỏ ra bình thản, nhìn về phía Hề Chính nói:

"Mọi người đi ăn cơm trước đi. Vừa nãy con nghe dì Trần nói đồ ăn đã chuẩn bị xong rồi."

Hề Chính lại nhàn nhạt cười một cái, chậm rãi nói:

"Bố mẹ khó khăn lắm mới đến được một chuyến, bọn họ cũng đã lâu không gặp em, cứ trò chuyện thêm một lúc đi."

Nói rồi, hắn quay đầu nhìn bà Hề và dì Trần:

"Chúng ta ra ngoài trước đi, để họ thoải mái tâm sự. Dì Trần, chuẩn bị một chút, lát nữa ăn cơm. Tôi đi thay quần áo đã."

Giản Văn Minh: "......"

Cậu mím môi, nhìn Hề Chính đi sang phòng bên cạnh.

Bà Hề cũng khách sáo trò chuyện với mẹ Giản vài câu rồi cùng dì Trần ra ngoài.

Mẹ Giản ngồi xuống mép giường.

Tim Giản Văn Minh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, không dám đối diện với bố mẹ.

"Gần đây bận rộn, không có thời gian liên lạc với con. Dạo này thế nào, sao lại đi đua xe? Tâm trạng không tốt à?"

Khi còn thiếu niên, anh trai từng có một khoảng thời gian mê mẩn đua xe và các hoạt động mạo hiểm, lúc đó cũng dễ thấy là nóng nảy, bực bội.

Giản Văn Minh lắc đầu:

"Không ạ."

Bố cậu luôn đối xử với anh trai rất ôn hòa, khác hẳn khi đối mặt với cậu, lúc nào cũng nghiêm khắc:

"Ở đây có tiện không? Nếu không thì về nhà ở."

"Hai người có ai rảnh mà chăm sóc con?" Giản Văn Minh hỏi lại.

Mẹ Giản khẽ cười, nói:

"Ở đây cũng tốt, nhà họ có nhiều người phụ giúp."

Giản Văn Minh "Vâng" một tiếng, rồi thúc giục:

"Bố mẹ xuống ăn cơm đi."

Bố Giản nhíu mày nhìn cậu, hỏi:

"Con có đang giấu bố mẹ chuyện gì không?"

Nghe vậy, mẹ Giản quay đầu nhìn chồng.

Giản Văn Minh cũng ngẩng đầu lên, nhưng ánh mắt vừa chạm vào bố Giản liền lập tức né tránh, có chút chột dạ.

"Sao bố cứ có cảm giác con trông lạ lạ thế nào ấy." Bố Giản nghi hoặc nói.

Giản Văn Minh hơi ngẩng cổ, mím chặt môi, thần sắc kiêu ngạo, không nói một lời.

May mà bố cậu cũng chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi, không thực sự nghi ngờ.

Cậu nhận ra rằng dù tính cách hai anh em hoàn toàn khác biệt, nhưng gần như không ai phát hiện ra việc họ tráo đổi thân phận, kể cả bố mẹ ruột. Quan trọng nhất là - người bình thường sẽ không nghĩ theo hướng này mà nghi ngờ.

Trừ phi có chứng cứ quá rõ ràng.

Từ nhỏ, cậu và anh trai đã quen với việc cùng nhau lớn lên mà không dựa dẫm quá nhiều vào ai khác. Quan hệ trong gia đình vốn dĩ lạnh nhạt, ngay cả bố mẹ cũng đã quen với điều đó.

Có lẽ cũng chính vì sự lạnh nhạt này mà sau khi trò chuyện vài câu, bố mẹ cậu có vẻ không biết nói gì thêm. Giản Văn Minh liên tục thúc giục họ xuống ăn cơm, thế nên hai người cũng không nán lại lâu mà rời đi.

Giản Văn Minh thở phào một hơi.

Mồ hôi lạnh ướt cả lưng.

Bố mẹ cậu vừa ra ngoài, Hề Chính đã xuất hiện ngay sau đó.

Giản Văn Minh lập tức như sống lại, máu nóng dâng trào.

Tuy nhiên, lần này cậu không nhảy dựng lên mà chỉ lạnh lùng liếc hắn một cái, nhàn nhạt nói:

"Không phải tôi đã dặn anh đừng để nhà tôi biết tôi bị thương, tránh làm họ lo lắng sao?"

"Quên mất." Hề Chính thản nhiên đáp. "Hôm nay lúc trò chuyện với bố em, lỡ miệng nói ra."

Hề Chính nhìn cậu, hỏi:

"Tại sao tôi cảm thấy em rất sợ gặp họ?"

Giản Văn Minh khựng lại một chút:

"Họ là bố mẹ tôi, tôi sợ họ làm gì?"

Hề Chính nhàn nhạt nói:

"Đúng vậy, họ là bố mẹ em. Vậy tại sao em lại sợ?"

Ánh mắt hắn quá sắc bén.

Giản Văn Minh quyết định im lặng.

Hề Chính bỗng hỏi:

"Bố mẹ em đã biết rồi, em trai em chắc cũng sẽ sớm biết thôi. Cậu ấy sẽ đến thăm em chứ?"

Giản Văn Minh trừng mắt nhìn hắn, đáp:

"Nó ở nước ngoài."

Hề Chính khẽ gật đầu.

Giản Văn Minh cau mày hỏi:

"Sao tự dưng nhắc đến nó? Anh với nó đâu có thân."

Hề Chính thản nhiên nói:

"Nói đến chuyện này, tôi vẫn luôn thắc mắc một điều. Cậu ấy không thích tôi sao? Cảm giác mấy năm nay cậu ấy chẳng bao giờ đến nhà chúng ta, dù có gặp cũng rất lạnh nhạt."

"Rất bình thường, vì nó thật sự chán ghét anh." Giản Văn Minh thẳng thắn nói.

Hề Chính gật đầu, điềm nhiên đáp:

"Tôi cũng đoán ra rồi. Chỉ là không biết tôi đã làm gì khiến cậu ấy ghét đến vậy."

"Nó với tôi quan hệ rất tốt." Giản Văn Minh bình thản nói. "Đại khái là vì nó nhìn ra chúng ta không hòa hợp, nên không thích anh."

Hề Chính lại gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc hơn một chút:

"Quả thực có thể thấy được, hai anh em em rất thân thiết."

"Chúng tôi là sinh đôi, trên đời này không ai thân hơn chúng tôi, kể cả anh hay bố mẹ tôi." Giản Văn Minh nhàn nhạt nói. "Tôi thấy nó bị ấm ức, còn khó chịu hơn chính mình bị ấm ức. Nó cũng vậy."

Hề Chính nghe vậy, nhìn thẳng vào cậu. Ánh mắt Giản Văn Minh có phần nghiêm túc. Hai người đối diện một lúc lâu, cuối cùng Hề Chính mới dời mắt đi, đứng dậy nói:

"Tôi xuống ăn cơm, lát nữa bảo dì Trần mang đồ ăn lên cho em."

"Hề Chính." Giản Văn Minh gọi hắn lại.

Hề Chính quay đầu nhìn cậu.

"Đừng nói với em trai tôi chuyện tôi bị thương."

Hề Chính nhìn chăm chú vào khuôn mặt cậu, một hồi lâu sau mới gật đầu:

"Được rồi, tôi sẽ không nói gì thêm."

Những từ cuối cùng, hắn đặc biệt nhấn mạnh. Không biết có phải do chột dạ hay không, nhưng khi ánh mắt Giản Văn Minh chạm vào ánh mắt sắc bén của Hề Chính, cậu bỗng có linh cảm chẳng lành.

Cảm giác như đôi mắt Hề Chính quá sắc, sáng rõ, dường như có thể nhìn thấu mọi bí mật của cậu.

Nhưng chuyện đó không thể xảy ra. Ngay cả bố mẹ còn không nhận ra, huống chi là Hề Chính.

Hơn nữa, quan hệ giữa Hề Chính và anh trai vốn chẳng tốt đẹp gì, còn với chính cậu lại càng hiếm khi gặp mặt.

Chắc là do cậu quá chột dạ thôi. Phải tự tin hơn mới được.

_______

Hoa Thành, 11 giờ 30 phút sáng.

Sau khi cúp máy, Chu Đĩnh lập tức lôi hết quần áo trong tủ ra, trải khắp giường, chọn tới chọn lui, cuối cùng cũng tìm được bộ vừa ý nhất. Hắn nhanh chóng mặc vào rồi lên đường đến điểm hẹn.

Hắn ăn mặc rất chỉn chu. Vì lần này chỉ có hắn và Joshua, đối với hắn mà nói, đây chẳng khác nào một buổi hẹn hò.

Tới nhà hàng đã hẹn, từ xa hắn đã nhìn thấy Joshua.

Dường như Joshua bao trọn cả tầng. Trong nhà hàng rộng lớn, chỉ có mình cậu ấy ngồi bên cửa sổ, nhẹ nhàng vẫy tay với hắn.

Chu Đĩnh bước tới:

"Chờ lâu chưa? Trên đường có chút kẹt xe."

"Tôi đoán được. Hình như bên này có ai đó tổ chức biểu diễn. Ngồi đi."

Chu Đĩnh ngồi xuống đối diện anh.

Tiếng đàn violin vang lên êm dịu, ánh nắng rọi xuống nửa chiếc bàn, trên bàn đặt một bó hồng nhạt lớn. Tất cả đều chìm trong ánh mặt trời ấm áp, vô cùng đẹp đẽ.

Thật sự rất giống hẹn hò, Chu Đĩnh âm thầm nghĩ.

Ngước mắt nhìn Joshua, chỉ thấy cậu ấy khẽ gọi phục vụ vào. Hai người cùng nhau chọn vài món ăn, Joshua còn gọi thêm một chai rượu vang đỏ.

"Uống được không?" Giản Văn Khê hỏi.

Chu Đĩnh gật đầu:

"Tửu lượng của tôi cũng tạm ổn."

Giản Văn Khê tự tay rót cho hắn một ly, vẻ mặt ôn hòa nhưng không cười:

"Cạn ly trước đi. Cảm ơn anh mấy ngày nay đã chăm sóc và giúp đỡ tôi."

Chu Đĩnh nâng ly, chạm nhẹ vào ly của Joshua. Khi uống rượu, ánh mắt hắn lén nhìn Joshua. Rượu vang đỏ làm đôi môi cậu ấy thoạt nhìn như cánh hoa, tươi đẹp và bóng bẩy.

Một ly rượu xuống bụng, ngược lại khiến Chu Đĩnh càng thêm thấp thỏm.

Bởi vì hắn có linh cảm hôm nay Joshua muốn nói một chuyện rất quan trọng.

Có chút căng thẳng, Chu Đĩnh chăm chú nhìn Giản Văn Khê.

Đặt ly rượu xuống, Giản Văn Khê vươn tay ra:

"Một lần nữa làm quen lại nhé. Tôi là Joshua - Giản Văn Khê."

Chu Đĩnh lập tức sững người.

Hắn vươn tay, nắm lấy tay Giản Văn Khê.

Hai bàn tay đan vào nhau, ánh mắt giao nhau. Đôi mắt phượng của Giản Văn Khê sáng ngời, chân thành và nghiêm túc.

Cuối cùng, hắn đã chờ được đến ngày này.