A Lê - Chương 61
topicA Lê - Chương 61 :
Trong phòng quá nóng, Hồ An Hòa cởi áo khoác ra khoác lên lưng ghế, rồi cọ cọ đến mép giường ngồi xuống, kể lại những gì đã trải qua một cách sinh động.
“Sáng nay, Hầu Tài Lương trở về từ Vĩnh Định, mang theo hai cân trà Long Tỉnh ở Tây Hồ đi chúc Tết Phó Lộc Viễn, không ngờ có một người đánh cá cũng ở đó và hắn ta đã nhìn thấy rõ ràng toàn bộ quá trình. Người đó nói ban đầu giữa hai người này vẫn chưa có gì, vẫn ôn hòa như cũ, nói chuyện rất vui vẻ, nhưng buổi trưa lúc ăn cơm, mọi người cùng nhau uống chút rượu, Phó Lộc Viễn liền nhịn không được, kỳ quái nói Hầu Tài Lương vài câu, chỉ cây dâu mắng cây hòe, dù sao cũng rất khó nghe. Hầu Tài Lương cũng nghe ra, nhưng hắn lại không dám nói gì, chỉ có thể nhịn, trong lòng hắn nghẹn tắt thở nên uống từng chén rượu một, Phó Lộc Viễn nhìn thấy, “Ê” một tiếng, lại mắng, ‘Hầu đại nhân không phải nhà chất đầy bạc sao, sao còn đến chỗ ta ăn chực vậy, khó vì nhà ta ủ rượu gạo còn có thể lọt vào mắt ngài!’”
Biểu cảm của Hồ An Hòa rất sinh động, có thể biểu lộ tức giận cùng tức giận vừa vặn, Tiết Duyên có hứng thú lắng nghe, gắp một cục thịt vào miệng.
Hồ An Hòa vỗ đùi một cái, tiếp tục nói, “Hầu Tài Lương cũng uống nhiều, nghe xong liền có chút không quản được miệng mình, nói lắp một câu, ‘Ngươi nói cái gì vậy!’ Gây sự với người lợi hại thì sẽ chuốc lấy tai hoạ. Theo tên câu cá kia nói, Phó Lộc Viễn lúc ấy liền đập án đứng lên, tức giận chỉ tay vào mũi Hầu Tài Lương và mắng hắn một trận lớn, mặt tức đến đỏ cả lên, đại khái chính là nói hắn vong ân bội nghĩa, không mặt không da, tham ô trái pháp luật, sớm muộn gì cũng phải chết cả nhà.”
Tiết Duyên cười, bóc một viên đậu phộng muối đút vào miệng A Lê, cười nói, “Tham ô trái pháp luật, sao hắn nói không biết xấu hổ vậy.”
Hồ An Hòa hớn hở nói, “Hầu Tài Lương cũng y như ngươi nghĩ! Hắn có lẽ là bị tức giận nên trở nên hồ đồ, cũng không quan tâm có người ngoài ở đây, cũng đẩy ghế đứng lên, mắng lại Phó Lộc Viễn, nói hắn nham hiểm xảo trá, bôi nhọ thanh danh, ông ta đã làm quá nhiều điều vô liêm sỉ để nâng cao danh tiếng của mình, người phải chết cả nhà là Phó Lộc Viễn. Hai người này, từng người một, ăn miếng trả miếng, vạch trần tất cả những chuyện tai tiếng mà người kia đã làm trước đây, không ai nhường ai, sau đó ầm ĩ rồi đánh nhau, đồ ăn trên bàn hắt đầy đất, khiến Phó phu nhân sợ đến phát khóc. Người câu cá đi ngăn cản, cũng bị Hầu Tài Lương trở tay tát một cái làm mặt sưng lên.”
Tiết Duyên hưng phấn, hỏi, “Sau đó thì sao?”
Hồ An Hòa uống một ngụm canh, nghẹn cười nói, “Sau đó Hầu Tài Lương đánh đến đỏ mắt, cầm bình rượu rồi ném vào Phó Lộc Viễn, Phó Lộc Viễn đã già lắm rồi, vừa vội vừa tức, không kịp đỡ nên bị trúng, rồi ông ngã trên mặt đất bất tỉnh nhân sự. Khương đại phu đi qua xem, nói là bị trúng gió liệt nửa người, sau này có thể nói chuyện hay không đều là vấn đề. Phó phu nhân ôm ngực ai da ôi kêu to nửa ngày, cuối cùng ra lệnh cho gia đinh trói Hầu Tài Lương, báo quan, Hầu Tài Lương hiện tại còn một thân máu ngồi xổm trong nhà lao ăn bánh bao.”
Tiết Duyên cười đến mức không thể kiềm chế, thấp giọng nói, “Chó cắn chó, một miệng lông.”
Hồ An Hòa “Chậc” một tiếng, đưa tay cầm một ly rượu đầy, thở dài, “Một năm trôi qua, thật sự là sảng khoái!”
Tiết Duyên vốn còn đang cười, nhìn động tác của hắn liền xụ mặt xuống, đoạt lấy chén rượu ngay lập tức, bất mãn nói, “A Lê của chúng ta này, nếu ngươi muốn uống thì tự vào phòng bếp lấy đi.”
Hồ An Hòa trừng mắt, vỗ bàn mắng, “Tiết Duyên à Tiết Duyên, cứ đào chết ngươi đi!”
Tiết Duyên lạnh lùng nói, “Cái này có liên quan gì.”
Hồ An Hòa nghẹn một chút, lại nói, “Ta là khách đấy, làm gì có chuyện bắt khách tự mình làm chứ!”
Tiết Duyên rủ mắt lột cá cho A Lê, không thèm nhìn hắn, “Quan khách, ai cầu xin ngươi tới à?”
“…” Hồ An Hòa lườm nguýt, cuối cùng vẫn là tự mình đi lấy chén đũa, hắn ăn nửa nồi cơm, ăn no uống đủ, trước khi đi còn gói hai cái chân giò om lại.
Tiết Duyên nhìn bộ dạng lảo đảo của hắn, suýt nữa đạp một cước, A Lê cười giữ chặt chàng, “Năm mới, đừng đánh nhau, ta không thiếu chút đồ ăn đó đâu.”
Hồ An Hòa sờ bụng mình ợ lên, vui vẻ nói, “Ngươi nhìn Tiểu Lê Hoa của chúng ta nè, nàng quan tâm biết bao, đáng yêu biết mấy, Tiết Duyên ngươi đừng cứ lúc nào cũng thô lỗ như vậy.”
Tiết Duyên bị hắn tức giận đến đau đầu, tiện tay cầm quyển sách ném qua, đập vào chân Hồ An Hòa. Hồ An Hòa nhặt lên xem một chút, nhìn nội dung bên trong cũng không tệ nên cứ nhét sách vào ngực, cùng mang đi.
A Lê và Phùng thị nhìn nhau cười to, Tiết Duyên xoa thái dương, oán hận mắng, “Thằng ch* đ* này!”
Sau khi ăn bữa cơm tất niên xong thì thời gian còn sớm, bên ngoài tiếng pháo nổ vang lên, rất náo nhiệt, Tiết Duyên dẫn A Lê đi ra ngoài dạo chơi. Ban đêm gió lạnh, Phùng thị tìm giày bông dày dưới đáy hòm ra, nhất định phải cho A Lê xỏ vào, lớp vải đen trông mập mạp và phồng lên như một chiếc thuyền nhỏ. Giày được làm bằng bông nguyên chất, chưa được ai mang, bước lên có cảm giác mềm mại, mịn màng, đế cũng dày, A Lê vốn cao chỉ đến bả vai Tiết Duyên, sau khi mang vào, gần như cao bằng cằm chàng.
Tiết Duyên nhìn thú vị, nhéo nhéo vành tai nàng, cười nói, “Nàng nhảy một cái.”
A Lê chớp chớp mắt, thật sự nhảy lên, đôi giày đáp xuống đất vang lên một tiếng vang, mặt đất rung chuyển. Phùng thị đứng ở sau nàng, bà bị hoảng sợ, sau khi định thần lại thì không khỏi cười ra tiếng.
Tiết Duyên cũng cười, đưa tay nhéo eo nàng, nâng nàng lên nói: “Nặng quá ta ôm nàng một cái.”
A Lê ngửa mặt nhìn chàng, cánh tay vòng qua cổ Tiết Duyên, nhỏ giọng nói, “Không nặng.”
Tiết Duyên “a” một tiếng, “Nhưng ta không ôm nổi nàng.”
A Lê cúi đầu nhìn, thấy tay chảng thả lỏng đặt ở trên thắt lưng nàng, căn bản không dùng sức, trừng mắt nói, “Không, chàng cũng không dùng chút sức nào.”
Tiết Duyên hỏi, “Dùng sức cái gì?”
A Lê bị hỏi đến khó hiểu, nhưng vẫn nói, “Chàng cũng đâu dùng sức ôm ta.”
Vẻ mặt Tiết Duyên gian xảo, cúi đầu nhanh chóng hôn lên mí mắt nàng, sau đó một tay ôm nàng lên, không quan tâm tiếng kêu của A Lê, chàng đẩy vai mình vào rèm cửa rồi bước ra ngoài, mỉm cười nói, “Đây là do nàng cầu xin ta, đến lúc đó cánh tay có mỏi, cũng đừng trách ta không thả nàng xuống.”
A Lê lúc này mới biết được Tiết Duyên đang lừa nàng, nàng nghiến răng, nhẹ nhàng cắn vào cằm Tiết Duyên.
Tiết Duyên “hây” một tiếng, dùng lực đảo ngược nàng lên trên, khiến A Lê hô to, sau đó chạy ra khỏi cửa viện.
Phùng thị tựa vào cửa nhìn bóng dáng bọn họ, lo lắng dặn dò, “Hai đứa chậm một chút!”
Trên bầu trời chỉ có một mảnh trăng nhỏ, ánh sáng yếu ớt, tuyết trong sân bị đèn lồng đỏ phản chiếu đầy lễ hội, in đầy dấu chân lộn xộn, Phùng thị lắc đầu nói, “Hai đứa nhỏ này…” Nói xong, cười thở dài, xoay người đi vào phòng.
Tiết Duyên dẫn A Lê đi đến bờ sông nhỏ phía tây thành, dòng sông nhỏ đã bị đóng băng từ lâu, bông tuyết phía trên trắng như tuyết, đập vào mắt đều là màu trắng, một cây cầu đá nhỏ nối liền hai bờ, như vậy mới có thể phân rõ đâu là mặt đất, đâu là nước sông.
Tuyết ở thượng nguồn bị mấy đứa trẻ con đến chơi đùa giẫm đạp nên không còn bông xốp nữa, giẫm lên có cảm giác như băng, dùng lực khéo léo có thể trượt đi rất xa. Tiết Duyên từ nhỏ lớn lên ở phương bắc, khi còn bé luôn cõng đại nhân đi chơi, chàng rất giỏi trong việc này. Chàng nắm tay A Lê, nhất định phải dẫn nàng thử một lần, A Lê sợ hãi, không dám chơi, ngồi xổm trên mặt đất không chịu di chuyển.
Tiết Duyên dọa nàng, viết trong lòng bàn tay nàng, “Nếu nàng không nghe lời, ta sẽ ném ngươi ở đây.”
A Lê vùi mặt ở giữa đầu gối, rầu rĩ nói, “Tùy chàng, ta không phải không tìm được đường về nhà.”
Tiết Duyên khà khà một tiếng, lại viết, “Vậy ta sẽ ăn con thỏ ngu xuẩn của nàng.”
A Lê rốt cuộc cũng ngước mặt lên, hai mắt mở tròn, nhỏ giọng nói, “Ta muốn nói cho nội biết chàng nói bà lải nhải.”
Tiết Duyên tức giận, nhìn khuôn mặt ẩm ướt của nàng, chàng không khỏi lấy một ít tuyết đắp lên. A Lê run rẩy vì băng, giơ mu bàn tay lên lau tuyết trên mặt, rồi thấy Tiết Duyên cười xấu xa, nàng cắn cắn môi, thừa dịp chàng không chú ý thì đẩy chàng một cái. Tiết Duyên đang đắc ý, không chú ý dưới chân, bị A Lê đẩy một cái, chàng mất thăng bằng rồi ngã xuống mặt đất, chàng ngửa mặt nằm, một lúc lâu chưa hồi phục lại.
Chàng không thể tin rằng A Lê vẫn luôn dịu dàng, rất nghe lời lại âm thầm hại chàng.
A Lê cọ đến bên cạnh Tiết Duyên, nhỏ giọng nói thầm, “tại chàng bắt nạt ta!” Sau đó mặc kệ chàng, vỗ vỗ vạt áo đứng lên, xoay người rồi đi xuống.
Tiết Duyên nuốt một ngụm nước bọt, ngồi thẳng dậy, rồi xoa xoa mái tóc dính đầy bông tuyết, nhíu mày đuổi theo, từ phía sau ôm lấy nàng, “Vợ ơi, nàng đợi ta với.”
A Lê không nghe thấy chàng nói gì, nhưng vẫn nở nụ cười như cũ, hai tay nắm lấy chàng, nhẹ nhàng thở hổn hốc, rồi lại chà xát một chút.
Tiết Duyên híp mắt cười, kề sát vào hai má nàng, thân mật cọ cọ.
Cùng nhau đi như vậy một hồi, A Lê chê chàng nặng, đi nhanh vài bước rồi bỏ lại chàng, Tiết Duyên vô tội đi theo phía sau, nhìn chằm chằm vào bóng lưng nàng. Nơi này vẫn chưa có người đến, tuyết còn mới, bông xốp mềm mại, giẫm lên vang lên xoạt xoạt tạo thành một dấu chân thật sâu. Tiết Duyên nghịch ngợm, cúi đầu giẫm vào dấu chân của A Lê, cứ thế, hai người đi qua, dấu chân chỉ có một mình hàng.
A Lê ở phía trước đợi thật lâu nhưng vẫn không thấy chàng đuổi theo, nàng tò mò quay đầu lại nhìn, bắt gặp ánh mắt của Tiết Duyên đang lén liếc qua.
A Lê sửng sốt trong nháy mắt, đột nhiên nàng nở nụ cười, Tiết Duyên sờ sờ mũi, cũng cười theo.
Trong bầu trời tuyết phủ chỉ có hai người bọn họ, Tiết Duyên nhìn ánh mắt cong cong của A Lê, chàng giật mình cảm thấy dường như gió đang trở nên dịu dàng.
Không khai trương trước ngày mùng năm tháng giêng, nhưng đêm giao thừa lại gần như thức trắng, sáng hôm sau, Tiết Duyên không thể mở mắt được rồi núp trong chăn. Chàng không muốn dậy, cũng không cho A Lê dậy, túm cổ tay người ta không buông, ép A Lê cùng chàng lười biếng.
Phùng thị cũng mặc kệ bọn họ, bà cùng Triệu đại nương hẹn đi chợ dạo, sáng sớm đã ra cửa, trong nhà chỉ còn lại hai người bọn họ.
Mãi cho đến khi mặt trời lên cao, Tiết Duyên đói đến mức thật sự không thể chịu được, chàng ngồi dậy xoa xoa bụng.
A Lê nằm nghiêng nhìn chàng, hỏi, “Ta làm cho chàng chút đồ ăn nhé?”
Tiết Duyên nói, “Ta muốn ăn sủi cảo.”
A Lê cười, cũng ngồi dậy mặc xiêm y, gật đầu nói, “Được.”
Tiết Duyên l**m l**m môi, nhìn nàng nói, “Chúng ta ăn cơm xong rồi ra đường đi.”
A Lê nghiêng đầu, “Nhà ta còn thiếu cái gì chưa mua sao?”
“Không thiếu.” Tiết Duyên nghiêm mặt nói, “Chỉ là ta muốn mua cho nàng một tảng đá nhỏ màu đỏ.”
——————–
Tác giả có một cái gì đó để nói:
c** q**n áo mà chẳng ai để ý tới ta… Vậy Lý Tịch biểu diễn cho các ngươi một cảnh lau cổ trực tuyến đi!