Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60] - Chương 73

topic

Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60] - Chương 73 :
Ra khỏi cửa, cô định đi thám thính căn phòng thứ ba.

Tôn Băng Ngọc thì đem con Hạt Hạt vừa lấy được đi ngâm nước.

Hạt Hạt còn có tên là "dê đất", chị từng ăn qua, hương vị thịt còn tươi ngon hơn cả thịt bò, thịt dê.

Đáng tiếc là Hạt Hạt khó bắt, trên thị trường bán rất ít, chị mới được ăn có một lần nên lần này nhất định phải nếm thử cho thỏa.

Không chỉ Tiết Phương và Tôn Băng Ngọc, các bà nội trợ khác cũng đang chú ý đến Trần Miên Miên.

Thấy cô mở căn phòng thứ ba, Hoàng Lâm ở tầng 5, vợ của Tằng Vân Thụy liền hỏi: "Tiểu Trần, mấy thứ dược liệu đó em có bán không?

" Trong ấn tượng của người thường, sa mạc chỉ là nơi hoang vu không một ngọn cỏ, nhưng người địa phương đều biết bãi Gobi thực ra toàn là báu vật.

Căn phòng thứ ba chứa ít đồ nhất, chỉ có hai bó Khóa Dương khô và một sọt Nhục Thung Dung - đều là những vị thuốc quý.

Tiết Phương ngẩng đầu hỏi: "Hoàng Lâm, thời buổi nào rồi mà chị còn có thịt dê để ăn à?

" Khóa Dương và Nhục Thung Dung là "cặp bài trùng" để hầm thịt dê, không chỉ làm tăng hương vị mà còn cực kỳ bổ dưỡng.

Ở căn cứ, khi nào có thịt dê mọi người mới đi tìm hai thứ này.

Hoàng Lâm cười đáp: "Đơn vị có phát đâu mà tôi có thịt dê, là người nhà ở Thân Thành muốn lấy để đem tặng thôi.

" Vợ chồng chị là người Thân Thành, gửi dược liệu quý về quê quả là lựa chọn không tồi.

Trần Miên Miên chọn một bó Khóa Dương và nửa sọt Nhục Thung Dung, cười nói: "Để em mang lên cho chị nhé?

" Hoàng Lâm đã xuống cầu thang, bảo: "Bụng em to thế kia, để chị lấy là được.

" Chị bồi thêm: "Thứ này bên ngoài thiếu gì, nhưng thôi cũng mất công em đi đào, chị trả em ít tiền nhé?

" Bên ngoài đúng là nhiều thật, nhưng đám người nhà ở đây ai cũng sợ sói, sợ gấu, sợ cả rắn rết lợn rừng, ai dám đi đào?

Hơn nữa có câu: "Tháng ba là thuốc, tháng tư là cỏ, tháng năm tháng sáu chỉ để làm củi đốt.

" Thuốc muốn có tác dụng thì không phải cứ hái bừa là được, đám người nhà kia làm sao mà hiểu.

Trần Miên Miên đang tính xem thu bao nhiêu tiền thì vừa hay bước vào nhà Hoàng Lâm, thấy trong phòng khách bày một chiếc giường em bé.

Ngay sau đó, một cậu bé kháu khỉnh cưỡi ngựa gỗ chạy ngang qua trước mặt cô.

Nhìn thấy chiếc giường em bé, cô liền tưởng tượng ra cảnh nửa đêm Nữu Nữu khóc, mình không cần phải dậy bế mà chỉ cần lắc nhẹ chiếc giường là con bé lại ngủ ngon, một khung cảnh mẫu từ tử hiếu vô cùng ấm áp.