Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng - Chương 91
topicPhùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng - Chương 91 :
“Lại mơ thấy gì thế? Có liên quan đến ta không?”
Nhìn gương mặt đang mỉm cười của Lộ Chi Dao, Lý Nhược Thủy bỗng tỉnh táo được vài giây. Cô hít sâu một hơi…
“… Chàng cho rằng em mơ thấy chàng sao?”
Lý Nhược Thủy vốn không có thói quen nói mớ, hơn nữa vì ngủ rất sâu nên rất ít khi mơ, hầu như nằm xuống là ngủ một mạch thẳng đến sáng. Nhưng mỗi lần cô dùng mảnh ký ức này xong là Lộ Chi Dao luôn hỏi cô vài câu liên quan đến “giấc mơ”, khiến cô nghi ngờ mình có vô tình để lộ điều gì đó. Nghĩ đến việc y có ký ức về sự “tồn tại” của mình, nên nhất thời Lý Nhược Thủy cũng không biết nên nói gì, đâm ra đành hỏi ngược như vậy.
Lộ Chi Dao không làm khó cô, chỉ quạt cái được cái chăng, trầm ngâm đôi chút.
“Ta nghe thấy em gọi tên ta, còn cứ thổi cái gì đó nữa?”
Lý Nhược Thủy nhẹ nhõm hẳn. Cô lại nằm xuống rồi trả lời câu hỏi ban nãy của y.
“Em đúng là mơ thấy chàng.”
“Vậy thì tốt.” Lộ Chi Dao tức khắc mỉm cười, dường như rất hài lòng với câu trả lời này.
Nghe y nói vậy, Lý Nhược Thủy vỗ vỗ ngực, đè xuống cảm giác hoảng loạn còn sót lại từ trong mơ.
Quạt cói phẩy ra từng luồng gió nhẹ vỗ về an ủi Lý Nhược Thủy từng chút một, sợi tóc bên thái dương cô bị gió thổi khẽ lay động, hơi nóng do chột dạ cũng giảm đi khá nhiều. Khi cô đã thả lỏng hơn nhiều thì bên tai lại vang lên giọng nói mềm nhẹ của Lộ Chi Dao. Giọng y khác hẳn thời thiếu niên, chẳng có vẻ thiên về giọng nữ, mà trong trẻo, nhưng vẫn dịu dàng như cũ.
“Thực ra ta luôn có một thắc mắc. Tên của ta từ trước đến giờ chỉ có sư phụ biết, em là người thứ hai ngoài bà ấy biết đấy.”
Lý Nhược Thủy theo bản năng siết chặt vạt váy, mím môi chờ y nói tiếp.
“Em luôn ngủ rất sâu. Mỗi lần ta tỉnh dậy giữa đêm để tìm em thì em đều nằm yên chẳng động đậy, cũng chưa bao giờ nói mớ. Nhưng những chuyện kỳ lạ thế này đã xảy ra bốn lần rồi. Em ngủ như hôn mê, vậy mà vẫn có thể thì thầm vài điều liên quan đến ta…”
Lý Nhược Thủy nín thở nghe Lộ Chi Dao nói xong, tim đập thình thịch, nhất thời không đoán ra y rốt cuộc đã hiểu đến mức nào.
Y ngừng quạt rồi đặt chiếc quạt giữa hai người, những ngón tay thon dài lần tìm đến gương mặt Lý Nhược Thủy, sau đó dừng lại dưới mũi cô.
“Sao em quên cả thở thế? Hơi thở ngắn vậy, cẩn thận lại ngất đó.”
Lý Nhược Thủy: …
Cô căng thẳng quá thôi mà!
Thấy Lý Nhược Thủy bắt đầu thở bình thường trở lại, Lộ Chi Dao buông tay, tiếp tục quạt cho cô.
“Ta nghĩ rằng, có lẽ em đã mơ thấy quá khứ của ta. Như vậy thì mọi chuyện đều có lời giải rồi.”
Giọng y rất nhẹ nhàng, mang theo ý cười chứ chẳng có xíu sợ hãi nào, thậm chí còn thấy thú vị.
“Em đừng quá căng thẳng. Thế giới rộng lớn như vậy nên luôn có những chuyện vượt ngoài nhận thức. Mà ta cũng không để ý điều đó. Có lẽ đây chính là duyên phận của chúng ta.”
Nghe y nói xong những lời này, Lý Nhược Thủy mới hoàn toàn thả lỏng.
Tuy Lộ Chi Dao đoán ra chuyện nằm mơ nhưng không biết chi tiết cụ thể, và cũng không hề liên hệ cô với “người kia” trong quá khứ. Hơn nữa, theo cách y nói, cho dù cô có lộ thân phận thì cũng chẳng sao.
… Chắc là sẽ không sao đâu nhỉ.
Dù Lộ Chi Dao có nhạy bén đến đâu, thông minh đến đâu thì cũng không thể liên tưởng hai chuyện đó lại với nhau. Tốt nhất là cái “nick clone” này không bị lộ thì hơn.
“Nhược Thủy…”
Nghe ngữ điệu quen thuộc ấy, Lý Nhược Thủy vô thức mềm cả người. Và với sự lanh lẹ vốn có, cô lập tức nhận ra chuyện gì sắp xảy đến.
Không được. Ngày nào cũng như vậy, cô thì không vấn đề gì nhưng y có là làm bằng sắt cũng sẽ bị hao tổn thôi.
“À thì việc này, thật ra còn một điều em chưa nói kỹ với chàng. Một giọt kia hao mười giọt máu, chuyện này tốt nhất là một tuần hai lần…”
Nhưng Lộ Chi Dao chính là Lộ Chi Dao, y tức khắc nắm ngay trọng điểm trong lời cô.
“Mười giọt máu? Chuyện vui sướng như vậy mà cũng tổn hại sao?”
Y nhướng mày, ngồi dậy tựa vào đầu giường rồi nhẹ nhàng ôm lấy eo cô để cô ngồi lên người mình.
“Vậy càng hay. Có thể khiến ta đau ư?”
Y hơi ngẩng đầu, ngón tay lướt đến khóe môi cô rồi cúi xuống khẽ m*t nơi đó, tựa như kẻ lữ hành giữa sa mạc gặp được cơn mưa rào.
“Máu của ta cũng là của em, cứ việc lấy.”
Lý Nhược Thủy: …
Nói đến mức này rồi thì cô khó mà không làm gì.
Nắng sớm thật đẹp, hai kẻ yêu nhau đang chậm rãi tiến gần linh hồn của đối phương, giao hòa tìm kiếm trong sự ấm áp không lời.
…
Lộ Chi Dao đột nhiên giữ lấy tay cô đang đặt trên eo y rồi ngồi thẳng dậy, hơi nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Sao thế?” Lý Nhược Thủy cúi đầu nhìn y, rồi cũng thuận theo ánh mắt y nhìn ra ngoài.
Cánh hoa lay nhẹ sớm nay, bướm kia ghé xuống vờn bay hững hờ, vườn xanh tươi tắn nên thơ, sáng bừng cả khoảng lững lờ mây trôi. Cô buộc lại dải lưng đã lỏng lẻo rồi quay người nằm úp lên bậu cửa nhìn ra ngoài, song lại chẳng thấy gì cả.
Lộ Chi Dao chỉnh sơ qua áo ngoài, đứng dậy cầm lấy thanh kiếm đặt cạnh gối.
“Có người vào rồi. Em cứ ở đây đi.”
Sau khi ra ngoài, y bước vài bước về phía có động tĩnh. Nhưng rồi y lại dừng chân, quay người men theo bức tường chậm rãi đi về phía cửa sổ và đứng ngay trước mặt Lý Nhược Thủy. Lý Nhược Thủy quỳ trên giường, nửa người trên vươn ra ngoài cửa sổ để cố gắng tìm xem có gì bất thường. Rồi khi quay đầu lại rồi thấy gương mặt hơi nhuốm sắc đỏ của y, Lý Nhược Thủy chợt lặng đi mấy giây.
“Chàng có muốn nghỉ chút không?”
Cô chẳng lo thực lực của Lộ Chi Dao, mà chỉ sợ với trạng thái hiện tại của y, nếu phân tâm sẽ bị thương.
“Không cần.” Lộ Chi Dao vốn định đi tìm đám người kia, nhưng y luôn cảm thấy đây là kế “điệu hổ li sơn”, nên lại đổi hướng quay về cửa sổ.
Giờ trong toàn bộ Bạch phủ chỉ còn hai người họ, những kẻ này chắc chắn không phải nhằm vào y.
Gió lên khe khẽ vờn bay, hoa trong sân nhỏ nghiêng lay nhẹ nhàng, bóng cây chồng chất từng hàng, bên đình hiên ấy dành dành thoảng rung.
Lộ Chi Dao trầm ngâm chốc lát rồi nghiêng đầu nói với Lý Nhược Thủy, “Chiêu thức của đám người này rất giống nhau. Em có muốn thử không? Ta dạy em cách phá.”
Lý Nhược Thủy đã bị bắt nhiều lần đến mức sớm có ý định luyện võ để tự vệ. Nhưng cô quá bận, ngày thường chỉ có thể luyện chút ít nên đến giờ vẫn còn ở mức nhập môn. Thanh kiếm lúc trước y làm bằng huyền thiết xem như vật định tình, dùng rất thuận tay, quả thật rất hợp với cô.
“Dùng thanh kiếm chàng làm lần trước à?”
“Ừ.”
Có được câu trả lời, Lý Nhược Thủy lập tức vui vẻ lấy kiếm ra, sau đó nhảy qua tường đứng cạnh y.
Người đã ở ngay bên cạnh, Lộ Chi Dao cũng chẳng cần kiêng kỵ gì nữa. Hai người cùng bước ra sân rồi rút thanh kiếm làm huyền thiết ra.
Khi dạy cô luyện võ, Lộ Chi Dao cực kỳ hứng thú và vô cùng kiên nhẫn. Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Những kẻ phục kích trong sân thấy họ đã xuất hiện thì không tiếp tục chờ đợi, lập tức lộ diện đến tặng kinh nghiệm cho Lý Nhược Thủy.
Lộ Chi Dao chẳng để ý đến những kẻ cố gắng tấn công nhằm dụ mình đi, y chỉ đứng sau lưng Lý Nhược Thủy, lắng nghe chăm chú rồi tỉ mỉ chỉ dẫn cô. Bình thường được lúc rảnh rỗi thì Lý Nhược Thủy sẽ tranh thủ luyện các chiêu thức cơ bản nên nền tảng rất vững. Song cô cũng chỉ biết vài chiêu thôi, gặp người có trình độ cao hơn là cô rất dễ bị áp chế. Nhưng Lộ Chi Dao không chỉ là tín đồ thành kính nhất, mà còn là người thầy giỏi nhất. Trong nguyên tác, y vốn là thiên tài võ thuật, giờ lại là người hiểu rõ Lý Nhược Thủy nhất, đâm ra dạy cô có thể nói là dễ như trở bàn tay.
Dĩ nhiên, quan trọng nhất vẫn là Lý Nhược Thủy thông minh, lại đủ bình tĩnh, y dạy gì thì cô cũng lĩnh hội được hết.
“Đừng cố dùng nội lực đấu nội lực, em không có nội lực đâu. Phải dùng sức phá sức, đỡ lấy chiêu kiếm của hắn.”
Trong số những kẻ kia có một người vốn định dụ Lộ Chi Dao rời đi, giờ lại chẳng hiểu sao biến thành người luyện kiếm với Lý Nhược Thủy.
“Chiêu thức của bọn chúng đẹp nhưng chẳng thực dụng, rất phù phiếm, dù là em cũng đỡ được đôi ba phần.”
Những lời Lộ Chi Dao nói nghe rất thản nhiên, nhưng ý “ở đây toàn là rác rưởi” lại tỏ rõ rành rành. Mấy kẻ còn lại nghe thấy thế thì hơi bực, chẳng dây dưa với y nữa mà chuyển sang tấn công Lý Nhược Thủy. Nhưng lúc này, Lộ Chi Dao lại đột ngột đổi thế tấn công. Thanh kiếm mỏng chằng chịt nứt vết chẳng còn từ tốn nữa, giữa bóng áo trắng tung bay, lưỡi kiếm đâm thẳng vào tim bọn chúng.
Y dừng bước, hất văng máu trên kiếm rồi lặng lẽ đứng phía sau Lý Nhược Thủy: “Việc các ngươi nên làm là ở đây là luyện kiếm với em ấy. Cứ giữ đúng bổn phận của mình không tốt hơn à?”
Y mỉm cười, đưa kéo lại vạt áo đang hơi mở của Lý Nhược Thủy, trông ôn hòa mà nhu thuận, chẳng hề có xíu tàn nhẫn nào.
“Hôm nay ai luyện cùng tốt thì người đó còn mạng mà về.”
Đám người này đã dăm ba bận lảng vảng quanh Bạch phủ, trước đó đôi bên có gặp nhau ở ngoài, nay chỉ còn mình Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao ở đây nên bọn chúng liền lén lút xông vào. Giống như lũ chó sói rình mồi cứ quẩn quanh bên ngoài, chẳng dám tiến thêm nửa bước, rồi đợi khi hai người một thân một mình thì chúng mới nhào đến cắn một trận thật đau. Bọn chúng đều đến từ cùng một nơi, nhưng tạm thời y chưa biết là kẻ thù của ai, bởi có thể là của y mà cũng có thể là của Lý Nhược Thủy. Y thì tự bảo vệ bản thân được, chẳng sao, nhưng Lý Nhược Thủy thì không.
Có vài chiêu thức có thể luyện cấp tốc, song võ công thì không.
Lộ Chi Dao mỉm cười dịu dàng, thỉnh thoảng lại nâng kiếm lên đỡ giúp Lý Nhược Thủy những đòn cô không chống nổi. Nhưng trong lòng y đã tính toán xong cách giải quyết rồi.
Rất đơn giản, hoặc tìm ra kẻ đứng sau và diệt trừ hậu họa, hoặc đưa Lý Nhược Thủy rời khỏi hoàng thành, trời cao rộng mặc chim bay.
Lộ Chi Dao sẽ chọn cái nào?
Dĩ nhiên là không, y chọn hết. Vừa phải giết kẻ đứng sau và vừa phải đưa cô đi, đó mới là cách khiến y yên tâm.
Còn trước mắt, y chỉ đành bám theo cô thôi.
Đó là lý do chính đáng, Lý Nhược Thủy sẽ không từ chối.
Lộ Chi Dao nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn dừng lại ở điểm cuối cùng mang tên “Lý Nhược Thủy”.
Y cong khóe môi, giơ kiếm đỡ nhát đâm về phía Lý Nhược Thủy rồi nhẹ nhàng xoay một vòng kiếm đẹp mắt. Lưỡi kiếm sượt nghiêng qua cổ đối phương, ép hắn lùi lại mấy bước.
“Đưa mấy huynh đệ của ngươi về đi. Sân viện chật hẹp, không chứa nổi chúng đâu. Ngươi luyện cùng tốt thì ta chừa lại cho ngươi một mạng. Về rồi nhớ phải nói với kẻ đứng sau ngươi rằng tốt nhất là ẩn cho kỹ chứ đừng để ta tìm thấy, nếu không…”
Y mở mắt, dẫu ánh nhìn chẳng có tiêu cự nhưng trong đồng tử vẫn phản chiếu gương mặt hơi hoảng sợ của kẻ ấy.
“Nếu không, ta sẽ đích thân đến.” Lộ Chi Dao nói xong thì cong mắt, dò dẫm nắm lấy tay Lý Nhược Thủy rồi quay người bước đi.
“Chúng ta ở đây thêm vài ngày để chuẩn bị, sau đó sẽ trở về Tô Châu.”
Lý Nhược Thủy đánh đến nỗi mỏi cả tay: “Được, đi thuyền à, vậy thì phải chuẩn bị nhiều mận chua hơn rồi.”
Lý Nhược Thủy đang lên kế hoạch mua sắm hoàn toàn không hay biết rằng mình sắp bị bám dai như đỉa, thậm chí còn dính dai hơn cả trước.
*
“Sao chàng lại nói cho bọn chúng biết chuyện chúng ta đi Tô Châu? Chàng không sợ bọn chúng rình theo à?”
Ngồi trong quán trà ăn trưa, Lý Nhược Thủy ngước mắt hỏi y.
“Chúng sẽ không rình theo đâu, đừng sợ.”
Lộ Chi Dao cong mắt, bắt chước động tác cô thường làm mà nhẹ vỗ lên vai Lý Nhược Thủy.
… Lý Nhược Thủy bỗng thấy mình hiểu được ý tứ sâu xa trong lời Lộ Chi Dao.
“Dẫu bọn chúng có âm thầm hành động ra sao thì chàng cũng định giết hết bọn chúng đúng không?”
Lộ Chi Dao thở dài, hơi nghiêng đầu về phía cô.
“Sao em lúc nào cũng hiểu ta thế.”
Lý Nhược Thủy: …
Không, cô đang tự vấn vì sao mình lại đoán được đường đi nước bước trong đầu y.
“Bọn chúng đã ẩn núp ngoài phủ khá lâu rồi, chắc là e ngại công chúa An Dương. Giờ công chúa vừa đi là bọn chúng tức khắc ập tới. Nhìn thì có vẻ kiên nhẫn, nhưng thực ra nóng nảy. Loại người này sao chấp nhận nổi chuyện chúng ta sắp rời đi, vài ngày nữa bọn chúng tự khắc mắc câu thôi.”
Lý Nhược Thủy đặt đũa xuống rồi quan sát Lộ Chi Dao thật kỹ, như là muốn nhìn nhận lại y.
Với Lộ Chi Dao, phân tích tình hình chỉ làm chậm kh*** c*m giết chóc của y. Y một là không sợ chết, hai là thích tàn sát. Dù đối phương âm mưu mưu mẹo thế nào thì trước kẻ điên dại dám liều sống chết như thế này cũng chỉ còn cách bó tay bất lực. Nhưng giờ đây, Lộ Chi Dao không chỉ đang nghiêm túc phân tích mà còn không vội lao lên.
“Chàng cũng biết suy đoán suy nghĩ người khác ư? Em cứ tưởng chàng chỉ là một kẻ b**n th** chân chất thôi chứ.”
Không ngờ sự “chân chất” của y chỉ thể hiện trong chuyện tình cảm.
Lộ Chi Dao gật đầu, cuối cùng cũng ăn hết một bát cháo.
Lý Nhược Thủy có điều muốn nói, đang ăn dở bữa vẫn mở miệng: “Nếu chàng thật sự muốn làm là trừ khử bọn họ, thế thì hà tất phải vì em mà làm khó bản thân. Chàng có thể làm điều chàng muốn mà.”
Lộ Chi Dao thoáng sững lại, rồi cúi đầu bật cười.
Nếu không có cô, y vốn chẳng bận tâm bọn chúng định làm gì, thậm chí sẽ không tốn thời gian truy lùng tung tích của chúng. Nếu chỉ muốn tận hưởng kh*** c*m giết chóc, vậy y chỉ cần đi nhận lệnh treo thưởng thú vị hơn nhiều kia là xong.
“Đó chính là điều ta muốn làm.”
Bây giờ, tất cả những gì y làm đều chỉ vì muốn ở bên cô.
*
“Lại không còn một đứa nào à?”
Từ phu nhân lật sổ sách, những con số khổng lồ trên đó khiến mụ ta vui đến mức nghe tin này rồi cũng chẳng phản ứng quá gì mấy.
Mụ ta đã sớm biết con súc sinh đó không dễ đối phó như vậy.
“Vẫn còn một tên ạ. Nhưng hắn bị thương nhẹ, đang chữa trị…”
Người kia do dự một lát, thấy vẻ mặt hơi vui của mụ ta thì tức khắp thăm dò tiếp: “Kẻ đó còn để lại lời cho phu nhân, bảo chúng ta ẩn cho kỹ, bằng không…”
Sắc mặt mụ ta trầm hẳn xuống, chẳng còn chút vẻ đoan trang, dịu dàng như mọi khi. Mụ ta đặt sổ sách sang một bên.
“Bằng không cái gì?”
“Bằng không hắn sẽ đến tìm chúng ta.”
Bóng dáng thiếu niên gầy gò lại hiện lên trong đầu, mụ ta lại nhớ đến dáng vẻ y và Lộ Chi Dao đứng trên nóc nhà ngày ấy.
Tâm trí trôi xa, phân tâm lơ đễnh, đôi lông vũ đỏ dưới tai như đang lặng lẽ chế nhạo bọn họ.
Ban đầu chẳng ai coi y ra gì, vậy mà không ngờ, y lại trở thành cơn ác mộng cả đời của mụ ta.
Mụ bất chợt ném thẳng chén trà ra ngoài. Tiếng vỡ nát vang lên, nước trà màu nâu thấm ướt tấm thảm trắng, loang thành một mảng bẩn lớn.
“Đừng tưởng ta không có cách!”
Trong tay mụ vẫn còn con bài có thể dụ Lý Nhược Thủy tới.