Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng - Chương 98

topic

Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng - Chương 98 :
Chương 98

Lý Nhược Thủy rút được một món quà mang tên “làn gió nhẹ” từ hộp quà. Theo lời hệ thống giải thích thì nó vốn là món quà dùng để tạo bầu không khí lãng mạn cho cô, nhưng giờ vừa hay lại đảm đương sứ mệnh cung cấp oxy trong quan tài cho cô thở tiếp, nếu không là ngạt chết thật chứ chẳng đùa.

Chất lượng quan tài khá tốt nên lúc bị nhốt bên trong, Lý Nhược Thủy chỉ nghe loáng thoáng thấy vài tiếng kêu nghẹn từ bên ngoài, rồi mấy kẻ canh giữ cô cũng chẳng còn động tĩnh gì hết. Thế là cô đành gõ vào vách quan tài, nhắc nhở người khác rằng mình đang ở đây.

Dĩ nhiên, “người khác” ở đây chủ yếu là chỉ Lộ Chi Dao.

Nằm lâu thế rồi, làn gió nhẹ ấy cũng sắp thổi hết tới nơi vậy mà bên ngoài vẫn chẳng có động tĩnh gì, thế là Lý Nhược Thủy bắt đầu thấy hoảng.

Ngự Phong sơn trang đúng là rất lớn, mà lúc Lộ Chi Dao điên cuồng giết chóc thì rất khó nghĩ đến chuyện khác, y gần như không bao giờ chừa cho ai sống cả. Đâm ra hiện tại y muốn tìm đến chỗ này chắc cũng phải mất một lúc.

Mong là y nghe thấy thanh âm, không thì khả năng ngày mai cô sẽ phải “tạm chấp nhận” theo cái quan tài này chôn xuống đất mất.

Khi làn gió nhẹ sắp thổi hết, hệ thống đưa ra nhắc nhở. Rồi ngay lúc cô còn tưởng mình phải quỳ xuống cầu xin hệ thống thì bỗng có ai đó cạy mở quan tài.

Vầng sáng mờ nhạt từ trên chiếu xuống và dần mở rộng, theo sau đó là một giọng nói bình tĩnh lạ thường.

“Lý Nhược Thủy.”

Xác định đúng là Lộ Chi Dao xong, Lý Nhược Thủy vội vàng đứng bật dậy hít lấy hít để không khí rồi còn tiện tay lau mồ hôi trên thái dương.

“Oa, lúc nữa chàng mà không đến là em bị chết ngạt ở đây rồi đấy.”

Cô biết cảm xúc của Lộ Chi Dao lúc này nhất định hơi không ổn, nên mới cố ý nâng giọng lên để mượn cớ tỏ rằng mình không sao cả.

Nhưng cô chẳng ngờ lại không ổn đến mức này.

Nhìn vẻ mặt cực kỳ giống Bạch Khinh Khinh của Lộ Chi Dao thì tim Lý Nhược Thủy chợt hẫng một nhịp, cô lập tức ngồi thụp lại vào trong quan tài. Không hiểu sao, lúc này chiếc quan tài lại mang đến cho cô một cảm giác an toàn mãnh liệt.

“Chàng, chàng ổn chứ?” Lý Nhược Thủy vốn rất hiếm khi nói lắp, nhưng lúc này cô thật sự chẳng khống chế được mình nữa rồi.

Y phục trắng của Lộ Chi Dao dính đầy máu đỏ, mái tóc đen láy nhỏ nước mưa, những lọn tóc ướt dính cả vào áo, cả người y đẹp đến mức không giống người thật. Đặc biệt là vẻ si mê phảng phất kia cùng nét cười dịu dàng, hai thứ tưởng như chẳng liên quan lại hài hòa đến lạ trên người y.

Lộ Chi Dao vốn như vậy. Dưới lớp vỏ dịu dàng dẫu có là tàn nhẫn hay mê muội, thì tất cả đều giao hòa cực kỳ tự nhiên.

Nhưng cho dù thế, Lý Nhược Thủy vẫn bị dọa sững.

Nghe thấy cô đột ngột ngưng giọng, lại nghe cả tiếng cô ngồi phịch xuống, Lộ Chi Dao cũng không có phản ứng gì khó chịu.

Y chỉ cúi người theo động tác của cô, hơi thò nửa thân vào trong quan tài, những giọt nước mưa từ đuôi tóc rơi xuống ván gỗ phát ra tiếng tí tách. Lộ Chi Dao cong mắt nhìn cô, bàn tay đang đặt trên ngực khẽ động đậy, rồi y lấy từ trong vạt áo ra một gói giấy dầu. Gói giấy dầu ấy không dính một giọt máu, cũng không bị ướt mưa, nó vẫn còn nguyên dáng vẻ ban đầu. Hương vị chua ngọt nhè nhẹ từ bên trong lan ra lấn át mùi máu xung quanh.

“Đừng sợ, xem ta mua gì cho em này.”

Lộ Chi Dao biết Lý Nhược Thủy nhát gan, không thích nhìn thi thể, cũng chẳng chịu nổi mùi máu tanh, nên lúc đến y đã cố ý mua một gói mứt quả.

Trên tay Lộ Chi Dao vẫn còn lấm tấm vết máu chưa bị nước mưa rửa trôi, toàn thân y chỉ có duy nhất gói mứt quả này là sạch sẽ.

Bên ngoài gió rít từng cơn, mây đen tụ dày trên bầu trời hoàng thành, chẳng biết cơn mưa này bao giờ mới dứt.

Lý Nhược Thủy nhìn Lộ Chi Dao rồi đưa tay nhận lấy gói mứt quả, sau đó kéo tay y và đột nhiên hỏi một câu.

“Chàng có muốn vào đây ngồi thử không?”

Tiếng gió rít gào bị bức tường chắn bớt hơn phân nửa, khi lọt được vào căn phòng này thì đã trở nên dịu lại.

Dù hai người lúc này đang cùng ngồi trong quan tài, song chẳng hiểu sao Lý Nhược Thủy lại cảm nhận được sự ấm áp và an tâm đến lạ. Lộ Chi Dao sau khi ngồi vào lại không đến gần cô mà tựa vào vách quan tài, lặng lẽ nghe tiếng cô ăn mứt quả.

Nước mưa và máu trên người y dần tụ lại, thấm ra một mảng ướt nhỏ dưới đáy quan tài.

“Chàng ngồi xa vậy làm gì?”

“Trên y phục ta có nước và máu, sẽ làm ướt váy em. Ướt rồi sẽ khó chịu.” Lộ Chi Dao lên tiếng giải thích, nhưng âm cuối hơi lệch đi. Rõ ràng là y vẫn chưa hoàn hồn sau cuộc giết chóc vừa rồi.

“Có gì đâu.” Lý Nhược Thủy dứt khoát ngồi sát lại bên y. Hai người tựa vào nhau, Lộ Chi Dao thấy phía bên trái mình như dần ấm lên.

Mà khát vọng muốn gần cô hơn cũng theo đó càng lúc càng mãnh liệt.

Lý Nhược Thủy vừa ăn mứt quả vừa nghiêng đầu nhìn y. Cô thấy vành tai y phớt đỏ, đầu ngón tay cũng bất giác khẽ run, trên gương mặt tựa nhuộm lên lớp ánh hồng nhàn nhạt.

Nhìn ở khoảng cách gần thế này, hình như cũng không còn kỳ lạ như cái nhìn đầu tiên nữa, thậm chí còn hơi quen thuộc khó tả…

Lý Nhược Thủy gói lại giấy mứt, ngồi xổm rồi ghé sát lại quan sát y kỹ hơn, sau đó chợt như bừng tỉnh. Cô chợt nhớ ra, trên giường lúc y hưng phấn cũng gần như ở trạng thái này, mỗi tội là nhạy cảm hơn, đỏ hơn nhiều.

Lý Nhược Thủy nén cười, nhân lúc hàng mi Lộ Chi Dao khẽ rung thì bất ngờ thổi hơi lên vành tai y.

Làn gió ấm lướt qua, Lộ Chi Dao chớp mắt, lúc di chuyển tay thì vô tình đè lên váy cô. Y định tiến tới, song cuối cùng vẫn khẽ nghiêng người ngả ra phía sau.

“…” Dường như Lộ Chi Dao muốn nói gì, nhưng y cứ hơi hé môi rồi lại khép vào.

Lý Nhược Thủy hiểu ý của y, cô giữ chặt gói mứt trong tay, sau đó ghé sát hỏi.

“Có muốn không? Giờ chàng ổn định lại cảm xúc cuồng loạn của mình đi, tốt cho sức khỏe đấy.”

Lời cô nói là thật. Hiện tại y đang cực kỳ hưng phấn nên thực sự cần một cách xả tỏa, nhưng cô nói ra lúc này lại như đang dụ dỗ y. Trước mặt Lý Nhược Thủy, y mãi là con mồi cúi đầu. Kẻ nắm dây chẳng bao giờ là y, nhưng y lại cam tâm tình nguyện.

“… Được.”

Nụ hôn của Lý Nhược Thủy vốn dịu dàng và quấn quýt, khiến người ta rung động. Khi môi và răng dây dưa triền miền, Lộ Chi Dao khép hờ mắt, thoáng thấy ánh sáng mờ ảo bên trong.

Như gió xuân thổi tan lớp băng mỏng trên mặt hồ, lộ ra dòng nước xuân lăn tăn trong đó, y đặt tay lên tấm lưng hơi nóng Lý Nhược Thủy, siết chặt cô trong vòng tay tựa như đang ôm lấy ánh nắng.

Ngoài trời bão táp mưa xa, thây phơi giá lạnh khắp nhà chất cao, trong phòng xuân ý dạt dào, dịu dàng hương sắc ngọt ngào ấm êm.

Lý Nhược Thủy vốn cũng đang hôn y, nhưng càng hôn thì cô càng cảm thấy có gì đó không ổn.

Hình như thân thể Lộ Chi Dao mềm đi rất nhiều.

Y hơi yếu ớt tựa người vào vách quan tài để cô hôn, chân co sau hông cô cũng thả lỏng, tay ôm cô cũng lỏng ra đôi chút.

Đó chỉ là những thay đổi nhỏ, nhưng với một Lộ Chi Dao chỉ muốn dính sát cô thì đây là tín hiệu kỳ lạ nhất.

Lý Nhược Thủy ngẩng đầu thở hổn hển, rồi đưa tay sờ kỹ lên lưng y.

Máu trên lưng Lộ Chi Dao đến giờ vẫn còn nóng hổi, nó không chỉ thấm trên áo mà còn liên tục thấm ra từ bên trong.

Y đã bị thương, và là thương nặng.

Nhận ra sự thật này, Lý Nhược Thủy tức khắc thẳng người. Dưới ánh mắt bối rối của Lộ Chi Dao, cô kéo cổ áo sau của y ra rồi nhìn vào trong. Ngoài đường cong lưng eo đẹp đẽ thì cô còn thấy một vết thương đang rỉ máu. Vết thương ấy kéo dài từ vai trái chéo xuống phía dưới bên phải, nhưng vừa khéo tránh được phần vải trắng trên eo y.

Lý Nhược Thủy: “…”

Trong lòng cô, Lộ Chi Dao luôn là người rất đỉnh, gần như là thiên tài võ thuật. Song những tiền đề này khiến cô vô thức quên đi rằng y cũng có thể bị thương. Mà bản thân Lộ Chi Dao lại chẳng thấy những vết thương này có gì đáng ngại, có lẽ thỉnh thoảng y còn chọc vào vết thương cho vui nữa đấy.

“Để em xem chàng còn bị thương chỗ nào nữa không.”

Phong cách bỗng thay đổi, nụ hôn nồng nhiệt chợt trở thành màn kiểm tra cơ thể, nhưng may là cảm giác ấm áp vẫn còn đó.

Lý Nhược Thủy kiểm tra cơ thể Lộ Chi Dao, không chỉ lưng eo mà cả tay và đùi cũng đều bị thương với mức độ khác nhau.

“Quan tài tuy tốt nhưng chúng ta không thể ngồi lâu. Chúng ta phải nhanh chóng đi tìm thầy thuốc mới được, không thể để vết thương của chàng mãi thế này.”

Lý Nhược Thủy lập tức bước ra khỏi quan tài, sau đó nắm tay đỡ y đứng dậy. Lộ Chi Dao tất nhiên không phản đối, cô nói gì thì y đều làm theo.

Hai người cùng ra khỏi quan tài, khi Lý Nhược Thủy đỡ Lộ Chi Dao đi ra ngoài thì cô còn cảm nhận rõ được bước chân y ngày càng nặng nề.

“Có lẽ gần đây vui quá, đâm ra cơ thể cũng hơi không nghe lời.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision

Rõ ràng Lộ Chi Dao cũng nhận ra sự thật này, nên mới bất đắc dĩ nhíu mày nói câu ấy.

Ở bên cạnh Lý Nhược Thủy đã khiến y thấy rất thoải mái, chưa kể vừa nãy còn một nụ hôn, thoải mái đến mức cơ bắp vốn đang căng cứng cũng giãn ra khá nhiều.

“Không phải, chàng chỉ vừa nhận ra vết thương của mình nặng thế nào thôi.”

Con người chỉ khi nhận ra mình có chỗ để chữa lành, có nơi để trút bầu tâm sự, thì mới thực sự để ý đến những vết thương của bản thân.

Lý Nhược Thủy đỡ y đi vào phòng Từ Tư lấy một chiếc ô. Cô đỡ y, y cầm ô, hai người cứ thế bước ra sân.

Trước đó Lý Nhược Thủy đã chuẩn bị sẵn tinh thần, nhưng khi nhìn tận mắt cảnh tượng thì cô vẫn không khỏi lùi lại một bước.

Không phải cô thương hại họ, mà vì cảnh tượng quá máu me, cô bị dọa sợ thật.

Lộ Chi Dao nhận ra động tác của Lý Nhược Thủy thì bật cười khẽ, sau đó chạm vào bàn tay đang nắm gói mứt quả của cô.

“Có muốn ăn chút không?”

Lý Nhược Thủy lắc đầu, cố gắng chuyển ánh mắt lên cao, giả vờ không nhìn thấy cảnh tượng máu me nơi này. Nhưng khi đi ngang qua Từ phu nhân, cô vẫn bất cẩn nhìn thấy trạng thái tử vong của mụ.

Từ phu nhân trợn trừng mắt, tóc tai rối bù, quần áo luộm thuộm, đôi mắt trợn to đỏ ngầu, tay siết chặt bậc thang, trông như vẫn chẳng thể cam lòng.

Nếu người đối diện với Từ phu nhân là kẻ khác, thì theo cách nói chuyện của mụ và sức mạnh của đồng tiêng, vậy gần như chẳng ai thoái khỏi lưỡi dao của mụ cả. Và đồng thời mụ có thể đưa kế hoạch của mình tiến hành theo đúng như dự tính.

Sở dĩ kẻ phản diện trở thành phản diện chính là vì họ biết lợi dụng d*c v*ng của người khác để đạt được mục đích của bản thân.

Thế nhưng người mà mụ đối diện lại là Lộ Chi Dao

Rất ít người đoán được Lộ Chi Dao đang nghĩ gì.

Lý Nhược Thủy thở dài vài tiếng rồi tiếp tục đỡ Lộ Chi Dao đi về phía trước, giờ cô còn phải tính xem làm sao giải thích với quan phủ đây.

Dẫu đám này toàn là ác nhân, song theo luật pháp mà nói thì quan viên phải tiến hành thẩm vấn điều tra, khéo lại tóm cả hai người họ không chừng.

… Hay là cứ trốn về Tô Châu trước nhỉ.

“Nhược Thủy?”

Tiếng gọi quen thuộc khiến Lý Nhược Thủy dừng bước, cô quay đầu nhìn thì thấy Lục Phi Nguyệt và Giang Niên bước ra từ hậu viện, phía sau họ còn có cô gái trong địa lao.

“Chị Lục…”

Lý Nhược Thủy hơi lúng túng. Toàn bộ sân này ngập xác chết là nhờ “công lao” của họ, e là khó mà giải thích với Lục Phi Nguyệt.

Lộ Chi Dao nghe thấy tiếng họ thì trong đầu chỉ còn một câu hỏi.

Hai người này có tính là trở ngại không?

Y lại siết chặt kiếm trong tay rồi cong môi, lặng lẽ nghe mấy người trò chuyện.

Trên người Lục Phi Nguyệt đầy vết thương, chị được Giang Niên đỡ, ánh mắt nhìn Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao cũng bất giác dịu dàng đi đôi phần.

Giang Niên nhìn xác chết quanh sân thì nhíu mày, giận dữ cất tiếng.

“Cuối cùng mấy kẻ ác nhân ác nghĩa này cũng chết. Lúc nãy ở hậu viện, tôi nghe thôi đã thấy bừng bừng khí thế, chỉ muốn xông vào chém vài tên. Nhưng tiếc là lúc đó anh Lộ giết hết rồi.”

Lý Nhược Thủy hơi thắc mắc: “Hai người đã vào hậu viện từ trước thế sao bây giờ mới ra?”

Lục Phi Nguyệt liếc Giang Niên, đáy mắt như thấp thoáng ý cười.

“Anh ta nói trạng thái Lộ Chi Dao không ổn, trước khi nghe thấy tiếng em thì không cho bọn chị ra ngoài nộp mạng.”

Lý Nhược Thủy: …Nói Giang Niên không hổ là nam chính nguyên tác thì đúng không nhỉ.

Cô còn nhớ khi họ mới quen nhau, người cảnh giác với Lộ Chi Dao thấp nhất lại chính là Giang Niên, không ngờ bây giờ anh ta lại có sự tỉnh ngộ như thế đấy.

Lý Nhược Thủy liếc thi thể của Từ phu nhân thì hơi chột dạ.

“Ban đầu bọn em cũng định giao cho quan phủ, nhưng mà tình thế cấp bách…”

“Chị biết. Chúng ta đã có đủ hết cả nhân chứng lẫn vật chứng, kẻ chủ mưu phía sau cũng đã chết, vụ án nên được tuyên bố kết thúc, giờ thì chỉ còn lại việc thu dọn tàn cuộc thôi.”

Lục Phi Nguyệt lập tức tiếp lời, ý tứ trong lời của chị đã quá rõ ràng.

Người là do bọn họ giết, nhưng việc này sẽ không bị truy cứu. Bởi chuỗi chứng cứ đầy đủ, lại có nhiều nhân chứng như vậy, thành ra Từ phu nhân chết sớm hay muộn cũng chẳng khác gì nhau.

“Lúc chúng tôi đang tìm kiếm chứng cứ thì có giao đấu với đám này. Nhưng bọn chúng đông quá, maysao trên đường gặp được hai vị cao thủ nên bọn tôi mới thoát chết, song cũng Từ phu nhân cũng vì thế mà mất mạng.”

Lục Phi Nguyệt nói một mạch chẳng hề vấp váp bịa hẳn ra một câu chuyện hợp tình hợp lý, trước sau rõ ràng.

Lý Nhược Thủy thấy chị có thể một hơi nói nhiều đến vậy thì ngạc nhiên. Còn Giang Niên thì cũng kinh ngạc, nhưng mà sự ngạc nhiên của anh ta là vì Lục Phi Nguyệt cũng biết bịa chuyện cơ à.

Anh ta quay sang nhìn chị bằng ánh mắt cực kỳ hài lòng: “Phi Nguyệt, cô tiến bộ rồi.”

Nghe anh Giang Niên nói vậy thì Lục Phi Nguyệt lập tức thu lại nụ cười, kéo giãn khoảng cách với anh ta rồi nhìn sang Lý Nhược Thủy.

“Vốn dĩ không nên để hai người bị cuốn vào chuyện này. Chị biết em và Lộ Chi Dao định rời khỏi hoàng thành, nên chỉ mong hai người có thể rời đi chẳng vướng bận, sống cuộc đời của riêng mình.”

Thật ra đó là lòng riêng của Lục Phi Nguyệt.

Theo quy tắc thì đúng là chị phải báo cáo chuyện của Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao lên trên. Thế nhưng suốt chuyến hành trình vừa qua, Lý Nhược Thủy đưa bọn họ đi rồi cùng phát hiện vụ buôn người, những manh mối về sổ sách và nhân chứng phía sau cũng đều có sự giúp đỡ của cả cô và Lộ Chi Dao. Có thể nói, không có Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao thì chưa biết bao giờ mới phá được vụ án, nhưng nếu báo cáo toàn bộ sự việc lên trên thì chuyện hai người họ bị tống vào lao để thẩm vấn tất sẽ xảy ra, chẳng thể tránh được.

Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao giúp đỡ nhiều đến vậy, chẳng lẽ cuối cùng còn phải đi một vòng vào ngục?

 “Hai người hãy đến Tô Châu đi, thượng lộ bình an.”

Lộ Chi Dao nghe Lục Phi Nguyệt nói thế thì mới buông tay, hạ thanh kiếm vốn đang hơi nhấc lên xuống.

Xem ra không phải là người muốn cản đường họ.

“Đã vậy thì bọn em cũng không khách sáo nữa. Tạm biệt.”

Lý Nhược Thủy đỡ Lộ Chi Dao đi ra ngoài, tiếng mưa tí tách rơi xuống như đang rửa sạch mọi thứ nơi đây.

Mà tòa thành mưa mang tên hoàng thành này, từ nay sẽ chẳng còn liên quan gì đến họ nữa.

“Đợi chúng ta lên thuyền là chàng sẽ nhìn thấy được rồi. Có vui không?”

“Có lẽ vậy.”

Lộ Chi Dao khẽ nhếch môi, y hơi nâng bàn tay đặt trên vai Lý Nhược Thủy lên nhẹ vuốt nhẹ gò má cô.

“Về Tô Châu rồi là em sẽ bị ta nhốt lại. Có vui không?”

Y bắt chước giọng điệu khi cô nói câu ấy, lại còn giống tới những tám phần.

“Vì sao? Em đeo lắc lên chân rồi mà.”

Lý Nhược Thủy hỏi thì hỏi thế, nhưng thực ra lại chẳng hề ngạc nhiên, thậm chí cô còn có cảm giác “quả nhiên là vậy”.

Cô bị bắt chẳng biết bao nhiêu lần, cứ hết lần này đến lần khác nên đâm ra ảnh hưởng đến nhận thức tiềm thức của Lộ Chi Dao.

Như thể lần sau cô vẫn sẽ bị bắt đi vậy.

Tương lai chẳng thể nói trước, nhưng hiện tại y có thể nắm chắc, có thể hoàn toàn kiểm soát, có thể bảo vệ cô và đi theo cô suốt, như vậy những chuyện trước kia sẽ không xảy ra nữa.

“Em thông minh như thế thì chắc chắn biết rõ hơn ta.”

Lộ Chi Dao không cảm nhận được sự khó chịu và kháng cự trong giọng nói của cô nên cũng đoán được ý cô lần này, cô không hề từ chối y.

“Thế chàng phải chuẩn bị vài cân hạt dưa nhé, một mình buồn lắm, em phải cắn hạt dưa giải sầu.”

Lộ Chi Dao cong mắt cười, giọng điệu rất nhẹ nhàng: “Con ấn của ta giờ là của em rồi, em muốn gì cũng được.”

Hai người lên đường tới y quán. Ngày mai sẽ rời hoàng thành đi Tô Châu, ở trên thuyền cô sẽ dùng hộp quà đặc biệt để chữa mắt cho Lộ Chi Dao.

“Mấy ngày này mua ít son phấn, đến lúc đó trang điểm kiểu lạ lạ, khi chàng mở mắt chắc chắn sẽ giật mình.”

Lộ Chi Dao nghe thấy cô nói thì khóe môi bất giác cong lên.

Thực ra y chỉ muốn nhìn mỗi cô thôi.

Nhưng dường như thế giới mà cô miêu tả cũng thật đẹp, nên lúc này y lại hơi háo hức chờ mong.