Ta Có Thể Nhìn Thấu Vạn Vật - Chương 523

topic

Ta Có Thể Nhìn Thấu Vạn Vật - Chương 523 :Khai Linh Thuật (2)

Nhưng nếu lão bằng hữu đã nói như vậy, hiển nhiên không phải chuyện tầm thường.

“A Thanh nói muốn thu gom một ít hạt lúa giống có chất lượng tốt để dùng vào việc quan trọng.

Nó hỏi xem trong thôn có ai giữ lại giống tốt hay không, muốn mua một ít.

Ta nhớ lúa năm nay nhà ông thu hoạch thuộc loại tốt nhất trong thôn.

Ông còn để lại lúa giống không?”

“Đương nhiên là có, ta để lại không ít nữa là đằng khác. Trong thôn có mấy nhà đã hẹn lấy lúa giống của ta rồi.

Bên thông gia cũng nói muốn xin giống, nên ta giữ lại hai bao.”

Lão Vương nghe Trương lão gia tử khen lúa nhà mình thì vẻ mặt đầy tự hào.

Nhưng rất nhanh, ông lại lộ vẻ nghi hoặc: “Nhưng A Thanh cần lúa giống để làm gì? Chẳng lẽ nó định làm ruộng?”

“Ta cũng không biết, nhưng A Thanh là người làm việc lớn. Nó đã cần lúa giống, ắt hẳn có dụng ý riêng.

Khó lắm nó mới mở miệng nhờ, chúng ta tuyệt đối không thể cản trở.”

“Đúng vậy, A Thanh hiếm khi nhờ vả, sao chúng ta có thể từ chối? Ta bảo A Cầu mang hai bao lúa giống trong nhà sang chỗ ông.”

A Cầu chính là con út của lão Vương, cũng là chàng trai trẻ lúc nãy ra tiếp Trương lão gia tử.

“Mang hết qua sao? Ông không giữ lại cho mình à? Vậy ăn nói thế nào với bên thông gia?” Trương lão gia tử tròn mắt.

“So với chuyện của A Thanh, mấy thứ này chẳng đáng gì. Cùng lắm thì năm sau ta để dành nhiều lúa ăn hơn, trồng giống kém hơn một chút là được.

Còn bên thông gia, ta nói vài câu là xong.”

Lão Vương nói rất thản nhiên.

Hơn nữa, ông tin rằng những người khác trong thôn, nếu biết lúa giống là đưa cho A Thanh, cũng sẽ chẳng ai phản đối.

“Được rồi, ông đã nghĩ kỹ là được. Bảo A Cầu mang đồ sang nhà ta, ta còn phải đi mấy nhà nữa, rồi chúng ta cùng mang lên núi.”

Sau đó, Trương lão gia tử lần lượt ghé thăm từng nhà trong thôn có trồng lúa năm nay.

Nghe nói Lục Thanh cần lúa giống, ai nấy đều không do dự, lập tức mang ra loại giống tốt nhất trong nhà, tập trung về nhà Trương lão gia tử,

rồi chuẩn bị cùng nhau mang lên tiểu viện giữa sườn núi.

“Lão Trương, lão Trương!”

Ngay lúc Trương lão gia tử và mọi người chuẩn bị lên núi, một lão nhân cùng tuổi họ vội vã chạy tới.

“Các ông định mang lúa giống lên núi à?”

“Đúng vậy, sao thế, lão Lâm, ông cũng đi à? Ta nhớ năm nay nhà ông không trồng lúa mà?” Trương lão gia tử ngạc nhiên hỏi.

“Nhà ta không trồng lúa, nhưng năm ngoái có trồng lúa mì. Ông hỏi A Thanh giúp ta xem nó có cần hạt lúa mì không được không?”

“Hạt lúa mì?” Trương lão gia tử do dự, “A Thanh không nói chuyện này, chỉ bảo cần lúa giống.”

“Không hỏi thì sao biết được? Nhỡ đâu A Thanh cũng cần lúa mì thì sao?” Lão Lâm nói đầy nghiêm túc.

Có người thấy ông ta sốt sắng như vậy, không nhịn được trêu chọc: “Lão Lâm, ngày thường ông keo kiệt lắm mà, gà trống đi ngang cũng bị ông nhổ lông.

Sao hôm nay lại hào phóng thế, còn vội vàng đem hạt giống đi cho?”

“Ông nói cái gì thế, lão Trần? Ta keo kiệt thì có keo bằng ông không?

Ông bảo ta nhổ lông gà trống, ta còn nói ông ngay cả phân gà cũng không buông!

Đừng tưởng người khác không biết, lần trước ruộng ông thiếu phân, có người thấy ông lén sang nhà bên xúc trộm phân gà về bón!”

Lão Lâm nghe vậy thì nổi nóng, nhảy dựng lên mắng lại lão nhân vừa trêu mình.

“Hơn nữa, chuyện của A Thanh sao có thể coi là việc thường?

Nếu là chuyện của lão quỷ như ông, ta một hạt cũng không thèm cho.

Nhưng A Thanh là người làm nên đại sự, nó đã cần hạt giống thì ắt có trọng dụng.

Cho dù phải vét sạch nhà, ta cũng cam lòng!”

Lão Trần bị chỉ thẳng mặt như vậy thì mất hết thể diện, đang định cãi lại thì Trương lão gia tử ho khẽ một tiếng.

“Đủ rồi, đủ rồi, đều từng này tuổi đầu rồi còn cãi nhau, không sợ bọn trẻ cười cho à.

Lão Lâm, ta không biết A Thanh có cần hạt lúa mì hay không. Hay là lát nữa ông đi cùng bọn ta, tự mình hỏi nó?”

“Đúng, ta tự đi hỏi A Thanh. Ta luôn cảm thấy nó đã cần hạt giống, rất có thể cũng cần lúa mì.” Lão Lâm lập tức nói.

Sau một phen ồn ào này, mọi người cuối cùng cũng xuất phát.

Mỗi nhà đều mang lúa giống của mình lên tiểu viện giữa sườn núi.

Nhiều người sợ không đủ, còn mang theo cả mấy bao lúa thường.

Trên đường đi, có người khẽ nói với lão Trần: “Lão Trần, biết rõ lão Lâm mồm mép cay nghiệt, sao ông còn chọc hắn? Chẳng phải tự chuốc phiền sao?”

“Hừ, ta sợ hắn chắc?” Lão Trần bướng bỉnh đáp.

“Ta biết ông không hợp với lão Lâm, nhưng chân hắn dạo này đau nặng, gần như không xuống giường được.

Chính A Thanh dùng pháp thuật chữa khỏi cho hắn.

Ông lại châm chọc hắn vì muốn giúp A Thanh, hắn không nổi giận mới lạ!”

Lão Trần im lặng.

Thực ra trong lòng ông cũng có chút hối hận.

Chỉ là ông và lão Lâm bất hòa mấy chục năm rồi, gần như thành phản xạ, cứ gặp là muốn châm chọc vài câu.

Ai ngờ lão già kia lần này phản ứng dữ dội như vậy.

Lần này lên núi có rất nhiều người.

Hễ nhà nào còn giữ lúa giống, nghe Trương lão gia tử nói xong đều mang hết ra, cùng nhau đưa lên núi.

Vì vậy, khi thấy thôn dân gánh đồ, khí thế hùng hổ tiến về tiểu viện giữa sườn núi, ngay cả Lục Thanh cũng có chút sững sờ.

“A Thanh, mọi người đều mang lúa giống tới rồi, con cứ chọn thoải mái!” Trương lão gia tử đặt lúa giống nhà mình trước mặt Lục Thanh, nói.

Lục Thanh hoàn hồn, nhìn gần nghìn cân lúa và lúa giống trước mặt, vừa buồn cười vừa cảm động.

“Trương gia gia, chẳng phải cháu đã nói rồi sao, cháu chỉ cần khoảng mười cân lúa giống, không cần nhiều thế này đâu.”

Mấu chốt là tu vi của hắn có hạn, nhiều lúa giống như vậy, một mình hắn cũng không thể khai linh hết được.

“Ta có nói, nhưng mọi người nghe con nói muốn chọn giống tốt, không biết loại nào mới đạt yêu cầu của con, nên dứt khoát mang hết lên để con chọn cho kỹ,” Trương lão gia tử giải thích.

Lục Thanh: …

Nhưng thấy nụ cười chân chất trên gương mặt thôn dân, hắn biết bọn họ chỉ là muốn giúp mình.

Trong lòng cảm động, hắn cũng cười nói: “Vậy thì đa tạ mọi người.”

“Không cần khách sáo, không cần khách sáo, đây là việc chúng ta nên làm.”

“Đúng vậy, nếu không có pháp thuật của con, A Thanh, e là bây giờ thôn ta ngay cả rau phơi khô cũng chẳng còn.”

“Chỉ là chút lúa giống, không đáng mấy đồng.”

Thôn dân lần lượt lên tiếng.

“Được rồi, A Thanh, con bắt đầu xem thử có giống nào hợp ý con không đi,” Trương lão gia tử nói.

“Vâng.”

Lục Thanh biết, lúc này mà còn khách sáo thì chỉ làm nguội đi nhiệt tình của mọi người.

Vì vậy, hắn không từ chối nữa, mở từng bao lương thực các nhà mang tới, cẩn thận chọn lựa.

Cách chọn lúa giống của hắn không chỉ dựa vào việc hạt có căng tròn hay không.

Mà là trực tiếp cảm nhận nguyên khí và sinh cơ ẩn chứa trong hạt giống.

Vì thế, sau khi tập trung tinh thần, trong tay hắn hiện ra một luồng thanh quang, nhẹ nhàng lướt qua lúa giống.

Luồng thanh quang này chính là vận dụng của Khai Linh Thuật.

Trong lúc Trương lão gia tử đi khắp thôn gom lúa giống cho Lục Thanh,

Lục Thanh đã nhân cơ hội đó vận dụng dị năng, tu luyện và lĩnh ngộ Khai Linh Thuật.

Không mất bao lâu, hắn đã hoàn toàn nắm vững thuật này.

Quá trình ấy lại một lần nữa khiến “Viêm” vô cùng kinh ngạc.

Tuy Khai Linh Thuật không phải là pháp thuật cao thâm gì, bất cứ tu sĩ nào có mộc linh lực đều có thể tu luyện.

Nhưng Lục Thanh lại có thể lĩnh ngộ đến mức viên mãn trong thời gian ngắn như vậy.

Loại ngộ tính và thiên phú đối với thuật pháp này, trong cả đời nó cũng chưa từng thấy qua.

Khi thanh quang của Lục Thanh bao phủ lúa giống trong bao,

hắn dễ dàng phân biệt được hạt nào có nguyên khí sung mãn nhất, sinh cơ dồi dào nhất.

Chỉ cần một ý niệm, những hạt căng mẩy liền bay lên khỏi bao, lần lượt rơi vào chiếc giỏ tre đan tinh xảo mà hắn đã chuẩn bị sẵn.

Mà cảnh tượng thần kỳ ấy, tự nhiên khiến toàn bộ thôn dân đứng ngây ra tại chỗ.