Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 495

topic

Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 495 :

Nói rồi, Thường thị cười nhìn Đồng Cẩm Nguyên một cái.

Đồng Vị Sơ nghe vậy, cũng nhìn về phía cháu trai mình, hỏi: “Nhà chúng ta thế mà cũng có qua lại làm ăn với nhà Phòng tu soạn sao? Nhưng ta nghe nói nhà bọn họ làm buôn bán mì sợi và rau dưa, chẳng lẽ là qua lại về bột mì?”

Đồng Cẩm Nguyên nghe bá phụ mình hỏi chuyện chính thức như vậy, vội thu lại tâm thần, cung kính nói: “Bá phụ, không phải qua lại về bột mì. Theo con được biết, bột mì nhà Phòng tu soạn đều là nhà bọn họ tự trồng. Bất quá, có chút qua lại về trứng gà và đồ gỗ.”

Đồng Vị Sơ gật gật đầu, nói: “Thì ra là vậy.”


Đồng Cẩm Nguyên thấy bá phụ mình tin lời hắn vừa nói, cũng lén thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Bất quá, ngay sau đó, liền nghe Đồng Vị Sơ nói: “Việc làm ăn của chúng ta với nhà Phòng tu soạn tốt nhất có thể càng chặt chẽ hơn thì càng tốt. Phòng tu soạn tuy tuổi còn trẻ, nhưng về chuyện làm quan lại là rất nhiều người không bì kịp. Rất được Hoàng thượng yêu thích. Hơn nữa làm người không cao ngạo không nóng nảy, tiền đồ vô lượng. Có thể tạo dựng quan hệ với nhà bọn họ, cũng coi như là tạo hóa của nhà chúng ta. Phải tránh không được đắc tội nhà bọn họ.”

Đồng Cẩm Nguyên nghe xong những lời này, hơi có chút chột dạ. Hắn không biết, nếu ngày nào đó tổ mẫu, bá phụ bá mẫu hắn nghe nói đối tượng đính hôn của hắn chính là muội muội của Phòng tu soạn, thì sẽ có phản ứng gì.

Bất quá, chuyện này cũng không giấu được bao lâu. Đồng Cẩm Nguyên không biết là, chuyện này đã sắp tới rồi.

Chỉ là trước mắt, mấy người trong phòng vẫn không biết.

Đồng lão phu nhân cũng hiếm hoi nhớ rõ Phòng Đại Lang, nói: “Chính là vị Trạng Nguyên lang năm trước thi đỗ đệ nhất danh đó sao?”

Đồng Vị Sơ nói: “Đúng là hắn.”

Thường thị biết nhiều hơn Đồng lão phu nhân một chút, dù sao lúc trước khi Phòng Đại Lang thi đỗ Trạng Nguyên chính là oanh động toàn thành. Nàng làm đương gia chủ mẫu, cũng thường nghe người bên cạnh nói qua.

“Nhưng ta nghe nói nhà vị Trạng Nguyên lang kia cũng không có thân thích nào làm quan, không có người dìu dắt mà hắn vẫn có thể ở trong quan trường như cá gặp nước. Thật đúng là ghê gớm.”

Phụ thân của Thường thị cũng làm quan, tự nhiên biết làm quan trong triều không dễ dàng thế nào. Hơn nữa trượng phu của mình cũng là không có bất kỳ căn cơ nào mà từng bước đi đến ngày hôm nay, nàng càng hiểu rõ sự gian khổ trong đó.

Nhắc tới Phòng Đại Lang, Đồng Vị Sơ đa phần là tiếng ca ngợi, nói: “Chứ sao, không chỉ không có thân thích làm quan. Nghe nói trước kia trong nhà còn nghèo lắm, cũng chỉ mấy năm nay trong nhà mở mấy gian cửa hàng, ngày tháng mới dần khá hơn. Tuy rằng đều là không có bối cảnh gì mà làm quan ở kinh thành, nhưng hắn giỏi hơn ta nhiều, tương lai có lẽ có thể vào nội các.”

Nghe được hai chữ nội các, tất cả mọi người ở đây đều hít một hơi. Quyền lợi của nội các nặng bao nhiêu, mọi người đều thấm thía. Trừ bỏ hoàng đế, thì xấp xỉ chính là nội các. Có một số hoàng tử không được Hoàng thượng sủng ái, còn phải xem sắc mặt nội các mà hành sự. Đương nhiên, nội các cũng là đối tượng mà các hoàng tử lôi kéo.

Nghe trượng phu nói như vậy, Thường thị nghĩ đến lời vừa rồi nói nhà mình có thể tùy ý uống rượu nho, thấy vô cùng ngượng ngùng. Dường như, nhà Phòng tu soạn còn cao hơn bọn họ một bậc. Là người không thể đắc tội. Làm quan ở kinh thành không dễ, bọn họ vẫn nên thành thật, an ổn mà sống thì hơn.

Lại nói chuyện một lát, mọi người liền đều trở về. Rượu nho được Đồng lão phu nhân giữ lại hai bình, hai bình khác đưa cho đại nhi tử của mình. ……

Hai ngày sau, Đồng lão phu nhân nhận được thư từ Lỗ Đông phủ gửi tới.

Nhìn thấy chữ trên thư, Đồng lão phu nhân có chút hoài nghi mắt mình. Bà vội vàng gọi Thường thị tới, cho nha hoàn bên cạnh lui ra, rồi đưa thư cho nàng.

Biểu cảm trên mặt Thường thị cũng ngưng trọng, tưởng trong nhà xảy ra chuyện gì, vội vàng nhận thư xem.

Bất quá, sau khi xem xong, nàng cũng lộ ra biểu cảm y như Đồng lão phu nhân. Hai người nhìn nhau, trong chốc lát căn phòng có chút an tĩnh.