Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60] - Chương 70
topicNữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60] - Chương 70 :
Tôn Băng Ngọc cũng khuyên: "Nộp lên thì vinh dự thật nhưng không có tiền, em đổi lấy ít tiền tiêu không tốt hơn sao?"
Trần Miên Miên giả vờ do dự: "Em có cả trăm tấm da, thôi thì chị Lưu cứ lấy hai tấm đi, còn lại em sẽ nộp sau. Dù sao để đấy cũng chẳng làm gì, sớm muộn cũng bị mọt gặm, không bằng đổi lấy cái giấy khen gửi về quê."
Tôn Băng Ngọc vỗ đùi: "Để chị đi gọi người cho em."
Chị Lưu cũng quay người chạy biến đi liên lạc với người quen để tới tranh mua da.
Trần Miên Miên về nhà, vẫn pha sữa bột trước rồi ăn luôn hai cái màn thầu trắng.
Đến khi cô ra khỏi nhà lần nữa, trước cửa căn phòng nhỏ đã có bảy tám người nhà đang đứng chờ.
Đây gọi là chiêu trò "marketing khan hiếm", chỉ cần cô nói hai ngày nữa là không còn da thì người sốt sắng sẽ là người mua chứ không phải cô.
Mở cửa, cô lấy can đảm bước vào trước, những người khác cũng ùa vào theo.
Lúc đầu ai nấy chỉ định lấy hai tấm, còn kén chọn kỹ càng.
Trần Miên Miên liền bồi thêm: "Dùng da này làm đệm giường chữa phong thấp cực tốt, mẹ em đã dùng qua rồi."
Tôn Băng Ngọc nghe vậy liền kéo phăng ba tấm: "Cho mẹ chị làm đệm giường luôn, bà bị viêm khớp nặng lắm."
Trần Miên Miên lại giả vờ ngăn cản: "Các chị lấy ít thôi, em còn muốn nộp lên lấy vinh dự mà."
Chị Lưu cũng kéo luôn bốn tấm: "Tôi cũng làm cái đệm cho lão Trương nhà tôi, lão ấy bị thấp khớp kinh niên."
Người này kéo, người kia cũng xả theo, ai cũng sợ chậm tay là mất phần hời.
Sợ Trần Miên Miên đổi ý không bán nữa, mọi người cũng chẳng thèm chọn lớn nhỏ, cứ vớ được là vội vàng giao tiền.
Một tấm da hai đồng, chớp mắt đã bán được 48 tấm, thu về 96 đồng tiền mặt.
Đợi mọi người đi khỏi, cô kiểm kê lại thấy còn 56 tấm, có thể từ từ bán tiếp.
Buổi trưa lúc đang nấu mì lại có thêm hai người nhà đến lấy 6 tấm, thu thêm 12 đồng nữa.
Triệu Lăng Thành vẫn không về nhà, nhưng Trần Miên Miên không hề sốt ruột.
Vì theo thời gian, thông báo từ Cục Công An Tuyền Thành về vụ án của Hứa Thứ Cương và Trần Kim Huy chắc chắn đã được gửi tới.
Anh có thể vì chán ghét cô, nghi ngờ thân thế Nữu Nữu mà trốn tránh, nhưng với vụ án này, chắc chắn anh sẽ có hứng thú và sẵn lòng nói chuyện với cô.
Ngủ trưa một giấc dậy, cô đi tìm thịt Hạt Hạt.
Nghe nói cái đó mới là kho báu thực sự, để xem có đổi được ra tiền không.
Thường thì những người mắc chứng tích trữ đồ đạc sẽ sống rất bẩn thỉu, luộm thuộm khiến người ta phát phiền.