Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 558
topicLàm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 558 :
Vương thị đang cười cũng muốn nói thêm vài câu, đột nhiên nhận ra, nói: “Con thật ra đã sớm nghĩ kỹ muốn cất xưởng ở đâu rồi đúng không? Còn nói tới hỏi ý kiến mẹ, ta xem, con cố ý nói vậy.”
Phòng Ngôn bị vạch trần mà không có chút thẹn thùng nào, cười nói: “Sao có thể, nếu mẹ nói nơi đó không tốt, nữ nhi khẳng định sẽ không chọn.”
Vương thị điểm điểm đầu Phòng Ngôn, nói: “Con a, đúng là lanh lợi. Đứa trong bụng mẹ mà có được một nửa của con thì tốt rồi.”
Phòng Ngôn cười hì hì nói: “Khẳng định sẽ, nếu nó không lanh lợi bằng con, con liền mỗi ngày dạy nó đọc sách, làm nó trở nên thông minh hơn con.”
Kế tiếp, Phòng Ngôn liền chờ cha nàng trở về, thương nghị một chút, sau đó mua đất trồng cây cất xưởng.
Kỳ thật, Phòng Ngôn muốn đem xưởng độc lập ra, cũng là vì xưởng cùng nhà ở chung, thoạt nhìn sẽ không tốt lắm. Hơn nữa địa phương quá nhỏ, nhìn cũng không chính quy. Chi bằng cất một cái chính quy hơn. Hơn nữa đến lúc đó người ra vào khả năng sẽ có một ít khách thương từ nơi khác tới, cũng không thuận tiện.
Ba ngày sau, Phòng Nhị Lang thi xong. Phỏng chừng giống như lần trước, ở bên trong lâu ngày có chút hư thoát, cho nên cùng ngày không có trở về. Hứa thị có chút sốt ruột tới nhìn hai lần cũng chưa thấy bọn họ từ phủ thành trở về, tới buổi chiều, tiểu nhị bên phủ thành rốt cuộc về nhà báo tin nói Phòng Nhị Lang cùng Phòng Sâm đều mệt đến ngủ rồi, cho nên chờ ngày mai lại trở về.
Hứa thị nhận được tin tức, lúc này mới yên tâm.
Nàng cùng Phòng Nam giống nhau, đối với con trai yêu cầu không cao, có thể thi đậu tú tài cũng đã không tồi. Giống người như Phòng Đại Lang dù sao cũng là số ít, nói thật, con trai có thể thi đậu tú tài ở huyện thành cũng đã là hiếm có. Về sau đi tộc học làm thầy dạy học hoặc là đi làm chưởng quỹ, tiên sinh kế toán gì đó đều có thể.
Bọn họ lo lắng chính là, con trai ra cửa lâu như vậy không trở về. Thuần túy là lo lắng an toàn của con trai.
Trưa ngày thứ hai, Phòng Nhị Hà mang theo Phòng Nhị Lang cùng Phòng Sâm từ phủ thành đã trở lại.
Tới nhà, Phòng Ngôn nhìn bộ dáng Phòng Nhị Lang, cảm thấy nhị ca nàng thật sự là gầy đi một vòng thấy rõ. Phòng Ngôn đều có thể nhìn ra, càng đừng nói Vương thị, mẹ ruột của hắn. Từ khi mang thai, tình cảm Vương thị liền phong phú hơn rất nhiều, động một chút là rớt nước mắt. Nhìn Phòng Nhị Lang bộ dạng này, Vương thị lại muốn rớt nước mắt. Cũng may Phòng Ngôn cùng Phòng Nhị Lang kịp thời khuyên can, nàng mới không có khóc ra.
Về đến nhà, Phòng Nhị Lang lại đi ngủ, rốt cuộc trải qua gần mười ngày, đại não tập trung cao độ, cho nên còn chưa hồi phục. Chờ ăn cơm tối xong, trò chuyện vài câu, Phòng Nhị Lang lại có chút mệt mỏi. Vương thị vội vàng thúc giục hắn đi nghỉ ngơi.
Phòng Ngôn cảm thấy nhị ca nàng lần này ngủ cũng quá nhiều, còn nghĩ ngày hôm sau đi xem hắn cho hắn uống chút nước linh tuyền. Không nghĩ tới ngày hôm sau nàng đi tìm Phòng Nhị Lang, hạ nhân trong viện hắn lại nói hắn đã đi thư phòng đọc sách.
Phòng Ngôn thầm nghĩ, không phải mới vừa thi xong sao, như thế nào lại đi đọc sách? Nàng có chút tò mò đi thư phòng trộm nhìn, thấy Phòng Nhị Lang thật sự ở đọc sách, nàng cũng không đi quấy rầy, lại trộm lui ra.
Cứ như vậy qua mấy ngày, Phòng Nhị Lang đều ở trạng thái như vậy. Hôm nay, Phòng Ngôn đi tìm cha nàng nói chuyện mua đất cất xưởng, Phòng Nhị Hà nghe xong liền đáp ứng ngay.
“Cha cũng cảm thấy làm công ở sân sau nhà chúng ta không tốt lắm, người qua lại quá nhiều, tuy rằng ở hậu viện, không cùng tiền viện. Nhưng vẫn là không bằng tách ra, rốt cuộc mảnh đất kia của nhà chúng ta ở ngay hậu viện.” Trong mắt Phòng Nhị Hà, mảnh đất lúc ban đầu phát hiện ra mới là nơi thần kỳ nhất, là bí mật của nhà bọn họ. Cho nên, nhất định phải bảo hộ tốt.
Cất ở đối diện nhà bọn họ, vừa ngăn cách nhà bọn họ, lại cách nhà bọn họ tương đối gần, có thể nói là một hòn đá trúng mấy con chim.
Nói xong chuyện này, Phòng Ngôn lại nhắc tới chuyện Phòng Nhị Lang.
Phòng Nhị Hà lại là một bộ dáng không lo lắng chút nào, cười nói: “Nhị ca con đó là muốn hăng hái đọc sách để chuẩn bị cho kỳ thi Xuân sang năm đó.”