Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1386

topic

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1386 :Chuyến Tàu Tuần Hoàn (87)

Ánh mắt Hòa Ngọc càng thêm sắc bén, tiến lên một bước, gắt gao nhìn chằm chằm Quỳnh: "Dù là ý thức kiểu gì cũng đều có thể mang đi được sao?"

Quỳnh lắc đầu: "Căn cứ vào tin tức của thần lưu lại, bảo vật cấp thần chỉ có thể cất giữa một ý thức, hơn nữa bắt buộc phải phù hợp với thuộc tính của bảo vật, điều kiện vô cùng hà khắc, trong tình huống bình thường chỉ có thể để tự nhiên quyết định."

Hòa Ngọc gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

Giống như trong tiểu thuyết Trái Đất, bảo vật và khí linh, một bảo vật chỉ có một khí linh, khí linh tu tiên chỉ là một chút ý thức, nhưng có thể tăng cường năng lực của bảo vật. Hệ thống năng lực chiến đấu dường như là tiền thân của hệ thống tu tiên. Chỉ cần một chút dẫn đường là có thể bước vào hệ thống tu tiên chân chính, cũng là hệ thống năng lượng.

Trấn Tinh cũng hiểu ra, gã thở dài một hơi, giọng điệu nhẹ nhàng: "Tôi đã hiểu rồi, thông qua trước, mấy người xác định ý thức của Trạm Thần vẫn còn lưu lại ở trong hệ thống Show sống còn, nhưng anh ta lại bị nhốt không ra được, cho nên cô mang theo bảo vật cấp thần tới cứu anh ta."

Eugene nghi hoặc: "Ý thức Trạm Thần chui vào trong Quỳnh Hoa, liệu anh ta còn có thể còn tồn tại sao?"

Quỳnh lắc đầu: "Không biết, tin tức thần Khuyết lưu lại nói là, bảo vật cấp thần sẽ tự động sinh ra ý thức sau nhiều năm tháng tích lũy, mạnh mẽ ép nó biến thành ý thức của sinh vật sống, thật ra chúng tôi cũng không thể xác định được có thành công hay không, nhưng vẫn phải thử xem."

Cô ta dừng một chút, lại nói thêm: "Hơn nữa Quỳnh Hoa cũng không giống những bảo vật cấp thần khác, Quỳnh Hoa có thể cắt qua không gian nhất định, cho nên bản thân nó có thuộc tính không gian, nhất định có thể cất chứa ý thức sống. Hơn nữa Ly Trạm là thần, chung quy thì cũng không giống nhau, có thể đánh cược một lần."

Hòa Ngọc gật gật đầu, cậu đã hiểu.

Nói cách khác, bảo vật cấp thần có thể tự nhiên sinh ra khí linh, rất khó để ý thức cất ý thức sống vào trong "khí linh", dường như xác suất thành công gần như là không có. Nhưng Quỳnh Hoa lại có thuộc tính đặc biệt là "Cắt xuyên qua không gian nhất định", nó có được thuộc tính của không gian, có khả năng ẩn chứa một tia ý thức sống.

Cho nên bọn họ lựa chọn thử một lần.

Thảo nào Quỳnh nói nếu người ở phía sau màn biết được con át chủ bài của cô ta, nhất định sẽ không tiếc bại lộ thân phận để giết cô ta. Dựa theo kế hoạch của Quỳnh, chỉ cần Quỳnh Hoa còn tồn tại, xác suất thành công rất cao.

Vạn Nhân Trảm vẫn còn nghi hoặc: "Vậy cô sẽ đưa anh ta ra ngoài như thế nào? Cô chắc chắn chính mình có thể sống sót sao?"

Quỳnh: "Không chắc chắn, nhưng nếu tôi chết, Quỳnh Hoa sẽ được rơi ra, cũng có thể giao cho 'đỉnh lưu', nhờ 'đỉnh lưu' mang ra ngoài."

Mọi người bừng tỉnh, lập tức hiểu ra.

Chỉ có Eugene vẫn đang rối rắm với thứ Quỳnh thu được ở trong phó bản , dường như gã nghĩ đến gì đó, đồng tử co rụt lại, không thể tin được nói to.

"Từ từ đã... Chẳng lẽ là cô đã thu ý thức của Seattle lại đó chứ?!"