Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo - Chương 62

topic

Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo - Chương 62 :Hoàn

Sau trận động đất, tiền triều và hậu cung đều phát sinh thêm vô số đầu mối rối ren.

Tống Đàn hiếm khi bộc lộ sự chán ghét đối với bất cứ việc gì, nhưng lần này, trước những dòng nước ngầm dấy lên vì tranh đoạt ngôi vị, hắn lại biểu lộ rõ ràng sự phiền lòng.

Tuyên Tuy liền đề nghị để Tống Đàn tạm thời xuất cung, đến ở tại biệt viện Quỳnh Đài một thời gian, để y rảnh tay chỉnh đốn những kẻ không yên phận trong cung.

Tống Đàn đồng ý, có Mạnh Thiên Sơn hộ vệ hai bên.

Biệt viện Quỳnh Đài được thu dọn vô cùng sạch sẽ. Đường đi trong viện đều thay mới bằng sỏi và đá xanh, trước sau nhà cửa trồng kín những loài hoa cỏ và trúc mà Tống Đàn yêu thích. Đèn lồng treo khắp nơi, trước sau sáng rực, hoàn toàn không nhìn ra đây từng là một nơi bỏ hoang hơn bốn năm.

Trời trở lạnh đột ngột, Tống Đàn hơi nhiễm phong hàn, nằm mê man trong biệt viện hai ngày liền mới ra ngoài.

Hoàng cung trong ngoài tuy không có quá nhiều cung điện sụp do động đất, nhưng nhà cửa của bách tính trong kinh thành thì không kiên cố như vậy, tin tức thương vong vẫn thỉnh thoảng truyền đến.

Vùng Hà Bắc chịu tai họa nặng nề. Ở Đôi Tuyết Lâu, chưởng quầy đặc biệt đặt một thùng quyên góp. Khách ra vào nơi đây đều là nhà quyền quý, số tiền quyên góp tất nhiên cũng nhiều hơn nơi khác.

Cũng có không ít thương hộ trong kinh thành liên danh góp tiền góp. Dĩ nhiên, cũng không thiếu kẻ âm thầm đầu cơ tích trữ, nhân cơ hội đẩy giá gạo lên cao.

Những kẻ này toàn bộ đều giao cho Đặng Vân xử lý, giết đến máu chảy thành sông cũng không quá lời.

Hoàng đế vì thế nhớ ra cái “dùng được” của Đặng Vân, không còn lạnh nhạt với gã như trước. Khúc Dịch Xuân vừa từ Kim Lăng trở về liền được hoàng đế phái đến Hà Bắc, Đặng Vân cũng theo cùng.

Hoàng đế mong Đặng Vân và Khúc Dịch Xuân có thể phối hợp làm việc. Đặng Vân hiểu rõ ý tứ, ngay trong ngày đã bày tiệc rượu mời Khúc Dịch Xuân.

Khúc Dịch Xuân không dễ mời. Đặng Vân vòng vèo tìm đến Tống Đàn, nhờ hắn làm cầu nối.

Tống Đàn đáp ứng. Trong hí viên, Đặng Vân và Khúc Dịch Xuân bàn chuyện công việc, Tống Đàn cùng Mạnh Thiên Sơn ngồi nghe hát.

Không lâu sau, Đặng Vân và Khúc Dịch Xuân từ trong phòng đi ra. Trên mặt cả hai đều mang nụ cười, lộ rõ vẻ giả tạo.

Khúc Dịch Xuân rời đi trước. Đặng Vân lập tức thu lại nụ cười, trước mặt Tống Đàn mắng Khúc Dịch Xuân là cổ hủ, cố chấp, thanh cao đến đáng ghét.

Tống Đàn vừa bóc hạt sen vừa khuyên gã bớt giận.

“Không bớt thì làm sao,” Đặng Vân cười nhạt nói, “người ta là thanh quan, là trực thần, đương nhiên khinh thường bọn gian nịnh như ta, không muốn cùng nhau làm việc.”

Huống chi còn có Thẩm Tịch ở Hà Nam, cũng sẽ dõi theo bên này, nhất là tình hình của Đặng Vân.

Trong lòng gã không cam. Cùng là đi cứu tế, vậy mà gã lại phải hạ mình nâng đỡ Khúc Dịch Xuân. Nếu không có những thương nhân lương thực vô lương tâm bị gã giết trước đó, Khúc Dịch Xuân ngay cả lương cứu tế cũng không gom đủ.

“Ngươi đoán Khúc Dịch Xuân nói gì?” Đặng Vân nói, “Hắn hỏi ta, thương nhân lương thực có tội, đã qua định án của quan phủ chưa, đã qua tam ti thẩm tra chưa. Buồn cười! Thật buồn cười!”

“Điều đó cũng không hẳn,” Tống Đàn nói, “hắn hỏi vậy nhìn thì như làm khó ngươi, nhưng thực ra là muốn mượn đó khuyên bệ hạ đừng quá tùy tiện.”

Văn thần xưa nay luôn không biết mệt mỏi trong việc hạn chế quyền lực của hoàng đế.

Đặng Vân nghe vậy chỉ hừ lạnh.

Vì chuyện động đất, Tần vương, Tấn vương và Phương Chiêm Vân tạm thời được triệu hồi vào cung. Việc trong cung rối như tơ vò, đúng lúc này, Triệu phi bị giáng chức vì tội, cùng Tấn vương bị giam lỏng trong cung. Tần vương tuy không bị phạt, nhưng những ngày ở Minh Đức Viên thực sự khó sống, từ khi trở về, nhiều lần tránh né Tuyên Tuy, không dám diện kiến.

Tần vương và Tấn vương đều là những người chưa từng trực tiếp chịu qua thủ đoạn như sấm rền của Tuyên Tuy, vì vậy đối với y, trong lòng họ vẫn còn ôm chút kỳ vọng về một người phụ thân hiền từ.

Lần trừng phạt này khiến họ bất an lo sợ, cả hai đều không còn sự tự tin “ngôi trữ phi ta thì ai vào”.

Vì động đất Hà Bắc, bệ hạ ban chiếu, cho một số cung nữ và những phi tần không con cái xuất cung hồi gia. Trong chớp mắt, trong cung thưa người hẳn, cũng trở nên thanh tịnh hơn xưa.

Vĩnh Gia rất mong mẫu thân mình cũng nằm trong số đó.

Tuyên Tuy đích thân đến tìm nàng, đúng lúc nàng đang cùng Phương Chiêm Vân chơi ném thẻ.

Vĩnh Gia và những người khác đều tiến lên hành lễ. Tuyên Tuy quan sát nữ nhi mình, nói: “Nhanh vậy đã thân thiết với Phương Chiêm Vân rồi sao?”

Vĩnh Gia xoay mũi tên trong tay: “Ngày dài nhàm chán, cùng Phương công tử chơi cho khuây khỏa.”

Tuyên Tuy nhìn nàng chăm chú, nói: “Theo ta.”

Y dẫn Vĩnh Gia đến Tây Uyển. Càng đến gần cổng Tây Uyển, tim nàng càng đập thình thịch.

“Lần gần nhất con gặp Trang phi là khi nào?” Tuyên Tuy hỏi.

Cổ họng Vĩnh Gia siết chặt: “Bốn năm trước.”

Bốn năm trước, Vĩnh Gia lần đầu nếm được mùi vị của quyền lực. Dưới mí mắt của Tuyên Tuy, nàng ra vào Tây Uyển gặp được mẫu thân. Thành công ấy khiến nàng vô cùng phấn chấn.

“Con còn muốn gặp lại Trang phi không?” Tuyên Tuy nói. “Con biết mình phải làm gì rồi chứ?”

Vĩnh Gia lập tức quỳ xuống trước mặt Tuyên Tuy, cúi rạp người sát đất: “Trong kinh thành không thiếu người thông minh. Phụ hoàng là người thông minh nhất. Nhưng trước mặt người, thông minh không có ích, có ích mới quan trọng. Con sẽ trở nên có ích, chỉ cần có thể đổi lại mẫu thân của con.”

Tuyên Tuy rũ mắt nhìn Vĩnh Gia. Bất kỳ thần tử nào nói những lời ấy đều không có gì sai, nhưng người đang quỳ trước mặt y lại là nữ nhi của hắn. Chính vì thế, sự việc ấy khiến Tuyên Tuy trông lạnh lùng đến tàn nhẫn, để lại giữa cha con một nỗi bi ai sâu sắc.

Y trầm mặc một lát rồi nói: “Con cứ đi tranh đoạt đi, đi được bao xa thì đi bấy xa. Nếu con thua, trẫm sẽ giáng con và mẫu thân con xuống làm thứ dân, trục xuất khỏi kinh thành. Nếu con thắng, vậy thì mẫu bằng tử quý, con tự mình đi đón mẫu thân về.”

Vĩnh Gia đột ngột ngẩng đầu nhìn Tuyên Tuy. Trong khoảnh khắc, nàng mơ hồ cảm thấy phụ thân có chút mềm lòng, là mềm lòng với nàng.

Tuyên Tuy xoay người định rời đi, liếc nhìn Vĩnh Gia vẫn còn quỳ dưới đất, nói: “Trẫm chưa từng định để Tống Đàn tuẫn táng. Đó không phải là thánh chỉ buộc Tống Đàn phải chết.”

Vĩnh Gia sững sờ tại chỗ, hồi lâu không nói nên lời.

Giờ hoàng hôn, chân trời dâng lên từng mảng mây đỏ như lửa cháy, ráng chiều phủ khắp bầu trời, rực rỡ đến lạ thường.

Tống Đàn nằm trên giả sơn, ngửa mặt nhìn đàn nhạn bay về phương nam. Chim bay thành hàng, lúc thì xếp thành chữ nhất, lúc lại thành chữ nhân. Gió chiều nhẹ nhàng, thổi rối mái tóc hắn.

Tuyên Tuy đứng bên giả sơn nhìn hắn. Tống Đàn vừa quay đầu liền bắt gặp ánh mắt y.

“Đàn Đàn,” trong mắt Tuyên Tuy mang theo ý cười, “xuống đây.”

Tống Đàn chống tay ngồi dậy, men theo bậc thang nhỏ đi xuống. Đến mấy bậc cuối, hắn nhảy thẳng xuống, lao vào vòng tay Tuyên Tuy.

Tống Đàn hít nhẹ mùi hương trên người y, là mùi tô hợp hương quanh năm không dứt trong Thái Cực điện.

“Chuyện trong cung cũng đã xử lý gần xong rồi,” Tuyên Tuy nói. “Năm nay các nơi đều gặp tai ương, Trung Thu yến làm đơn giản thôi. Đợi đến Trùng Dương, ta dẫn ngươi lên núi chơi.”

Tống Đàn tất nhiên không có ý kiến. Hắn ghé lên lưng Tuyên Tuy, đòi y cõng đi. Trên mặt hồ chỉ còn vài cọng sen tàn, dưới làn nước lại giấu những củ sen trắng mập.

“Hạ Lan Tín không lâu nữa sẽ rời kinh,” Tuyên Tuy nói, “sau khi qua Hà Bắc, sẽ tiếp tục lên biên tái phía bắc.”

Tống Đàn đáp: “Biên cương khổ hàn, không biết một vị công tử quý như hắn có chịu nổi không.”

Tuyên Tuy không lo lắng, tiếp lời: “Phương Chiêm Vân là người có sức khỏe tốt. Trước cứ để hắn theo Chu Thiện Dự lăn lộn ở Đại Lý Tự hai năm, sau đó sẽ an bài vào Cẩm Y Vệ.”

“Còn Vĩnh Gia,” Tuyên Tuy nói, “ta đã giải thích với nó theo lời ngươi.”

Thực ra Tuyên Tuy cảm thấy không nhất thiết phải giải thích.

Tống Đàn vòng tay qua cổ y, nói: “Có cần chứ. Bệ hạ là một vị hoàng đế rất tốt, ta không muốn người khác hiểu lầm ngài.”

Tuyên Tuy bật cười: “Tống Đàn mới là Tống Đàn đặc biệt nhất.”

Tống Đàn cười khẽ bên tai hắn: “Tống Đàn chỉ là Tống Đàn thôi. Là vì bệ hạ thích ta, nên ta mới trở nên đặc biệt.”

Trời dần tối, Tuyên Tuy cõng Tống Đàn bước vào hành lang treo đầy đèn lồng. Y đặt Tống Đàn lên chiếc án dài trước tấm bình phong ở cuối hành lang, hai tay vây hắn giữa mình và án thư.

Ánh mắt con người khi nhìn người mình yêu luôn mềm mại. Tuyên Tuy cúi đầu hôn nhẹ lên môi Tống Đàn, nói: “Tống Đàn là Tống Đàn biết yêu thương nhất. Có Tống Đàn rồi, ta mới trở thành người đáng được yêu.”

— Hoàn —

Cảm ơn mọi người đã đồng hành suốt chặng đường vừa qua, thật sự vô cùng biết ơn.

Sau này sẽ còn vài ngoại truyện, nhưng thời gian đăng tải sẽ không cố định.

Một lần nữa xin cảm ơn tất cả.
Giang hồ tái ngộ. 🌙