Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai - Chương 53
topicĐại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai - Chương 53 :
Lúc Thiệu Khinh Yến về nhà, đã là khi hoàng hôn nhá nhem tối sau khi tan làm.
Trong con ngõ nhỏ cũ kỹ, đúng lúc bà Thiệu Thấm Phương đang ở trong bếp xào rau.
Nghe thấy có tiếng mở cửa, bà lập tức nhô đầu ra khỏi phòng bếp, liếc mắt nhìn.
"Khinh Yến?"
Thiệu Khinh Yến bỗng quay về, không nói với bà, trên khuôn mặt bà nhất thời không giấu được sự bất ngờ.
"Vâng, mẹ."
Thiệu Khinh Yến đặt thuốc bổ mang về cho bà lên chiếc bàn ở cửa, bước vào phòng bếp, muốn xem xem có gì giúp bà được không.
Bà Thiệu Thấm Phương lại vội vàng đẩy anh ra ngoài, "Không cần con giúp đâu, có phải vừa tan làm là đến luôn không? Không sao đâu, con ngồi ở đâu đó là được, về cũng không biết nói với mẹ một tiếng để mẹ mua thêm đồ ăn."
Bà vừa quở trách vừa vào lại căn bếp nhỏ, vội vàng nấu cơm.
Thiệu Khinh Yến bất đắc dĩ đứng ngoài phòng bếp.
"Chỉ là tan làm thì tự nhiên nhớ đến thăm mẹ một chút, con cũng không có chuẩn bị gì." Anh nói.
Thiệu Thấm Phương cũng không quay đầu lại, "Thế con ngồi trước một lát đi, mẹ xào cải chíp xong, rồi rang thịt, nấu bát canh, buổi tối ở lại ăn cơm cùng mẹ nhé?"
"Vâng."
Thiệu Khinh Yến đồng ý.
Thiệu Thấm Phương không cho anh vào bếp, anh chỉ có thể để thuốc bổ vào chỗ bình thường bà hay uống thuốc, sau đó lại cởi áo khoác, về phòng của mình xem một vòng.
Từ sau khi lên đại học, thực ra Thiệu Khinh Yến cũng rất ít khi về nhà.
Phần lớn thời gian, cả nghỉ đông và nghỉ hè, anh đều ở lại trong ký túc xá của đại học ở Bắc Thành, vừa học vừa làm. Chỉ có Tết hoặc ngày lễ rất hiếm hoi, anh mới tranh thủ về thăm bà Thiệu Thấm Phương một cái, mua cho bà ít thuốc bổ, đi bệnh viện với bà.
Lần nào về, phòng của anh cũng ngăn nắp, sạch sẽ giống hệt trước đây,
Dường như vì thỉnh thoảng anh mới về một hai ngày, bà Thiệu Thấm Phương vẫn quét dọn căn phòng này mỗi ngày như cũ.
Đứng bên cạnh chiếc bàn học của mình, Thiệu Khinh Yến theo thói quen nhìn ra ngoài cửa sổ.
Vẫn là con ngõ cũ kỹ ấy.
Thực ra năm đầu tiên anh tốt nghiệp, anh đã từng nói với bà Thiệu Thấm Phương là đổi cho bà một căn nhà mới. Lúc đó, anh mới làm xong dự án đầu tiên của mình ở phố Wall, lấy được tiền thưởng, lại thêm số tiền anh tiết kiệm được những năm đại học, mua cho bà một căn nhà thoải mái hơn ở Vân Thành thì không thành vấn đề.
Nhưng Thiệu Thấm Phương không muốn.
Thứ nhất là xót cho anh kiếm tiền không dễ dàng, thứ hai là bao nhiêu năm như thế, bà ở đây thật sự đã quen rồi.
Hàng xóm láng giềng đều là những gương mặt bà quen, thỉnh thoảng có chuyện gì thì còn có thể giúp đỡ, chăm sóc lẫn nhau, bà cảm thấy rất tốt.
Thiệu Khinh Yến cũng không nhắc lại nữa.
Tốc độ nấu ăn của Thiệu Thấm Phương rất nhanh.
Vì trước khi một mình nuôi con, vừa phải lo đưa đón con đi học, vừa bận đi làm kiếm tiền nên đã luyện được tốc độ tay.
Thiệu Khinh Yến đứng trong phòng không bao lâu thì đã ngửi thấy mùi thơm của thức ăn liên tục bay ra từ phòng bếp.
Lúc quay đầu thì vừa hay trông thấy bà Thiệu Thấm Phương đang bưng đồ ăn lên trên bàn.
"Vẫn còn canh rong biển nữa, con đi bưng đi." Cuối cùng bà cũng chỉ huy Thiệu Khinh Yến.
Thế là Thiệu Khinh Yến bước nhanh qua, bưng bát canh trứng rong biển từ phòng bếp ra.
Hai món ăn một bát canh.
Vốn dĩ Thiệu Thấm Phương chỉ định xào cải chíp cho mình, rồi nấu bát canh là xong chuyện, nhưng vì Thiệu Khinh Yến quay về nên bà lại làm thêm đĩa thịt rang nhỏ.
"Ăn tạm chút đi, mẹ còn vội đi nhảy ở quảng trường với mọi người, chỉ có thể làm con uất ức vậy." Bà cười một tiếng, nói với Thiệu Khinh Yến.
Thiệu Khinh Yến cũng cười theo, gật đầu nói vâng.
Từ lúc anh lên đại học rồi bắt đầu kiếm tiền cho tới nay, Thiệu Thấm Phương đã không đi làm tiếp nữa. Vốn cơ thể bà đã không khoẻ, không làm được việc nặng, chỉ có thể đi theo người ta làm trong dây chuyền sản xuất quần áo ở xưởng may, tính tiền theo sản phẩm.
Môi trường ở xưởng may có rất nhiều vải và bụi bay khắp nơi, cực kỳ có hại cho họng và phổi.
Cho nên sau khi trong nhà đã khấm khá hơn, Thiệu Khinh Yến bảo bà đừng đi làm nữa.
Con nhà người ta lên đại học toàn là gia đình đưa cho tiền sinh hoạt, mà Thiệu Khinh Yến lên đại học, không những tự mình kiếm hết tiền sinh hoạt, mà cuối năm nào cũng có thể để lại mấy chục nghìn, xem như là lì xì cho bà Thiệu Thấm Phương.
Nhưng thực ra, số tiền mỗi năm đó cũng đủ để cho một mình Thiệu Thấm Phương ăn uống vui chơi cả một năm.
Thiệu Thấm Phương cũng hiểu rõ tình trạng sức khỏe của mình. Mấy năm nay bà cũng có chút tiền tiết kiệm, số tiền Thiệu Khinh Yến đưa cho bà, bà không động đến một xu.
Từ sau khi Thiệu Khinh Yến đi, cuộc sống của bà là sáng thì ra ngoài mua thức ăn, rồi ngồi tâm sự với hàng xóm trong ngõ, trưa thì xem TV, ngủ trưa hoặc tiếp tục ngồi hóng mát dưới gốc cây với người ta, sau đó chờ đến tối thì đi nhảy ở quảng trường.
Vô cùng nhàn nhã, vô cùng tự do, vô cùng hài lòng, cũng vô cùng thoải mái.
Bà rất thích.
Lần trước Thiệu Khinh Yến về thăm bà là Tết Dương lịch.
Hôm đó, anh đã chuyển hết đồ đạc từ Bắc Thành về Duyệt Thành Loan, buổi sáng thu dọn đồ xong thì chiều về thăm bà Thiệu Thấm Phương.
Cũng vào hôm đó, anh mới từ bên ấy về Duyệt Thành Loan, đi lấy một phần tài liệu, định buổi tối lại đến công ty tăng ca.
Sau đó trên đường xuống tầng, lại gặp Lê Xán.
Thiệu Khinh Yến cụp mắt, nhìn đồ ăn mẹ mình làm, ăn được hai miếng thì cuối cùng như lấy hết dũng khí, nói: "Mẹ, thực ra hôm nay con về là có chút chuyện muốn nói với mẹ."
Dường như cũng có dự cảm như vậy, bà Thiệu Thấm Phương ngẩng đầu, nét mặt vẫn bình tĩnh: "Chuyện gì thế?"
"Gần đây con... lại theo đuổi Lê Xán lại lần nữa."
"Lê Xán?" Thiệu Thấm Phương nghe thấy cái tên này thì khựng lại một chút, chỉ cảm thấy hơi lạ lẫm.
Thiệu Khinh Yến giải thích: "Là cô gái mà con rất thích năm lớp 12 ấy, là con gái của bạn Trần Mẫn."
Nói đến lớp 12 và Trần Mẫn, cuối cùng gương mặt bà Thiệu Thấm Phương cũng hơi thay đổi.
Trần Mẫn là vợ của Trần Hoằng.
À không phải, nghe nói đã là vợ cũ rồi.
Hình như năm đó bọn họ cũng đã ly hôn.
Chuyện này ồn ào khá lớn, từng lên báo không ít lần.
Mấy năm nay, Trần Hoằng không chỉ một lần tới tìm Thiệu Thấm Phương, nói là muốn bù đắp thiếu sót bao nhiêu năm qua cho bà và con trai, nhưng Thiệu Thấm Phương chưa từng để ý đến ông ta.
Bà biết, thiếu sót gì chứ, bù đắp gì chứ, chẳng qua đều là lý do thoái thác của ông ta.
Ông ta là đến từng này tuổi, biết dưới gối mình chỉ có một đứa con trai như thế, cho nên muốn nhận lại, dưỡng lão cho mình, đồng thời tìm người thừa kế cho đống tài sản kếch xù kiếm được lúc ở rể của mình thôi.
Con gái của bạn Trần Mẫn...
Thiệu Thấm Phương nhìn Thiệu Khinh Yến.
Thiệu Khinh Yến gật đầu, "Vâng, chính là người lần trước đến nhà chúng ta cùng bà ấy."
Cũng là người còn kiêu ngạo hơn cả Trần Mẫn, cứ luôn hùng hổ hăm doạ bọn họ.
"Là con gái của bà ấy à..."
Nhất thời Thiệu Thấm Phương cũng không biết mình nên bày ra nét mặt gì.
Bà biết.
Bà biết cả, năm lớp 12 đó, hẳn là Thiệu Khinh Yến từng vô cùng thích một cô gái.
Hồi đó, bà còn tưởng nó sẽ yêu đương với người ta, sau đó đưa về nhà cho bà xem, không ngờ sau này thì không còn tin tức gì nữa.
Nhiều năm như thế, mãi vẫn không có tin tức.
"Con là thật sự rất thích rất thích con bé sao?" Cô hỏi con trai mình một cách chậm rãi.
"Vâng."
Thiệu Khinh Yến lại nghiêm túc gật đầu lần nữa.
"Thật ra sau đại học thì con và cô ấy không còn gặp nhau nữa. Vì năm lớp 12 xảy ra nhiều chuyện, bản thân con vẫn chưa trưởng thành, mẹ cô ấy cũng không đồng ý, gần đây con chuyển về đến bên này mới gặp lại cô ấy lần nữa..."
"Thế con bé có còn thích con nữa không?"
"Cô ấy..."
Thiệu Khinh Yến chần chừ một lúc.
Tối hôm qua, anh đã tỏ tình với Lê Xán.
Nhưng Lê Xán không đồng ý.
Thực ra anh cũng đã đoán được kết quả này.
Lúc trước người nói chia tay là anh, bây giờ người muốn yêu nhau lần nữa cũng lại là anh, trên đời này nào có chuyện tốt như vậy chứ, nhất là Lê Xán còn là cô công chúa nhỏ không chịu chút thua thiệt nào.
"Con cũng không biết cuối cùng cô ấy có bằng lòng ở bên con không, nhưng mà con cứ thử xem đã."'
Dường như trước giờ chưa từng thấy hình ảnh con trai mình do dự như thế này, Thiệu Thấm Phương cũng vô thức bật cười."
"Thế sao?"
"Vâng."
"Vậy con đi đi, có gì mà mẹ không đồng ý chứ."
"Đã thích con bé thì theo đuổi nó đi."
"Nhưng mà, là con gái của bọn họ, vậy chắc nhà con bé cũng giàu lắm nhỉ? Còn cả bố mẹ con bé nữa, mẹ không giúp con mấy chuyện này được. Nếu con thật sự muốn ở bên nó thì sau này tất cả phải dựa vào sự cố gắng của con để nhà bọn họ đồng ý mới được."
"Những chuyện này con biết hết."
Nghe đến thấy, dường như cuối cùng Thiệu Khinh Yến cũng trút được gánh nặng, hoàn thành mục đích đến hôm nay.
"Hôm nay con về chủ yếu là để nói với mẹ chuyện này, sau này nếu có cơ hội, con cũng sẽ đưa cô ấy về thăm mẹ."
"Được, mẹ biết rồi, mau ăn cơm đi, đồ ăn sắp nguội cả rồi."
Cuối cùng hai mẹ con cũng nói chuyện rõ ràng, sau khi nhìn nhau mỉm cười, lại tiếp tục bữa cơm tối đoàn viên hiếm có.
Ăn cơm xong, Thiệu Thấm Phương còn vội đi nhảy ở quảng trường nên chuyện rửa bát đương nhiên là do Thiệu Khinh Yến nhận.
Thiệu Khinh Yến đứng trước bồn nước mà mình quen thuộc, rửa bát đĩa xong, lúc mặc áo khoác vào lần nữa mới có thời gian xem điện thoại một lúc.
Hai phút trước, Lê Xán mới gửi cho anh một tin nhắn mới.
Lê Xán: [Có phải tối nay anh phải tăng ca không?]
Trước đó cô đã xem qua thời gian biểu làm việc tuần này của anh.
Anh khẽ rướn môi lên, trả lời lại cô: [Tối nay không tăng ca.]
Sau đó lại thêm một dòng: [Có thể đến làm tài xế cho em.]
Bên Lê Xán chẳng bao lâu thì cũng đáp lại.
Lê Xán: [Nhưng đáng tiếc quá, tối nay tôi đã về nhà rồi.]
Lê Xán: [Vậy nên mau về nấu cơm tối cho tôi đi.]
Thiệu Khinh Yến cười nhẹ, nhìn câu trả lời của cô, vừa đóng cửa đi xuống tầng, vừa bấm vào chỗ gọi điện cho Lê Xán ở phía trên của giao diện nhắn tin.
"Alo?"
Thoáng chốc, giọng nói của Lê Xán phủ một lớp sương mỏng mát lạnh, truyền đến từ phía đầu dây bên kia.
"Lê Xán, hôm nay tôi đã về nhà một chuyến." Thiệu Khinh Yến nói thẳng với cô.
Lê Xán ở bên kia dừng lại rồi nhanh chóng phản ứng lại, nhà trong lời anh nói là nhà nào.
"Sau đó thì sao?"
Hôm qua anh mới tỏ tình với cô, hôm nay đã về nhà, trái tim Lê Xán không khỏi siết chặt lại.
Không phải là anh lại nghĩ đến chuyện cô từng sỉ nhục anh chứ? Anh hối hận? Anh muốn đổi ý?
"Sau đó..."
Lê Xán dần ngồi dậy từ ghế sofa, nét mặt không kiềm chế được có hơi nghiêm trọng, nghe tiếng nói mát lạnh từ đầu bên kia điện thoại.
Hình như anh đang đi ở ngoài đường, cho nên lúc nói chuyện, thỉnh thoảng cô có thể nghe thấy tiếng người ồn ào, tiếng gió lạnh rít gào.
Cô ôm điện thoại, ngồi nghiêm chỉnh, chỉ nghe thấy giọng nói quen thuộc bên kia điện thoại lại vang lên lần nữa, nói:
"Sau đó, tôi đã nói với mẹ chuyện của chúng ta, tôi nói là tôi muốn theo đuổi em lại lần nữa, bà ấy đồng ý rồi."