Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1455

topic

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1455 :Ngược Dòng Thời Gian (2) - Điều này không khoa học

Trong phó bản đang sắp sửa sụp đổ, Hòa Ngọc vẫn đang nhìn chằm chằm vào Cách Đới.

Lúc này, Cách Đới còn chật vật hơn những người khác vì không thể hấp thụ năng lượng, khắp người đầy thương tích. Thế nhưng, trên khuôn mặt vốn ngạo mạn, cuồng vọng và luôn trưng vẻ bất cần đời của gã lại vô cùng bình yên, chấp nhận kết cục cuối cùng của mình. 

Mái tóc màu xám nhạt nhẹ nhàng rủ xuống mang tai, để lộ khuôn mặt máy móc hoàn hảo. Tuy đường nét máy móc trên gương mặt cứng rắn, lạnh lùng, nhưng ánh mắt lại rất đỗi dịu dàng nhìn theo họ.

Gã giống như Vạn Nhân Trảm, là một người ban đầu rất dễ khiến người khác cảm thấy ác cảm, nhưng càng tiếp xúc gần lại càng khiến người khác yêu mến.

Hòa Ngọc gật đầu: "Anh chắc chắn sẽ không đi sao?"

Phó bản đã sụp đổ hơn một nửa, chỉ còn lại một góc nhỏ nơi họ đang đứng. Đường hầm phía sau cũng đang sụp đổ, lỗ đen càng ngày càng nhỏ lại, sắp biến mất hoàn toàn.

Cách Đới nở một nụ cười điềm tĩnh, dang rộng hai tay như chào đón thế giới đang sụp đổ phía sau lưng, bình thản nói: "Đúng vậy, tôi không đi nữa, dừng ở đây thôi."

Vẻ mặt Hòa Ngọc không gợn sóng, cậu quay đầu lại: "Ồ, xem ra Hành tinh Cơ Giới thật sự không còn hy vọng gì nữa rồi. Tôi còn tưởng anh sẽ cứu giúp Hành tinh Cơ Giới đến cùng, quyết tâm thay đổi vận mệnh của nó chứ."

Cách Đới sững người, vô thức hỏi: "Ý cậu là gì?"

Đường hầm đã thu nhỏ thành một vòng tròn nhỏ. Hòa Ngọc bước vào, lắc đầu, thất vọng thở dài.

"Tôi vẫn đang suy nghĩ về vấn đề tu luyện của Hành tinh Cơ Giới, tôi thực sự không có ý tưởng nào hay ho. Tuy nhiên, hệ thống Show sống còn là người của Hành tinh Cơ Giới, cùng với những trang bị bảo vật cấp thần có thể chứa đựng ý thức đã cho tôi linh cảm."

"Có lẽ, Hành tinh Cơ Giới có thể đi một con đường khác. Đáng tiếc là người của Hành tinh Cơ Giới không biết điều đó. Đợi đến khi hệ thống Show sống còn và Eugene cùng chết đi rồi, không có người nào khác đảm nhận vai trò lãnh đạo, bọn họ chỉ có thể đi xuống con đường thoái hóa thành người máy vô tri mà thôi."

Nếu Hành tinh Cơ Giới thất bại trong trận đại chiến này, hệ thống năng lượng được phổ biến rộng rãi, người của Hành tinh Cơ Giới không thể tu luyện sẽ bị đào thải. Họ nhất định phải bước vào con đường thoái hóa, từng bước một lần nữa trở thành người máy nô lệ mà mình câm ghét nhất.

Khi Hòa Ngọc nói xong chữ cuối cùng, cậu đã đưa Trấn Tinh và những người khác vào trong lỗ đen. Lỗ đen ngay lập tức nuốt chửng họ rồi biến mất, trên tảng đá lớn chỉ còn lại Cách Đới đang cứng ngắc, dang rộng vòng tay đón nhận cái chết.

Cách Đới: "?"

Cách Đới: "??"

Này, cậu nói cho rõ ràng đi!

Vẫn còn lối thoát cho người của Hành tinh Cơ Giới thật sao!?

Cách Đới vội rút lại đôi tay đang dang ra của mình, lao đến nơi họ biến mất, nhưng lỗ đen đã không còn. 

Chẳng có gì ở đó cả, chỉ còn lại một vùng trống rỗng, trắng xóa cùng với thế giới đang sụp đổ phía sau gã.

Cách Đới sững sờ, "sự thanh thản" trên khuôn mặt hoàn toàn biến mất.

Này, này, này kịch bản không nên diễn biến như thế này!?

Theo kịch bản thông thường, không phải Hòa Ngọc sẽ phát hiện Hành tinh Cơ Giới còn có tương lai, thuyết phục được gã, rồi gã sẽ chấp nhận đi cùng cả đội vào chung kết sao???

Cho dù gã không muốn đi theo, thì sao lại không cho người đánh ngất gã rồi đưa đi chứ???

Các người đi một mình là có ý gì???

Điều quan trọng nhất là trước khi đi còn cho gã thấy một tia hy vọng!

Điều này không khoa học rồi đó!?