Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 113

topic

Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 113 :Sụp đổ

Nhóm hiền giả này nói sẽ vừa uống trà vừa trò chuyện, thế là tất bật không ngừng. Bọn họ rục rịch thu lấy sương sớm trên vách tường để đun sôi, pha trà, chẳng mấy chốc hương trà thanh mát đã lan khắp đáy khe ẩm ướt lạnh lẽo này.

Tuy nhiên Diệp Mẫn Vi chỉ có thể đứng nhìn.

“Không phải chúng ta keo kiệt với ngươi đâu, chỗ ngươi đúng không chịu tác dụng của Thời Luân, đến tay ngươi thì cũng chỉ là nước thối ngàn năm từ đám cỏ mục mà thôi.” Dịch Trường Nhai hòa nhã giải thích.

Có vẻ họ đã thích nghi rất tốt với chuyện mình đã chết nhiều năm, trong lúc pha trà, họ nói chuyện với Diệp Mẫn Vi về thế sự hiện giờ, cảm khái không thôi.

Dịch Trường Nhai cười nói: “Thời thế thay đổi, không ngờ sau ngàn năm, môn phái chúng ta lập ra lại trở thành chính thống của thế gian, còn có một Thái Thanh Đàn Hội thống lĩnh chúng tiên môn. Mà ngươi, hậu nhân có thiên phú dị bẩm, lại trở thành dị đoan bị thế gian ruồng bỏ.”

Diệp Mẫn Vi nghe lời này có chút kỳ quái. Chưa kịp để nàng đặt câu hỏi thì chủ nhân Yến Đường của viên dạ minh châu kia đã đưa tay chỉ một vòng lên bảy người bọn họ, rồi tung ra lời long trời lở đất.

“Ngàn năm trước bọn ta mới chính là dị đoan!”

Giọng nàng trong trẻo, vẫn còn bất bình: “Đám nho sinh nắm quyền và lũ lão đạo cố chấp cấu kết với nhau, nói bọn tạo tạo ra ‘tà thuật kỳ kỹ’, đi ngược lại tự nhiên của trời đất, làm bại họa đức hạnh bá tánh. Chúng ta phải trốn tránh truy bắt khắp nơi mới giành được chút hơi thở sống sót.

“Đám nho sinh đó lo lắng cũng không phải không có lý…”

Một nam nhân hào hoa phong ngã mở miệng. Hắn búi tóc bằng ngọc quan, ngồi ngay ngắn trên nắp quan tài, ngay cả quan tài cũng khép kín chỉnh tề nhất.

Yến Đường chỉ vào hắn: “Câm mồm! Thẩm Ngọc Thu, huynh bị hại thảm nhất mà vẫn còn bênh họ sao?”

Dịch Trường Nhai giải thích với Diệp Mẫn Vi: “Ngọc Thu xuất thân từ thế gia nho học, là người bỏ Nho theo Đạo, càng khó khăn hơn ai hết.”

Nam tử lưng hùm vai gấu chen lời: “Ngươi nói giờ bọn Thái Thanh Đàn Hội gọi những người dùng linh khí là linh phỉ… Trùng hợp ghê, hồi đó chúng ta chẳng phải cũng bị gọi là đạo tặc sao?”

Thời vận xoay chuyển, nguồn gốc của chính thống, nhóm dị đoan ngàn năm trước, nay lại gặp gỡ kẻ bị chính thống coi khinh là dị đoan của ngàn năm sau.

Nhất thời không biết đâu mới là truyền thừa y bát*, đâu mới là người cùng chung chí hướng.

*Y(áo) biểu tượng cho sự tu hành, bát(bình bát) là biểu tượng cho sự khiêm nhường giản dị và sự nuôi dưỡng thân mạng bằng lòng từ bi của chúng sinh. Trong Thiền tông, y; bát được xem là những biểu tượng thiêng liêng và là vật truyền thừa tối quan trọng trong thiền môn. 

Thì ra ngàn năm trước, tiên môn và triều đình chưa từng tách biệt rõ ràng, tu sĩ và người thường cũng chẳng khác nhau nhiều, triều đình quản lý tất cả người tu đạo, phong thưởng trừng phạt đều do kẻ cầm quyền quyết định.

Khi ấy nho học thịnh hành, vốn đã luôn có nhiều chèn ép với đạo pháp. Khi xuất hiện một nhóm người như họ khai sáng ra thuật pháp, linh tu tà ma ngoại đạo, đám người tu đạo nhà mình cố chấp không chấp nhận thì không nói, mà đám nho sinh lại càng truy cùng giết tận, hận không thể đẩy họ lên đoạn đầu đài.

Ban đầu Đại Luận Đạo không phải là buổi giao lưu đạo pháp giữa các tiên môn với nhau, mà là một cuộc luận đạo giữa nho sinh, pháp gia, hoàng quyền và những “người tu đạo” mới nổi.

“Trước tiên phải nói lời xin lỗi với ngươi, chúng ta vây quanh con yểm thú của ngươi khá lâu, lục lọi hết ký ức của nó. Liền phát hiện ra ngươi vậy mà đã tìm ra gần hết những sai sót mà chúng ta cố tình giấu trong Huyền Môn tam kinh.” 

Chủ nhân của lá trà và bộ trà cụ, đồng thời là người sáng lập Bạch Vân Khuyết, Kỳ Hàn đang nâng chén trà nói.

Diệp Mẫn Vi ngẩn ra, kinh ngạc hỏi: “Những sai sót trong kinh điển ấy, là các ngài cố ý để lại sao?”

Huyền Môn tam kinh chính là những kinh điển bắt buộc cho tất cả người tu đạo nhập môn tu hành, là nền tảng tu hành. Nghe nói nàng từng chỉ ra vô số vấn đề của Huyền Môn tam kinh tại Đại Luận Đạo, khẳng định rằng linh lực không phải bắt nguồn từ thân thể con người, nhưng bị tất cả tiên môn phủ nhận và chất vấn.

Những lỗ hổng này lại là các tiên hiền từ ngàn năm trước cố tình bẫy sao?

Dịch Trường Nhai ngồi xếp bằng trên nắp quan tài của mình, nói: “Đây là kết luận sau khi chúng ta luận đạo với các bên. Sức mạnh thuật pháp quá mức mạnh mẽ, nếu nhập thế có thể sẽ trở thành vũ khí cho kẻ mạnh áp bức kẻ yếu, gây ra vô số tai họa. Vì thế chỉ có thể lập phái truyền thừa chúng, không thể giao nó cho bất kỳ thế lực thế tục nào.”

“Chúng ta dựa trên cơ sở đó biên soạn Huyền Môn tam kinh, coi đây là nền tảng tu đạo. Ya nghĩa của chúng cũng không hoàn toàn nằm ở giảng dạy, mà còn dùng để sàng chọn.”

Họ đã đặt vô số chướng ngại tinh diệu vào trong ba bộ kinh đó, khiến con đường tu đạo trở nên gập ghềnh gian nan. Chỉ có ai lòng không tạp niệm, ý chí kiên định phải lãng phí nhiều thời gian và sức lực mới có thể vượt qua ải này.

Nhờ đó giới hạn số lượng người tu đạo, cũng kiềm chế năng lượng tiêu hao quá nhiều vào các sự vụ khác của bọn họ, để thuật pháp được thu kiếm vào vỏ.

“Chúng ta lập phái truyền thừa, cũng là vì nếu thuật pháp bị chia cắt và nắm giữ riêng rẽ bởi các môn phái, thì các môn phái sẽ kiềm chế lẫn nhau, vì lợi ích của từng người liền sẽ không tiết lộ thuật pháp ra cho thế nhân.”

Dịch Trường Nhai kể xong suy nghĩ năm xưa của bọn họ, không khỏi thở dài một tiếng.

Hương trà lượn lờ lan tới trước mặt Diệp Mẫn Vi của ngàn năm sau, Dịch Trường Nhai ngẩng đầu nhìn nàng, nói: “Không ngờ những xiềng xích chúng ta cố tình để lại từ ngàn năm trước, lại bẻ gãy đôi cánh của ngươi.”

Ánh mắt Diệp Mẫn Vi khẽ lay động, ngàn năm trước và ngàn năm sau, nhân quả được thực hiện nhưng lại cứ mãi luẩn quẩn, khiến nàng nhất thời mơ hồ.

Thì ra những sai lầm mà nàng cho là do vô tri gây nên, chúng lại bắt nguồn từ sự thận trọng và áp lực, nhằm duy trì cân bằng và hòa bình suốt ngàn năm.

Có lẽ không phải đúng thì mới có ích, sai lầm và chính xác, rốt cuộc nên được phán định ra sao?

Kỳ Hàn v**t v* chén trà, an ủi Diệp Mẫn Vi: “Nhưng năm xưa chúng ta làm vậy cũng là việc làm bất đắc dĩ, thuật pháp là thứ chưa từng có tiền lệ, không ai biết sẽ mang lại hậu quả gì. Chúng ta đành phải chọn một con đường ổn thỏa nhất, không có được dũng khí phá nổi dìm thuyền như ngươi.”

Diệp Mẫn Vi lắc đầu, thành thật nói: “Ta chỉ là yểm tu thất bại khiến yểm thú bỏ trốn, phát tán linh khí cũng không phải ý ta muốn.”

Bảy vị tiền bối kia lại cùng nhìn nàng, một lúc lâu không nói gì.

Khi Diệp Mẫn Vi đang nghi hoặc, Yến Đường bừng tỉnh đại ngộ, chỉ vào nàng nói với những người xung quanh: “Phải rồi, nàng đã từ bỏ hết tu vi và ký ức, đến chính mình cũng không còn nhớ nữa.”

Nàng quay đầu nhìn về phía Diệp Mẫn Vi.

“Tiểu cô nương, ngươi là để có thể trục xuất yểm thú của mình, mới cố ý khiến việc yểm tu thất bại. Đây chính là bản ý của ngươi, đánh cược phá nổi dìm thuyền, mang tất cả học vấn cả đời mình công bố cho thiên hạ.”

Diệp Mẫn Vi chầm chậm mở to đôi mắt.

Lúc này, ngoài Thiên Liệt là vạn vậy tĩnh mịch, Vệ Uyên và Ôn Từ đang nghỉ ngơi trên cổ thụ che trời, chờ Diệp Mẫn Vi trở lại.

Bản vẽ do Diệp Mẫn Vi vẽ đã được truyền tay nhau giữa các tu sĩ tiên môn gần đó, thấp thoáng vang lên tiến tán thưởng và nghi hoặc.

Ôn Từ dường như nhìn thấy bóng dáng năm xưa khi các đệ tử tiên môn tìm đến núi Côn Ngô thỉnh giáo, khi Diệp Mẫn Vi còn chưa mang tiếng xấu khắp thiên hạ.

“Sao nàng đi xuống lâu thế mà vẫn chưa trở lại?” Ôn Từ lẩm bẩm.

Lời còn chưa dứt, lại nghe một tiếng nổ vang động đất trời, Thiên Liệt hẹp dài kia lại như thể bị xé toạc đột ngột mở rộng, hai bên vách núi và cây cối đổ ầm xuống, bị cái miệng rộng đẫm máu kia nuốt chửng trong chớp mắt.

Biến cố xảy ra bất ngờ như vũ bão, chỉ thoáng chốc toàn bộ thuật pháp đột ngột mất hiệu lực, tiếng hô hoán vang vọng trời đất. Tất cả tu sĩ trên cây bao gồm cả Chân Nguyên Khải, Ôn Từ và Vệ Uyên đều như những người phàm tay trói gà không chặt, bị khe nứt nuốt chửng trong khoảnh khắc.

Giữa cơn rung chuyển không thể tưởng tượng và trời đất tối sầm buông xuống, Vệ Uyên bất ngờ bị ai đó túm lấy vai, quăng sang một bên, va vào vách đá rồi rơi xuống đất.

Cú va chạm khiến vai hắn trật khớp, đau rên một tiếng, miễn cưỡng dùng tay còn lại chống đỡ cơ thể.

Trong bóng tối dày đặc bỗng lan ra một mùi máu nồng nặc, nhưng máu đó không phải từ hắn.

Vệ Uyên cau mày, hắn lật tay lên, không ngờ thuật pháp giờ phút này mỏng manh lại có hiệu lực, trong tay hắn bốc cháy lên một ngọn lửa.

Ánh lửa chiếu sáng một góc đất thấp bé được những tảng đá lớn chặn lại, chiếu lên vũng máu dưới chân Vệ Uyên. Máu chảy tràn qua bụi đất không ngừng lan dần ra xa, mà nguồn máu đỏ sẫm đó, chính là Ôn Từ đang nằm cách hắn không xa.

Ôn Từ bị một mũi đá xuyên qua bên hông, đầu mũi đá nhọn lòi ra từ lưng máu tươi đầm đìa, máu nhuộm đỏ nửa người hắn.

Vừa rồi nếu không phải Ôn Từ đẩy Vệ Uyên ra, thì người giờ phút này bị mũi đá đâm xuyên chính là hắn.

Ánh mắt Vệ Uyên lộ vẻ kinh ngạc, nhưng thấy Ôn Từ chậm rãi quay đầu lại.

Đôi mắt đẫm máu của hắn trên dưới quan sát Vệ Uyên một lúc, nói: “Xem ra ngươi… không sao cả.”

Dừng một chút, Ôn Từ thấp giọng nói: “Cũng phải, dưới thuật trộm thời gian, sống chết đều không tính là thật, đợi Thời Luân ngừng xoay chuyển tất cả đều sẽ khôi phục. Có thể có chuyện gì cơ chứ?”

Nhóm tiên hiền được sống lại kia, dù có ăn bao nhiêu linh đan diệu dược hay bảo vật kéo dài tuổi thọ, thì khi Thời Luân ngừng lại thì đều hóa thành xương trắng.

Còn bọn họ, những người sống này, cho dù chết ở đây một nghìn lần một vạn lần, thì sau khi Thời Luân dừng lại cũng sẽ quay lại trạng thái tồn tại ban đầu, không mất mát gì.

Đó chính là chỗ quỷ dị của Thời Luân, mọi việc trong thời gian bị đánh cắp cuối cùng đều sẽ “không xảy ra chuyện gì”.

Vệ Uyên lại trầm mặc một lúc, cười như không cười nói: “Đa tạ Vu tiên sinh, nhưng lúc ngài cứu ta vừa rồi, hình như chẳng kịp nghĩ gì về Thời Luân. Không ngờ với giao tình của chúng ta, ngài lại có thể có ý niệm liều mạng cứu ta.”

Ôn Từ nheo mắt lại, hắn liếc nhìn Vệ Uyên một cái, rồi chống tay lên vách đá, từ từ rút cơ thể mình ra khỏi mũi đá nhọn.

“Diệp Mẫn Vi đã cải tạo thân thể ta, thân thể ta cứng cáp dẻo dai hơn người thường. Người bị thương là ta, ta còn sống. Nếu là ngươi, e là đã chết rồi. Đạo lý là đơn giản như thế.” Hắn thản nhiên nói.

Ôn Từ chỉ khẽ rên lên một tiếng vào khoảnh khắc rút mũi đá ra khỏi người, sau đó dựa vào vách tường chống đỡ cơ thể, nhíu mày nói: “Thiên Liệt sao lại đột nhiên sụp đổ?”

Vệ Uyên chắm chú nhìn Ôn Từ hồi lâu, mới đáp: “Sư tỷ khi nãy đã nói, trong Thiên Liệt tác động của Thời Luân không đều, đã cực kỳ yếu ớt.”

“Nếu đã yếu đến mức đó, nàng hẳn sớm đã bảo chúng ta tránh xa. Nàng vừa rồi lúc bảo Huệ Nam Y chôn thương tinh, cũng từng gia cố lại phần đất xung quanh Thiên Liệt…”

Giọng Ôn Từ khựng lại, rồi nói tiếp: “Thương tinh?”

Hiện tại thương tinh vẫn là vật cực kỳ hiếm, Thiên Liệt vô cùng hẹp dài, mười tám viên thương tinh do Diệp Mẫn Vi bố trí đều nằm quanh rìa Thiên Liệt. Không rõ là vì lòng tham hay lại cố ý muốn hại chết Diệp Mẫn Vi, nếu có ai lấy mấy những viên thương tinh này, quả thật sẽ gây ra biến động lớn nơi Thiên Liệt.

“Ngu ngốc!” Ôn Từ nghiến răng mắng một câu, rồi lập tức che miệng phun ra một ngụm máu.

Vệ Uyên nắn lại cánh tay bị trật khớp, quay người quan sát xung quanh. Tro tàn từ tay áo hắn bay lên phóng về phía bốn vách tường, nhưng lập tức tan biến trong không trung.

“Thời Luân đã chia cắt không gian nơi này, thuật pháp không thể xuyên qua các khu vực thời gian khác nhau. Khi nãy thuật pháp bỗng mất hiệu lực, cũng là do linh lực Thời Luân đột ngột bạo động.” Ôn Từ nói khẽ.

Vệ Uyên ngẩng đầu nhìn quanh chốn tối tăm chật hẹp này, nói: “Xem ra chỉ khi nào sư tỷ thu hồi Thời Luân, chúng ta mới có thể thoát ra.”

Dừng một chút, Vệ Uyên quay đầu nhìn Ôn Từ, cười nói: “Chỉ là thiệt thòi cho Vu tiên sinh, phải cùng ta chịu vây khốn. Vệ mỗ luôn cảm thấy, lúc Vu tiên sinh ở cạnh ta hình như rất không được thoải mái.”

Ôn Từ nhìn hắn trong chốc lát, rồi quay đầu đi lạnh nhạt nói: “Ngươi hiểu lầm rồi, ta ở cạnh ai cũng không thoải mái cả.”

Bên Thiên Liệt đang trải qua cơn rung chuyển dữ dội, thì lúc này đây bên trong thành Thiên Thượng lại giăng đèn kết hoa, không khí lễ hội tràn ngập.

Nghe nói thành Thiên Thượng vốn là một hòn đảo, vào đúng ngày này mười năm trước đã nổi lên khỏi mặt biển, vì thế hôm nay được lấy làm ngày lễ xây thành.

Đầu đường cuối ngõ đông như trẩy hội, những người giả khiên ti mặc quần áo sặc sỡ vui vẻ rao hàng, các món hàng quý giấu kỹ cũng được mang ra bày bán. Trên những tàu bay, xe bay giữa trời treo đầy dải lụa đỏ, pháo nổ rền vang, trống chiêng tưng bừng, đàn cá nuốt bay lượn tứ phía thỉnh thoảng rải kẹo xuống đường. Trong đám đông, tiếng cười rộn rã vang vọng khắp nơi.

Mọi thứ vận hành bằng linh khí đều thi triển đủ loại thần thông, Tạ Ngọc Châu thì có người giả khiên tỉ ân cần làm người dẫn đường. Cuối cùng nàng cũng tạm thời gác lại tâm sự, chạy tới chạy lui, mở mang tầm mắt, chơi đùa thỏa thích.

Tạ Ngọc Châu đang chơi, chợt phát hiện Lâm Tuyết Canh không biết đã chạy đi đâu mất, thầm nghĩ ngày đẹp như vậy mà nàng còn vùi đầu vào mấy bản vẽ linh mạch gì đó sao? Những lúc thế này sao lại không ra ngoài đi dạo cơ chứ!

Tạ Ngọc Châu len lỏi qua các con phố, cuối cùng cũng tìm thấy Lâm Tuyết Canh đang ngồi dưới tán liễu bên bờ sông.

Nước sông trong vắt, cỏ xanh mướt, kiếm Điệp Minh cắm nghiêng bên dòng nước, nửa thân kiếm đã ngập trong sông, trên thân kiếm phát ra ánh sáng lấp lánh, tạo thành một trận pháp xoay tròn không ngừng quanh Lâm Tuyết Canh.

Không ít người đứng xem, tưởng đây cũng là một tiết mục trong lễ hội.

Tạ Ngọc Châu chen qua đám đông, nhìn thanh kiếm, lại nhìn Lâm Tuyết Canh đang đặt mình trong trận pháp, miệng lẩm bẩm tính toán gì đó, chỉ cảm thấy Lâm Tuyết Canh như bị đại sư phụ của nàng nhập vào người.

“Sư muội à, ngoài kia náo nhiệt thế sao không ra chơi? Cô đang làm gì thế?”

Tạ Ngọc Châu vỗ vai Lâm Tuyết Canh, ngay tức thì Lâm Tuyết Canh mở bừng mắt, ánh mắt sắc bén, khiến Tạ Ngọc Châu giật nảy mình.

“Có gì đó không đúng.” Lâm Tuyết Canh vẻ mặt nghiêm trọng, giọng mơ hồ.

“Không đúng chỗ nào cơ?”

“Mực nước các con sông đều hạ xuống quá nhanh, đang chảy xuống dưới.”

Kiếm Điệp Minh bỗng kêu lên một tiếng, ánh sáng trận pháp bừng lên mạnh mẽ, chợt bao trùm cả con sông, ánh sáng xanh như mạng nhện lan ra khắp dòng nước.

Lâm Tuyết Canh sững lại, rồi không thể tin nổi nói: “Sao lại thế này…”

Tạ Ngọc Châu cúi xuống, tò mò hỏi: “Chảy xuống dưới? Nước chảy sao lại chảy xuống dưới được, chẳng lẽ lòng sông xuất hiện nhiều khe nứt?”

Lâm Tuyết Canh quay đầu nhìn nàng, từng chữ một chậm rãi nói: “Không chỉ là con sông này, mà là toàn bộ tòa thành.”

“Tòa thành Thiên Thượng này đang dần sụp đổ, nhiều nhất ba canh giờ nữa, sẽ rơi xuống đất!”