Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 26

topic

Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 26 :Thần kỳ

“Ca ca là con sâu lười, ban ngày ban mặt còn ngủ nướng! Trong sân chó đã sủa ba lần mà ca ca vẫn không tỉnh.”

Một bé gái tóc búi hai bên đang nhảy xuống bậc thềm bên cạnh xen vào nói, nàng chính là đứa bé lúc nãy khóc lớn vì rơi kẹo hồ lô, bây giờ cầm kẹo hồ lô mới liền vui vẻ hớn hở, bộ dáng nhìn không ra nửa điểm đã khóc.

“Suỵt!” Diệp Mẫn Vi giơ một ngón tay lên, nghiêm túc nói: “Đừng đánh thức ca ca.”

“Tại sao ạ?”

“Hắn bị đánh thức sẽ tức giận, còn mắng người nữa.”

Diệp Mẫn Vi nhấc chân bước qua những ký hiệu mình đã vẽ đầy đất, rồi cũng ngồi xuống bậc thềm dưới bóng râm liễu rủ. Nàng cắn kẹo hồ lô, lại nói thêm: “Với hắn mà nói, ban ngày an tĩnh hơn ban đêm nhiều, cho nên hắn mới có thể ngủ ngon vào ban ngày.”

Cậu bé tặng nàng kẹo hồ lô cũng nghe không hiểu, liền hỏi: “Tại sao vậy ạ? Đại ca ca làm gì vào ban đêm?”

“Chúng ta đã đi núi Sùng Đan.”

“Núi Sùng Đan hả!”

Mấy đứa trẻ vây quanh nàng thốt ra tiếng kinh hô, trong đó một đứa nói: “Ông nội của ta nói, đến cả diều hầu bay lên núi Sùng Đan cũng không bay trở lại được, chỉ có những tiên nhân phi hành cưỡi mây đó mới có thể đi lên, vậy mà hai người có thể trở về từ núi Sùng Đan sao? Bà bà, bà cũng là tiên nhân sao? Bà có thần thông không?”

Diệp Mẫn Vi nghiêm túc trả lời: “Ta không phải, ta là người thường, giống với các ngươi vậy.”

“Mới không phải đâu! Lúc nãy ta nhìn thấy bà bà trồng cây! Cây mọc rất nhanh rất nhanh!” có một đứa trẻ tố giác.

Diệp Mẫn Vi nhìn về phía cây liễu rậm rạp sau lưng, cây ấy mọc sát tường viện, chiếm hơn phân nửa con đường nhỏ hẹp này, theo lý, cây to như thế hẳn phải rất lâu đời, vậy mà nó lại tươi mới bóng loáng như mới mọc.

Diệp Mẫn Vi nhìn gốc cây kia một lát, sau đó tháo vòng tay xuống, động tác tùy ý như tháo một chiếc vòng tay sắt — không phải vòng tay vàng, thậm chí không phải Vạn Tượng Sâm La.

Sau đó nàng đeo chiếc vòng lên tay một đứa bé tầm mười tuổi ở gần nàng nhất, nói: “Ngươi thử xem.”

Nàng chuyển động vòng tay, vòng tay liền tách ra thành nhiều vòng tròn xoắn quanh cổ tay, phát ra ánh sáng màu lam và xoay tròn. Đứa trẻ đeo vòng tay cầm một cành liễu cắm xuống đất, ngay khoảnh khắc cành liễu cắm xuống đất lập tức vươn cành cao thành thân cây, trong đôi tay non nớt của cậu bé thân cây mỗi lúc một to ra, cành mới nhanh chóng mọc ra, chồi xanh lại biến thành lá xanh.

Dưới ánh mặt trời chói chang, sự sống bừng lên mãnh liệt.

Ban đầu lũ trẻ còn ngồi xổm, thấy cảnh tượng này đều đứng dậy, nhón chân ngước nhìn với vẻ thích thú và ngạc nhiên khi thấy cây lớn đang rũ bỏ lớp áo xanh, vây quanh cây lớn mà reo hò nhảy nhót.

Đứa trẻ trồng ra cây lớn ngây người, cậu ngơ ngác nhìn cây lớn, ánh mắt đầy sự khó tin.

Lúc này nam nhân dưới bóng cây phủ một tầng cúc vạn thọ cuối cùng cũng chậm rãi mở mắt ra.

Trong tầm nhìn dần dần rõ ràng, một cô nương đầu bạc áo trắng đang đứng, trong tay nàng là kẹo hồ lô óng ánh màu hổ phách, đưa lưng về phía hắn ngẩng đầu nhìn cây liễu cao lớn trước mặt, ánh mắt an nhiên và xa xăm.

“Ngươi nhìn này, không phải chỉ có tiên nhân mới có thể làm được những việc này, ai cũng có thể làm được. Ta không có thần thông, việc này cũng không có gì hiếm lạ, ta dạy cho ngươi, ngươi cũng sẽ biết thôi.”

Nàng nhẹ nhàng nói với lũ trẻ bên cạnh.

Hai cây liễu đã chiếm trọn con đường nhỏ, cành liễu rủ xuống như những dải lụa màu xanh, phất phơ theo gió vây quanh lấy nàng.

Ôn Từ im lặng không tiếng động nhìn nàng, hắn bị đánh thức nhưng không nổi cáu, trong đôi mắt sâu đen ẩn chứa một tia ánh sáng ôn hòa, dường như là hoài niệm.

Diệp Mẫn Vi nghe thấy động tĩnh phía sau, liền quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Ôn Từ đã ngồi dậy, cúc vạn thọ rơi xuống đầy đất.

Nàng vui mừng nói: “Ngươi tỉnh rồi à, vừa nãy ta vừa quay đầu lại thì ngươi đã nằm lăn ra đất.”

“Ai bảo cô mãi đến tận hửng đông mới chịu về, cũng không biết cô đi dạo cái gì mà hăng thế.”

Diệp Mẫn Vi không trả lời Ôn Từ, mà mặt lộ vẻ tiếc nuối nhìn cúc vạn thọ rơi đầy đất, nói: “Những đóa hoa này phủ trên người ngươi rất đẹp.”

Ôn Từ ý vị không rõ mà cười một tiếng, hắn cầm lấy một chiếc nón cói đặt bên cạnh đội lên đầu, kéo thấp che đi mặt mày.

“Cô có biết cúc vạn thọ ở vùng này dùng để làm gì không?”

“Làm gì?”

“Cúng mộ.”

Đám tiểu quỷ kia tám phần là đang trêu hắn.

Diệp Mẫn Vi gật gật đầu, nàng suy nghĩ một chút, nhặt một vốc cúc vạn thọ từ dưới đất lên nói: “Vậy chờ lúc ngươi chết, ta sẽ trồng một mảnh cúc vạn thọ phủ lên người ngươi, ngươi sẽ là người chết đẹp nhất.”

“……Không cần thiết đâu!”

Diệp Mẫn Vi gần đây dưới sự dặn dò của Tạ Ngọc Châu vô cùng chăm sóc Ôn Từ, nhưng bởi vì thiếu một ít thiên phú và lòng trắc ẩn, cách chăm sóc này thường đi lệch hướng — ví dụ như giờ phút này.

Diệp Mẫn Vi nhận lại Vạn Tượng Sâm La, hai người họ cùng nghiêng người bước qua đôi cây liễu lớn mọc sát nhau, đi theo con đường nhỏ yên tĩnh trở về nơi ở của họ tại Ninh Dụ.

Đi được mấy bước Ôn Từ bước chân chậm dần, hắn quay đầu lại, chỉ thấy đám trẻ vẫn vây quanh cây liễu đầy hiếu kỳ.

Đứa trẻ vừa rồi trồng ra cây liễu thì xuất thần nhìn đôi tay của mình, cậu bé đầu thấp nhỏ, tay chân gầy gò, đứng giữa mặt đất đầy ký hiệu do Diệp Mẫn Vi vẽ ra, dường như một bước đã bước vào cái thế giới thần kỳ của nàng.

Chỉ trong một khoảnh khắc, Ôn Từ như thể nhìn thấy chính mình mấy chục năm trước, thiếu niên đứng giữa biển hoa ở sườn núi trong gió tuyết lạnh giá.

Hắn cầm linh khí đầu tiên hắn làm ra, vừa kinh ngạc vừa vui sướng quay đầu lại, Diệp Mẫn Vi thì đứng dưới nhà gỗ, tóc trắng xen lẫn tóc đen, ánh mắt bình thản.

“Ta đã nói rồi, ngươi cũng có thể làm được.” nàng nói.

Năm ấy gió tuyết hòa cùng cánh hoa, cả vùng đất phủ tuyết đều là màu sắc rực rỡ, hương thơm quanh mũi.

Thuật Sinh Cức giục sinh cây cối nhưng yếu ớt đoản mệnh, sau này tất cả cây cối hắn trồng trong trời đông giá rét đều chết cả, chỉ còn lại cây hồng bên căn nhà nhỏ vẫn sống sót.

Những lời nàng nói với đám trẻ, hắn cũng từng được nghe, cũng từng tin là thật, còn nghĩ rằng dưới chân núi đều là những người giống nàng, tất cả mọi người đều nắm giữ thần kỳ của trời đất.

Nhiều năm sau hắn phát hiện mình bị lừa, khi đi tìm nàng lý luận, nàng vẫn điềm nhiên giữ nguyên quan điểm của mình.

— Ta bảo ngươi chế linh khí, ngươi chẳng phải cũng đã làm được sao? Ngươi dùng linh khí, chẳng phải cũng dùng thuật pháp giống như ta sao?

— Giữa chúng ta có cái gì khác nhau đâu, người dưới chân núi và ta, lại có gì khác nhau đâu?

Khác nhau, khác xa một trời một vực.

Nàng dường như vĩnh viễn không thể nhận ra, hoặc là không muốn thừa nhận, thiên hạ cũng chỉ có một Diệp Mẫn Vi. Trăm ngàn năm trước, đến trăm ngàn năm sau, cũng sẽ chỉ có một Diệp Mẫn Vi.

Những điều nàng đang làm, có mấy ai có thể hiểu, ngay cả hắn cũng chẳng hiểu được.

Đây là một thế giới chật hẹp, xa không rộng lớn như nàng từng nghĩ. 

Ôn Từ quay đầu lại, chỉ khẽ cười một tiếng.

Bọn họ tránh dòng người, men theo con đường nhỏ mà rời khỏi trấn, khi thấy nhà cửa dẫn thưa thớt, một vùng đồng ruộng xanh mướt như tấm thảm trải dài đến tận chân núi. Trong đồng ruộng nơi xa có một ngôi nhà nhỏ lẻ loi, trước cổng nhà là một lão phu nhân tóc bạc trắng gần tám mươi tuổi, bà lão đội mũ trùm lông màu đen, ngẩng đầu nằm trên ghế bập bênh, đang ngủ gà ngủ gật dưới nắng.

Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi đến gần lão phu nhân này, hiếm khi ăn ý mà cũng thả chậm bước chân, nhẹ tay nhẹ chân vòng qua bà lão rồi tiến tới cửa. Lão phu nhân nheo mắt lại rõ ràng vẫn còn trong giấc mơ, Ôn Từ vừa mới thả lỏng định đẩy cửa thì nghe thấy bên trong truyền đến hô to vui sướng: “Đại sư phụ, nhị sư phụ, các người về rồi!”

“Ai! Ai? A, Tiểu Vân Nhi của ta về rồi à!”

Ngay sau đó truyền đến tiếng hét to đầy khí lực. Diệp Mẫn Vi đang theo sau Ôn Từ xoay một vòng tại chỗ bị lão phu nhân kéo qua, lảo đảo mấy bước mới đứng vững. Lão phu nhân vừa tỉnh dậy liền tinh thần đầy gấp trăm lần, hiền từ mà xoa vai nàng, mặt đầy ý cười: “Tiểu Vân Nhi, con gầy rồi!”

Ôn Từ nhấc chân quay đi, nhưng lão phu nhân mắt sắc tay nhanh kéo lấy hắn, cao giọng nói: “Đây chẳng phải là Thiết Trụ sao?”

Ôn Từ quay đầu lại, sắc mặt xanh đen phù hợp với cái xưng hô bà lão vừa gọi.

Lúc này từ cửa lớn ló đầu ra một người, chàng trai bộ dạng trẻ tuổi mười bảy, mười tám tuổi làm nghề nông quanh năm, làn da bị phơi đến tối đen, nhưng ngũ quan đoan chính, để lộ ra một vẻ chất phác.

Hắn mặt đầy lúng túng lại bất đắc dĩ mà gọi: “Bà! Bà lại lú lẫn rồi!”

Vị Tôn bà bà này năm nay đã bảy mươi chín tuổi, đầu minh mẫn mắt vẫn sáng, bước đi uy vũ như bay, giọng vang như chuông lớn, sắc mặt hồng hào, ai nhìn cũng chẳng tin bà lão này đã lớn tuổi đến vậy. Nhưng chỉ có một vấn đề, đầu óc bà lú lẫn, không nhận ra người, hay quên, gặp ai cũng gọi bừa.

Lúc Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi một hàng bốn người đi vào Ninh Dụ, trong trấn đã có rất nhiều đệ tử tiên môn đến trước, khách đ**m kín người hết chỗ. Nguy hiểm hơn chính là đại tỷ của Tạ Ngọc Châu cũng đã tới Ninh Dụ, vừa nhìn thấy Tạ Ngọc Tưởng từ xa, Tạ Ngọc Châu liền giống như chuột thấy mèo, nhắm thẳng sau lưng Diệp Mẫn Vi trốn đi, nguy hiểm thật, suýt nữa bị Tạ Ngọc Tưởng phát hiện.

Thế là bọn họ không thể ở lại trong trấn, đành phải đi tìm một nhà dân nơi vắng vẻ ít người để tá túc. Thương Thuật bấm tay bói quẻ, dẫn theo bọn họ một đường ra khỏi trấn, đến ngồi nhà nông dân này.

Bọn họ vừa mới gõ cửa tiến vào, chưa kịp nói rõ lý do đến đây, vị Tôn bà bà này đã chạy như bay tới, không khỏi phân trần một phen ôm lấy Diệp Mẫn Vi, gọi to “Tiểu Vân Nhi của ta”, làm cháu trai bà là Tống Tiêu phải vội vàng kéo bà ra.

Hóa ra là bà lão nhầm Diệp Mẫn Vi thành con gái đã mất của mình, mẫu thân của Tống Tiêu. Cũng không thể trách bà, vì để tránh rắc rối, Ôn Từ đã vẽ cho Diệp Mẫn Vi một lớp hóa trang người già, trông nàng hiện giờ giống như lão bà bà mái tóc bạc trắng, mà gương mặt lại có vài phần giống Tôn bà bà.

Nhưng ngay sau đó, Tôn bà bà lại quay sang Ôn Từ, gọi Ôn Từ thành con rể của mình, gọi Thương Thuật thành đứa con trai yểu mệnh chết sớm của mình.

Cuối cùng bà cầm Tạ Ngọc Châu, mắt rưng rưng nói: “Thằng ngốc à… Thằng ngốc con lớn rồi.”

Tạ Ngọc Châu cứng đờ và mờ mịt đứng tại chỗ, hỏi Tống Tiêu một cách khô khan: “Thằng ngốc lại là ai…”

Tống Tiêu mồ hôi đầy đầu, gỡ tay Tôn bà bà ra: “Bà ơi, bà nói cái gì vậy? Thằng ngốc… thằng ngốc là cháu mà! Cháu mới là thằng ngốc đây!”

Một nam nhi người cao tám thước mặt đỏ bừng nhận mình là thằng ngốc, phải hết lời khuyên nhủ Tôn bà bà mới chịu buông tay.

Nhà nông hộ chỉ có tiểu tử Tống Tiêu và bà ngoại đã lớn tuổi của hắn, cha mẹ hắn không thích giao thiệp với người khác, thời trẻ đã cùng hắn và bà ngoại hắn dọn ra ngoài thôn sống một mình. Sau khi cha mẹ hắn qua đời, nhà cũng trống trải.

Nghe nói họ muốn tá túc, lại thấy Tạ Ngọc Châu lấy ra ngân phiếu giá trên trời, Tống Tiêu vốn tốt bụng lập tức đồng ý. Hắn nói đúng lúc lo không có ai chăm bà khi mình xuống ruộng làm việc, giờ bọn họ tá túc ở đây, cũng có thể thêm chút náo nhiệt.

Hiện giờ tuy tình trạng nhận người của Tôn bà bà lúc tốt lúc kém, nhưng bà một mực chắc chắn Diệp Mẫn Vi là con gái bà, điểm này ngược lại vẫn không hề thay đổi.

Trước mắt xung quanh núi Sùng Đan, bầu không khí các thôn trấn lớn nhỏ đều vô cùng căng thẳng, ngoại trừ các tiên môn, không ít yểm sư cũng đi vào nơi này, càng không cần phải nói đến linh phỉ tiến vào thừa nước đục thả câu. Những người này đi lại bố trí tìm kiếm, đều ôm hy vọng một lần là bắt được yểm thú.

So với họ, sân nhà lẻ loi giữa đồng ruộng này không khí lại vô cùng bình yên. Khi Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi trở về, Tạ Ngọc Châu đang điều khiển người giả bừng trà rót nước, bóp vai đấm lưng cho mọi người, liên tục lôi kéo Tống Tiêu, Thương Thuật và Tôn bà bà cùng chơi mạt chuộc với nàng.

Đừng thấy Tôn bà bà không nhận ra ai, chứ đánh bài thì xem rõ ràng lắm, vừa lên bàn là thằng ngốc; Thiết Trụ; con trai; cháu trai gì đó đều không nhận nữa, tài đánh bài đại sát tứ phương.

Còn Tống Tiêu lúc đầu thấy những người rối do hộp Khiên Ti điều khiển khi biến hóa qua lại giữa rối gỗ và chân thân, còn sợ đến mức chạy tán loạn, cuối cùng được Ôn Từ kéo lại giải thích một phen. Hắn liền cho rằng bọn họ cũng là tiên nhân giống với những người trong trấn đó, đối với bọn họ càng tôn kính hơn. Bọn họ dặn hắn giữ bí mật, hắn cũng lập tức đồng ý.

“Người trong trấn ai cũng như đang tìm dã thú gì đó, các người không phải cũng vì nó mà đến sao? Sao lại không đi tìm?” Tống Tiêu đánh ra một quân Đông Phong, nghi hoặc hỏi.

“Nhiều người đến tìm nó như vậy, bọn ta tìm làm gì nữa, đợi người ta tìm được rồi cướp lại là xong. Phỗng!”

Tạ Ngọc Châu đánh ra Đông Phong, không quên chỉ về phía gian phòng bên cạnh: “Câu đó không phải ta nói đâu, là nguyên văn lời nhị sư phụ.”

“Cướp? Cướp… cái đó không hay đâu, với lại bọn họ đều rất lợi hại, Ôn tiên sinh có thể cướp nổi không?”

“Ban đêm thì không ai có thể đánh lại được người. Trừ khi bọn họ có thể khiến mặt trời không bao giờ lặn, mọi người trong phạm vi trăm dặm không ngủ được, nếu không đều thua dưới tay người.”

Dừng một chút, Tạ Ngọc Châu bổ sung thêm: “Đây cũng là nguyên văn lời của nhị sư phụ ta.”

Tống Tiêu mờ mịt nhìn về phía gian phòng, nơi Ôn Từ đã đi ngủ bù. Ban ngày Ôn Từ uể oải ỉu xìu như thế, trông hắn không có chút sức lực, tuy rằng diện mạo xuất chúng nhưng lại không thấy có thần thông gì nổi bật, vậy mà lại lợi hại đến vậy sao?

“Thế bọn họ đêm nào cũng lên núi Sùng Đan làm gì? Không phải nói không tìm dã thú sao?”

“Đại sư phụ ta rất thích ngọn núi đó, giờ đang bắt đầu nghiên cứu địa lý học. Tối hai hôm trước còn sai nhị sư phụ đi lấy địa chí huyện các ngươi về, chắc định xem lại ghi chép từ cả trăm năm trước.”

“Trên ngọn núi đó thật sự có Kim Thần ở sao?” Tống Tiêu ngạc nhiên hỏi.

“……Chắc là không có đâu, ta cũng không biết đại sư phụ đang nghiên cứu cái gì. Tóm lại người làm mấy chuyện không thể tưởng tượng được, rất bình thường, huynh nhìn thêm vài lần sẽ quen thôi.”

Khi Tạ Ngọc Châu và Tống Tiêu đang nói chuyện, Thương Thuật thản nhiên đẩy bài ra, cười nói: “Tự ù, Thập Tam Yêu.”

Tạ Ngọc Châu nhìn chằm chằm bộ bài, tức tối nói: “Sao lại là huynh thắng nữa! Có phải huynh xem quẻ không!”

“Ta không có, xem quẻ hại người, ta còn chưa đến mức đó đâu. Là do cô chỉ mải nói chuyện lơ là.” Thương Thuật nâng ấm nước lên, chậm rãi uống một ngụm trà thuốc bên trong, chìa tay ra: “Trả tiền.”

Lúc này vừa qua giờ ngọ, từ cuối cánh đồng phía trấn Ninh Dụ bỗng có một đoàn người rầm rộ tiến đến, dọc theo con đường nhỏ mà Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi đã đi lúc trước hướng thẳng về ngôi nhà nhỏ này.

Người giả đang nằm trên mái nhà nhỏ, cầm ống nhòm nhìn ra xa khắp nơi khẽ giật giật.

Tạ Ngọc Châu lập tức sắc mặt trắng bệch, nàng bật dậy khỏi ghế ngồi, lo lắng đi tới đi lui, hét lớn: “Xong đời rồi, xong đời rồi!”

Tống Tiêu vẻ mặt ngơ ngác, bối rối hỏi: “Sao thế… cô đâu có đánh nhầm quân bài?”

Thương Thuật thản nhiên uống một ngụm trà, bấm tay một cái rồi nói: “Đại tỷ của nàng tới rồi.”

“Không chỉ có đại tỷ ta! Còn có cả đạo trưởng Linh Tân Các dùng thuật Khiên Ti! Cứu mạng với, trong nhà ta còn đầy người giả đang rót nước bưng trà đây này! Đúng là ngõ hẹp gặp kẻ thù, ta chết chắc rồi!”

Tạ Ngọc Châu vội thu lại sợi tơ, người giả khắp nhà lần lượt biến thành rối gỗ rơi trên mặt đất, ngay cả người giả quan sát tình thế trên mái nhà kia cũng từ trên mái nhà rơi xuống cùng với ống nhòm.

Chỉ nghe trong nhà vang lên một trận gà bay chó sủa, động tĩnh leng keng va chạm, giọng Tạ Ngọc Châu từ bên trong cánh cửa vọng ra.

“Có địa đạo không? Có hầm không? Xong đời rồi, xong đời rồi…”

“Bọn họ chắc không đến đây thật chứ? Nếu lát nữa bọn họ gõ cửa, cứ giả vờ như trong nhà không có ai, đừng ai ra mở cửa!”

Sau một trận ồn ào náo động, trong nhà đột nhiên yên tĩnh lại, yên tĩnh đến mức vô cùng quỷ dị, tiếng cây kim rơi xuống đất đều có thể nghe rõ.

Sau một lát, cửa nhà quả nhiên vang lên tiếng gõ cửa.

Tạ Ngọc Tưởng và Trác Ý Lãng đứng bên ngoài căn nhà vắng vẻ này, gõ cửa lớn ba lần nhưng không ai trả lời, Trác Ý Lãng quay sang nói với Tạ Ngọc Tưởng: “Muội có chắc là ở đây không? Trông như không có ai cả, hay là chúng ta hôm khác lại đến bái phỏng.”

Tạ Ngọc Tưởng còn chưa kịp đáp, chỉ thấy cánh cửa nhà từ tốn mở ra, một cái đầu tóc bạc trắng thò ra từ sau cửa.

Lão bà bà này đầu bạc áo trắng đeo một cặp kính thạch kỳ lạ, nàng quan sát hai người một lúc, rồi giơ lên một xiên kẹo hồ lô chỉ còn một viên cuối cùng quơ quơ.

“Thuật truy tung trên sơn tra, là các ngươi đặt sao?”

Hiển nhiên Tạ Ngọc Châu ngàn phòng vạn phòng, nhưng quên mất trong phòng còn có vị đại sư phụ không rành thế sự của nàng.