Hương Yêu - Chương 14

topic

Hương Yêu - Chương 14 :Chương 14

Không biết người đó là người như thế nào, sao cô lại vô duyên vô cớ xảy ra quan hệ với anh chứ? 

Chỉ cần cô không sử dụng chai dầu gội này nữa, thì chắc cô và anh sẽ không còn “gặp lại” nữa đâu đúng không?

Lại nhớ đến Trì Nghiêm, nỗi đau xót từ tận đáy lòng lại trỗi dậy.

Cô lau nhẹ khóe mắt đã sưng của mình, cầm lấy một chai dầu gội khác gội lẹ rồi rời khỏi phòng tắm.

Bất kể Khương Uyên có đau lòng thế thì cô chỉ đành tự mình gặm nhấm nỗi đau, sự thật bản thân đã “tự mình đa tình” mà thôi. Giữa hai người họ vẫn có thể giống như lúc trước, tiếp tục mối quan hệ cấp trên lý tưởng và cấp dưới nghe lời.

Khương Uyên không phải là người có tính cách làm quá lên, hay nhất định phải đòi cho bằng được câu trả lời rõ ràng.

Cô định xem như chưa từng có chuyện gì.

Nếu như không phải…

Chưa đến hai ngày sau, phần họ phụ trách đã hoàn thành. Lúc tan làm Trì Nghiêm lại mời mọi người đi hát karaoke, có đồng nghiệp nam nói: “Sếp ơi, mới được gặp chị dâu có một lần à, hôm nay chị ấy cũng đến chung vui chứ?”

“Cô ấy về rồi.”

“Hả? Về nhanh vậy?”

“Cô ấy phải xin nghỉ phép để đến đây đó, ở lại chơi vài hôm xong là về rồi.”

“Anh yêu xa có cực lắm không?” đồng nghiệp nữ chen vào hỏi.

Trì Nghiêm bật cười: “Cũng được.”

Khương Uyên ngồi im lắng nghe rồi nhanh chóng tắt máy tính, lấy túi chuẩn bị tan làm. Trì Nghiêm bỗng bước đến nói: “Lát nữa mọi người cùng đi hát, em không đi à?”

Khương Uyên trả lời: “À, em không đi đâu, em có hẹn ăn cơm với bạn rồi.”

Thật ra không hề có buổi hẹn nào cả.

Trì Nghiêm lần này rất kiên trì: “Bộ phận chúng ta vốn chỉ có em và Kiều Hoàn là con gái thôi, em không đi thì chắc cô ấy cũng sẽ ngại đi cùng, mấy đứa con trai tụi anh chơi với nhau cũng đâu có gì vui đâu. Hay là vậy nhé, em gọi bạn em cùng đến cho xôm.”

Đã nói đến mức này rồi, cộng thêm việc Khương Uyên vẫn hay nghe lời, cô gật đầu đồng ý: “Vậy được ạ.”

Cả nhóm bảy người, chia thành hai xe. Khương Uyên cùng Kiều Hoan ngồi cùng xe với Trì Nghiêm, bốn người khác tự đi riêng một xe.

Trên suốt đoạn đường, Kiều Hoan ríu ra ríu rít trò chuyện với Trì Nghiêm, còn Khương Uyên thì lại rất ít lên tiếng. 

Có hai lần Trì Nghiêm chủ động gợi chủ đề nói chuyện với Khương Uyên, cô cũng chỉ cười đáp qua loa hai câu, nói không được nhiều. 

Có lúc giả vờ như đang nhắn tin với bạn, sau đó báo với Trì Nghiêm rằng bạn cô không đến được.

Lúc tụ họp vui chơi trông Khương Uyên có vẻ rất bình thường, ăn uống ca hát, cũng không ngồi không. Cô cũng không làm mặt lạnh với Trì Nghiêm, vẫn dịu dàng ngoan hiền như trước. 

Không một ai nhận ra được trong lòng cô cay đắng vô cùng.

Sau khi kết thúc, Kiều Hoan được bạn trai đến đón, vài người đồng nghiệp nam khác cũng nhà ai nấy về, Trì Nghiêm nói với Khương Uyên: “Để anh đưa em về nhé, trời cũng khuya rồi.”

Khương Uyên định lên tiếng từ chối, lúc ngẩng đầu lên trùng hợp va phải đôi mắt đẹp của Trì Nghiêm, trong ánh mắt anh ấy vẫn chất đầy nét chuyên chú và dịu dàng mà cô luôn yêu thích, thoáng chốc khiến cô như đánh mất giọng nói của mình.

Trì Nghiêm nhân cơ hội kéo cô đi, để cô ngồi vào ghế lái phụ trên xe anh.

Khương Uyên: “…”

Từ không khí nhộn nhịp bỗng dưng chỉ còn hai người với nhau, Khương Uyên sắp không diễn nổi dáng vẻ bình tĩnh và ngoan ngoãn nữa rồi.

Cô tin rằng Trì Nghiêm ít nhiều gì cũng đã nhận ra gì đó.

Quả nhiên, một giây sau anh nói: “Tiểu Khương à, em có vẻ không vui?”

Khương Uyên ngây người.