Ta Có 10.000 Phản Diện Cấp SSS Trong Không Gian Hệ Thống - Chương 303
topicTa Có 10.000 Phản Diện Cấp SSS Trong Không Gian Hệ Thống - Chương 303 :Tâm Ảo
Rắc.
Một tiếng động khẽ khàng nhưng không thể lầm lẫn vang lên từ sâu thẳm trong lồng ngực Levy. Ban đầu, nó chỉ như một âm thanh ma mị, hư ảo, nhưng rồi lại đủ sắc bén để xuyên qua sự kiệt quệ đang bủa vây tâm trí hắn.
Một tiếng rắc khác lại vang lên. Rồi lại thêm một tiếng nữa.
Cảm giác như có thứ gì đó cổ xưa, thứ gì đó đã bị phong ấn chặt chẽ qua nhiều thế hệ, đang bắt đầu vỡ vụn bên trong hắn.
Sâu trong lồng ngực, bao quanh trái tim yếu ớt của hắn là những ấn ký hình tròn nhỏ màu xanh lá nhạt, gần như trong suốt. Chúng đã nằm im lìm kể từ ngày đầu tiên hắn có được chúng, bao quanh trái tim như những vòng xích, mỗi vòng giữ chặt một phần lời nguyền huyết thống.
Giờ đây, những ấn ký đó đang run rẩy.
Những đường nứt li ti lan tỏa trên bề mặt, tỏa ra ánh sáng mờ ảo, đập theo nhịp điệu của trái tim.
Thình thịch... thình thịch... thình thịch.
Nhịp đập ngày càng nặng nề hơn, lớn hơn, nhanh hơn, mỗi nhịp như đang thúc ép vào những xiềng xích đang suy yếu.
Rắc... rắc...
Các phong ấn nứt toác ra.
Và rồi—
BÙNG.
Một sự đứt gãy cuối cùng vang dội bên trong Levy — không phải qua không trung, mà là trong chính bản thể của hắn. Các phong ấn vỡ tan cùng lúc, biến thành những hạt bụi xanh lá li ti rồi tan biến vào hư không ngay trong lồng ngực.
Trái tim hắn trỗi dậy mãnh liệt, đập mạnh đến mức lồng ngực hắn phải run rẩy.
THÌNH THỊCH. THÌNH THỊCH. THÌNH THỊCH.
Đôi mắt nửa sống nửa chết — nặng nề, trống rỗng, vô hồn suốt nhiều ngày qua — bỗng chốc lóe lên một tia sáng mờ nhạt. Một luồng sáng xanh lục dịu nhẹ mạch động qua đồng tử, tuy khó nhận ra nhưng chắc chắn là dấu hiệu của sự sống.
Levy hít một hơi nông.
Lần đầu tiên sau nhiều giờ, một sự tỉnh táo lóe lên sau ánh mắt — một thứ gì đó sắc sảo, rực rỡ và mang đầy bản năng.
Hắn đã hiểu.
Ngay cả trong tình trạng nửa mê nửa tỉnh, đói khát và bị đánh đập này... hắn hiểu thứ gì vừa được giải phóng bên trong mình. Bản năng sử dụng nó trỗi dậy tự nhiên như hơi thở, như cái chớp mắt, như một thứ mà cơ thể hắn vốn dĩ đã luôn biết cách thực hiện, ngay cả khi tâm trí hắn thì không.
Chậm rãi, hắn nhắm mắt lại.
Hắn không cần phải suy nghĩ. Khoảnh khắc các phong ấn bị phá vỡ, kiến thức tự động thức tỉnh.
Rồi, một cách đầy thanh thản, hắn mở mắt ra lần nữa.
Thế giới lập tức xoay chuyển.
Mọi thứ xung quanh — đám đông người Atlantis, những mảnh nhọn dưới bàn chân đầy máu của Aurora, sàn đá lạnh lẽo — tất cả đều vặn vẹo, biến dạng và xoay tròn như thể chính thực tại đang biến thành một vòng xoáy quanh đồng tử của Levy.
Tâm điểm của vòng xoáy đó... chính là hắn.
---
### Cơn ác mộng bắt đầu
Ảo ảnh bộc phát.
Không hề cưỡng ép, không cần điều khiển, nó diễn ra hoàn toàn tự động, bản năng và tự nhiên.
Nó chạm đến tâm trí gần nhất — gã người cá vảy vàng vạm vỡ đang khống chế hắn từ phía sau. Đôi mắt gã, vốn sắc lẹm và đầy vẻ giễu cợt, bỗng chốc trở nên đờ đẫn. Đồng tử mất tiêu cự, hơi thở ngừng lại, biểu cảm trống rỗng như một bức tượng đá.
Cơ thể gã vẫn đứng yên tại chỗ. Nhưng tâm trí gã... tâm trí gã đã bị xé toạc đi.
Bên trong ảo ảnh:
"Đây là... đâu?"
Gã người cá vạm vỡ chớp đôi mắt cá to tướng, nhìn quanh. Cuộc trao đổi đầy máu, đám đông — tất cả đã biến mất. Thay vào đó, gã đứng trong một căn nhà cũ nát, rẻ tiền. Những bức tường nứt nẻ, những xà gỗ vặn vẹo theo thời gian, mùi muối khô và rong biển cũ quen thuộc vảng vất trong không khí.
Ngôi nhà cũ của gã. Ngôi nhà gã từng sống với mẹ mình.
"Cái gì...?" gã thì thầm, sự bối rối lập tức bủa vây tâm trí. "Tại sao ta lại ở đây? Chẳng phải ta vừa... chẳng phải ta đang xem con bé kia nhảy múa sao?"
Gã nhìn quanh một lần nữa, ngơ ngác. Nơi nhỏ bé này trông giống hệt như khi gã còn là một đứa trẻ, từ cái bàn sứt mẻ đến tấm vải mẹ gã dùng để thêu thùa.
Mang cá của gã phập phồng lo lắng. Mọi thứ trong cơ thể không có gì sai sót, nhưng hoàn cảnh này lại sai quá sai. Gã chớp mắt lần nữa. Rồi sự nhận thức tự nhiên hiện ra trong đầu.
"Một giấc mơ," gã lẩm bẩm. "Đây là... một giấc mơ."
Gã nhìn bàn tay mình, cử động các ngón tay, rồi hít một hơi. Nó quá thật.
"Tại sao lại có cảm giác như thế này?" gã thì thầm. "Có phải ta đã ngủ thiếp đi khi đang đứng đó không?"
Điều đó có vẻ hợp lý. Gã đã giữ "tên vô dụng" kia suốt hai ngày liền. Chắc chắn gã đã ngủ quên. Tâm trí gã hẳn đã đi lạc. Tuy nhiên, vẫn có gì đó không đúng. Gã có cảm giác mình có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào — giống như khi một người nhận ra mình đang mơ và có thể ép bản thân tỉnh giấc.
"Đúng vậy. Chính là nó," gã quyết định. "Chỉ là một giấc mơ. Ta nên tỉnh lại."
Gã đã chuẩn bị làm điều đó... khi một giọng nói vang lên.
"Cứu mẹ..."
Một giọng nói mềm mại, run rẩy mà gã đã quá quen thuộc. Toàn thân gã đông cứng lại. Giọng nói đó thuộc về...
"...Mẹ?"
Gã chậm rãi quay người lại, nỗi khiếp sợ bò lên sống lưng như những sợi rong biển lạnh lẽo. Và rồi gã thấy bà.
Mẹ gã.
Bà quỳ trên nền đất, đầu gục xuống yếu ớt. Máu thấm đẫm quần áo, chảy dọc xuống cánh tay. Mái tóc dài từng dày và mượt mà nay bị giật ra từng mảng, dính bết vào khuôn mặt đầy máu. Một cánh tay của bà nằm rời rạc trên mặt đất bên cạnh.
Bàn tay còn lại của bà run rẩy vươn về phía gã, những ngón tay co quắp. Đứng sau bà là một người đàn ông. Một bóng hình vô danh, đang kề dao vào cổ bà.
Đồng tử của gã người cá co rút dữ dội, mang cá mở rộng vì kinh hãi. Tim gã đập liên hồi.
Thình thịch thình thịch thình thịch.
"Cơn ác mộng gì thế này..." gã thì thầm, giọng lạc đi khi nỗi sợ và cơn giận chiến đấu bên trong. Hơi thở gã dồn dập. Vây cá căng cứng.
"Đây... Đây là giả," gã thì thầm với chính mình. "Mẹ đã chết rồi. Ta đã chôn cất bà ấy. Đây... đây không phải sự thật."
Gã cố gắng lặp lại điều đó, cố gắng bám víu vào thực tại. Giả, giả, giả.
Nhưng dù gã có nói bao nhiêu lần, mắt gã vẫn không thể rời khỏi bà. Và mọi chi tiết đều quá thật. Quá rõ ràng. Quá gần gũi. Mùi máu. Sự run rẩy trong hơi thở của bà. Tiếng nức nở nghẹn ngào thoát ra từ cổ họng. Con dao đang ấn sâu hơn.
Cơn thịnh nộ bùng lên trong ngực. Lòng thù hận... sắc lẹm đến mức khiến gã nghẹt thở. Gã muốn xé xác kẻ đang cầm dao kia.
"Ta phải tỉnh lại," gã lẩm bẩm một cách tuyệt vọng. "Chỉ cần tỉnh lại thôi. Đây chỉ là... chỉ là một cơn ác mộng."
Nhưng gã không thể ép mình thoát ra. Bởi vì trái tim gã không nghe lời.
Sợ hãi. Thịnh nộ. Đau buồn. Tất cả giữ gã lại làm tù binh. Và ảo ảnh của Levy — sinh ra từ d*c v*ng, ký ức và nỗi đau sâu thẳm nhất — đã khóa chặt lấy gã như những xiềng xích.
Dù gã có nhận ra hay không... cơn ác mộng này đã quá kinh khủng, được đo ni đóng giày hoàn hảo cho trái tim gã.
---
### Sự sụp đổ của lý trí
"Juveru... cứu mẹ, con ơi... đau quá... đau lắm... làm ơn cứu mẹ... em gái con... lũ quái vật này đã giết em con... chúng cắt nó thành từng mảnh và... và..."
Tiếng mẹ gã lạc đi trong tiếng khóc, bà quỳ trên nền đất, đôi bàn tay run rẩy vươn về phía gã. Máu vệt trên má, hòa cùng nước mắt chảy dài.
Juveru đông cứng người.
Cái tên đó... chỉ có mẹ gã mới gọi gã như vậy. Không một linh hồn nào trên thế giới sử dụng cái tên đó ngoại trừ bà. Nó là của riêng bà và gã.
"Em gái...?" gã vô thức thì thầm. "Em gái ta... sao cơ...?"
Cổ họng gã thắt lại. Rồi— một âm thanh nhầy nhụa, kinh tởm bắn tung tóe gần đầu gối mẹ gã.
Ánh mắt Juveru giật xuống. Ngay bên cạnh bà... thứ gì đó xuất hiện trong ảo ảnh như thể nó vốn dĩ ở đó: những miếng thịt vụn được cắt không đều, miếng nhỏ như đồng xu, miếng lớn hơn, tất cả đều đẫm máu tươi nằm trong một vũng đỏ sẫm. Tóc rối tung trong đống hỗn độn đó. Những mẩu vải rách dính vào bề mặt nhầy nhụa.
Gã chớp mắt. Những mảnh vải đó... là của em gái gã. Bộ trang phục yêu thích của nó. Hoa văn trẻ con, những bông hoa biển nhỏ xíu mà mẹ gã đã dành nhiều đêm để thêu — không thể lầm lẫn được.
Và rồi cơn ác mộng càng sâu sắc hơn. Nhiều bóng người xuất hiện — những kẻ bước ra từ bóng tối, vũ khí nhuốm máu. Một kẻ trong số đó mỉm cười điên dại.
"Hehe... Ta đã rất tận hưởng gia đình ngươi," một giọng nói giễu cợt thì thầm ngay sát tai gã. "Vui lắm. Ta thậm chí còn cho mẹ ngươi ăn thịt em gái ngươi nữa. Chà... ngon lắm phải không?"
Máu trong người Juveru lạnh toát. Gã nhìn về phía mẹ mình — và thế giới của gã sụp đổ hoàn toàn. Máu quanh miệng bà đậm hơn, chảy xuống cằm. Và rồi... như thể cơn ác mộng muốn nghiền nát chút lý trí cuối cùng của gã, một mẩu vải từ áo của em gái gã dính ngay khóe môi bà.
Tâm trí Juveru thét gào, nhưng không có âm thanh nào thoát ra khỏi cổ họng.
"Quá đáng sợ phải không?" kẻ bên cạnh thì thầm. "Ngươi chắc đang nghĩ đây là một giấc mơ... đúng không?"
Trước khi Juveru kịp phản ứng, kẻ đó vung dao rạch một đường lên má gã. Một cơn đau rát buốt xé toạc làn da. Gã chạm tay lên mặt. Máu tươi dính lên ngón tay.
Gã cảm nhận được nó. Cơn đau này là thật.
Phập.
Một âm thanh thô bạo vang lên. Đầu mẹ gã không còn dính trên cổ nữa. Nó lăn tròn... chậm rãi... trên sàn... để lại một vệt máu nhầy nhụa. Cho đến khi nó chạm vào chân gã mới dừng lại.
Cái đầu đẫm máu từ từ ngước nhìn gã.
"Con... con thậm chí không thèm cứu... mẹ mình," bà thì thầm bằng đôi môi tái nhợt. "Con thật là một đứa con vô dụng..."
"KHÔNG...!" Juveru gầm lên, lùi lại nhanh đến mức suýt ngã. "Không không không, chuyện này không thể xảy ra!"
Tiếng cười vang lên khắp nơi. "ĐỨA CON VÔ DỤNG!" "ĐỨA CON VÔ DỤNG!"
Juveru hoàn toàn suy sụp. Cơn ảo ảnh này không còn là một giấc mơ nữa. Nó là một cái lồng. Hắn không còn biết cái gì là thật... và cái gì là ảo nữa.
---
### Sự bùng nổ của cuồng nộ
"Ta... ta..." Môi Juveru run rẩy. Đôi mắt gã dại đi.
Một thứ gì đó bên trong gã đứt gãy. Một âm thanh thú tính thoát ra — nửa tiếng thét, nửa tiếng gầm... thô thiển, khàn đặc, thấm đẫm đau khổ và thù hận.
"TA SẼ GIẾT SẠCH CÁC NGƯƠI!!!" gã gầm lên. "CÁC NGƯƠI ĐÃ GIẾT MẸ TA!!!"
Juveru lao về phía trước với sự cuồng nộ mù quáng. Gã không hề do dự. Gã xoay người về phía kẻ đứng gần mình nhất và đâm thẳng con dao xương vào ngực hắn. Lưỡi dao xuyên qua da thịt với một tiếng rắc ghê người.
Gã không thèm rút dao ra, mà lao vào những bóng hình tiếp theo, cào xé như một con thú hoang.
Tại thế giới thực:
Levy quan sát mọi thứ từ trên cao, ánh mắt trống rỗng, xa xăm. Hắn lơ lửng trên thực tại đó như vị thần của thế giới giả tạo mà hắn vừa tạo ra.
Các phong ấn — những xiềng xích cổ xưa bao quanh trái tim hắn — đã vỡ vụn. Và cùng với sự hủy diệt đó, khả năng tổ tiên của hắn: Tâm Ảo (Heart Illusion) đã thức tỉnh.
Hắn không hề lên kế hoạch cho chuyện này. Hắn chỉ đơn giản thì thầm một ý niệm trong đầu: Hãy cho hắn thấy thứ hắn yêu nhất. Cho hắn thấy thứ hắn sợ nhất. Kết hợp chúng lại. Nghiền nát hắn.
Và Tâm Ảo đã tuân lệnh. Không giống như những ảo thuật thông thường phải nhào nặn từng chi tiết, thiên phú của Levy thực hiện nó một cách bản năng. Nó thâm nhập vào cốt lõi cảm xúc của mục tiêu, tự động xây dựng một cơn ác mộng hoàn hảo.
Chỉ trong một cái chớp mắt của thực tại, hậu quả đã vô cùng thảm khốc.
Đột nhiên, đôi mắt của gã lính gác vảy vàng trở nên trắng dã. Gã buông Levy ra. Rồi không một lời cảnh báo, gã gào khóc thảm thiết, rút dao và đâm thẳng vào ngực tên người bạch tuộc đứng bên cạnh.
"GRRAAAAHHH!!!"
Tên người bạch tuộc Krolious loạng choạng lùi lại, ôm lấy vết thương: "Cái... cái quái gì thế này?! Tại sao ngươi lại đâm ta?!"
Nhưng Juveru không nghe thấy gì cả. Trong mắt gã, mọi người Atlantis hiện diện ở đây đều là những kẻ giết người đã sát hại gia đình gã. Hỗn loạn bùng nổ ngay lập tức.
"HẮN ĐIÊN RỒI!""GIẾT HẮN MAU!"
Lợi dụng lúc đó, Levy đã được tự do. Cơ thể gầy gò của hắn loạng choạng bước tới, suýt chút nữa ngã gục, nhưng bằng cách nào đó, hắn vẫn đứng vững.
Hắn thấy Aurora vẫn đang nhảy múa, bàn chân đầy máu và thịt nát. Ánh mắt họ chạm nhau.
Và Levy — người đã không ăn gì suốt sáu ngày, người vừa mới thoát khỏi cửa tử — đã chạy.
Hắn chạy về phía nàng. Mỗi bước đi đều run rẩy. Nhưng hắn vẫn chạy. Bàn chân trần của hắn dẫm lên đống mảnh vỡ sắc nhọn mà Aurora đã nhảy lên suốt hai ngày qua. Chúng găm sâu vào da thịt hắn, nhưng hắn thậm chí không hề chớp mắt. Dường như dây thần kinh của hắn đã tê liệt, hoặc nỗi đau này chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Trước khi Aurora kịp phản ứng, hắn đã lao vào nàng. Hai cánh tay gầy gò mở rộng, ôm chặt lấy nàng. Trọng lượng của hắn khiến cả hai ngã nhào khỏi đống đổ nát, lăn xuống sàn đá lạnh lẽo.
Trong một khoảnh khắc, mọi thứ như dừng lại. Mặt hắn áp vào vai nàng. Nàng ôm lấy hắn như thể sợ hắn sẽ tan biến.
"Này... chúng ta cứu được rồi! Hãy... chạy thôi!" Aurora thốt lên trong hơi thở gấp gáp.
Nhưng Levy không nhìn vào lối thoát. Đôi mắt trũng sâu của hắn khóa chặt vào khuôn mặt nàng. Hắn vươn bàn tay run rẩy chạm vào má nàng.
Giọng hắn khàn đặc, chỉ còn là tiếng thì thầm:
"Đừng... đừng bao giờ làm vậy nữa... Ta đã bảo... đừng mà... tại sao nàng lại... tại sao...?"
Hắn lặp lại từ "tại sao" như thể nó đang xé nát tâm can hắn. Aurora sững sờ. Nàng chưa bao giờ thấy ai nhìn mình với ánh mắt như thế — tan vỡ, sợ hãi và nhẹ nhõm cùng một lúc.
Nàng đặt tay mình lên tay hắn, áp chặt vào má mình, mỉm cười yếu ớt: "Ta..."
Nhưng trước khi nàng kịp nói thêm điều gì, một giọng nói lạnh lùng, lớn tiếng cắt ngang:
"Đôi chân của ngươi đã dừng lại rồi."