Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 89

topic

Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 89 :Em có thể chạy trốn

Lần đầu tiên Hề Chính nhìn thấy Giản Văn Minh, thật ra còn sớm hơn cả lần gặp Giản Văn Khê.

Hồi đó, hắn cùng bạn bè đi uống rượu. Khi ra ngoài, một người bạn đã ngà ngà say bất chợt quay đầu hỏi:

"Cậu không phải sắp đi xem mắt với Giản Văn Khê sao? Đã từng gặp người thật chưa?"

Hề Chính lắc đầu.

Người bạn liền hất cằm về phía trước:

"Em trai song sinh của Giản Văn Khê kìa."

Hắn quay đầu nhìn sang, liền thấy một thanh niên trẻ tuổi cực kỳ xinh đẹp. Trên cổ cậu ấy đeo một sợi dây chuyền bạc, đang trò chuyện cùng một Omega có dáng người nhỏ nhắn. Gương mặt cậu ấy mang theo vẻ tùy tiện và ngông nghênh.

Sớm đã nghe đồn cặp song sinh nhà họ Giản có nhan sắc xuất chúng, quả đúng là trăm nghe không bằng một thấy.

Lần thứ hai gặp là trước lễ cưới, khi hai bên gia đình tụ họp ăn cơm.

Giản Văn Minh và Giản Văn Khê có gương mặt giống nhau như đúc, nhưng thật ra lại rất dễ phân biệt.

Từ cách ăn mặc đến tính cách, cả hai hoàn toàn trái ngược.

Giản Văn Khê lạnh lùng, trầm tĩnh và điềm đạm.

Còn Giản Văn Minh thì hoạt bát, bốc đồng, rõ ràng là kiểu người được nuông chiều từ nhỏ.

Hắn không yêu Giản Văn Khê.

Đối với Giản Văn Minh cũng chẳng thể nói là thích.

Số lần gặp giữa hai người quá ít.

Giản Văn Minh lúc nào cũng tỏ ra có địch ý với hắn, mà hắn cũng chẳng buồn tốn công lấy lòng.

Khi cuộc hôn nhân với Giản Văn Khê đi đến hồi kết, thỉnh thoảng, trong đầu hắn lại hiện lên một ý nghĩ mơ hồ.

Hắn tự hỏi, nếu Giản Văn Khê không mang tính cách lạnh lùng như thế, mà giống em trai y - Giản Văn Minh - thì liệu cuộc hôn nhân thương mại giữa hai người có đi đến một kết cục khác hay không?

Hề Chính nằm trên giường, tự hỏi vì sao hắn không thể yêu Giản Văn Khê, mà lại yêu Giản Văn Minh.

Thực ra, Giản Văn Khê xuất sắc hơn Giản Văn Minh rất nhiều.

Nhưng tình yêu vốn dĩ là một điều kỳ lạ như vậy.

Giản Văn Minh không quá ưu tú, lại sống tùy tiện, bừa bãi, thế mà cứ thế xông vào tim hắn.

Diễn xuất tệ hại, tự cho mình là thông minh, vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu.

Giống như một con mèo hoang nhỏ, đột nhiên vươn móng cào một cái.

Vậy mà hắn lại thấy điều đó thú vị vô cùng.

Một cảm giác chưa từng ai mang lại cho hắn.

Khiến hắn rung động.

Và có một điều hắn có thể chắc chắn: cảm giác mà Giản Văn Minh mang đến không phải ai cũng có thể làm được.

Để tạo ra cảm xúc khiến tim đập rộn ràng như thế, cần rất nhiều yếu tố hội tụ.

Thiếu đi một điều cũng không thành.

Nhưng mối quan hệ đặc biệt giữa hắn và Giản Văn Minh lại chính là rào cản lớn nhất giữa họ.

______

Giản Văn Minh trùm chăn mỏng, ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt.

"Cái gì mà k*ch th*ch dữ vậy?" Tôn Ngôn Ngôn hét lên. "Anh ta thế nào rồi, có lao vào cậu không?"

"Chỉ mới vừa châm mồi."

"Tôi biết ngay mà!" Tôn Ngôn Ngôn phấn khích hét toáng lên.

"Cậu đang nghĩ cái quỷ gì vậy hả?" Giản Văn Minh tức tối mắng.

Tôn Ngôn Ngôn cười khúc khích, rồi nghiêm túc lại:

"Được rồi, rốt cuộc cậu làm gì? Không phản kháng? Không nói gì à?"

"Tôi có nói. Tôi hỏi anh ta rằng anh ta nghĩ mình to lắm sao."

"... Rồi sao nữa? Hề Chính trả lời thế nào?"

"Anh ta ừ một tiếng."

"... Phụt!" Tôn Ngôn Ngôn cười sặc: "Đúng là cao nhân thật."

"Cao cái quái gì chứ!" Giản Văn Minh bực bội nói. "Cậu có phải đang chú ý sai trọng tâm không? Tôi đang hỏi cậu, tôi phải làm sao bây giờ!"

"Cậu non nớt quá rồi, nhìn là biết. Cậu cái con gà con này làm sao là đối thủ của Hề Chính được." Tôn Ngôn Ngôn nghiêm túc nói. "Tôi khuyên cậu, trước khi tổn thất càng nhiều, hoặc trước khi cậu chưa chuẩn bị tâm lý để chịu tổn thương lớn hơn, tốt nhất nên sớm quay đầu là bờ."

"Tổn thất gì cơ?"

"Anh bạn à, nếu cậu không định hy sinh một chút nhan sắc, thì đừng dại mà chơi trò câu dẫn." Tôn Ngôn Ngôn nói. "Thân mật một chút, đụng chạm một chút, cọ sát một chút, mấy cái đó cậu còn chưa chuẩn bị tinh thần đâu. Hề Chính bao nhiêu tuổi rồi? Hai mươi sáu? Cậu còn mong anh ta như học sinh tiểu học, cùng cậu chơi trò tình yêu thuần khiết sao? Anh bạn à, cậu thật sự không hiểu đàn ông.

Bọn họ có thể "t*nh d*c" mà không cần "tình cảm". Nhưng một khi đã có tình cảm, thì d*c v*ng ấy còn mãnh liệt gấp bội! Nếu cậu muốn anh ta sa vào lưới tình, thì nhất định phải có tiếp xúc thân mật. Nếu chỉ nắm tay, thả thính, úp mở, thì tình cảm sao mà sâu được?

Tình cảm không đủ sâu, làm sao khiến anh ta nếm trải đau khổ?"

Nghe cũng... có lý thật.

"Nhưng tôi không khuyên cậu làm vậy." Tôn Ngôn Ngôn lại nói.

"Tại sao?"

"Vì cậu không phải đối thủ của anh ta." Tôn Ngôn Ngôn đáp. "Dựa theo cách cậu kể, Hề Chính không phải người dễ chọc."

Giản Văn Minh mím môi, im lặng.

Đến giờ cậu vẫn không thể tin nổi rằng Hề Chính lại có thể làm ra loại chuyện đó.

Cậu có nên bỏ trốn không?

Nhưng cậu cảm thấy mình không can đảm như bản thân vẫn tưởng.

Cậu vẫn sợ Hề Chính.

Cậu chưa từng gặp ai như Hề Chính.

Hề Chính giống như một vực sâu hun hút, khiến cậu vừa hoảng sợ, lại vừa không kìm được muốn tiến đến gần để nhìn cho rõ.

"Nhưng nếu bây giờ tôi bỏ chạy, có phải mất mặt quá không?" Cậu hỏi.

Tôn Ngôn Ngôn đáp: "Mặt mũi hay thân thể, cậu chọn một cái đi."

Giản Văn Minh: "......"

Nằm trong chăn nói chuyện điện thoại lâu như vậy, người cậu đã đẫm mồ hôi.

Sau khi cúp máy, cậu kéo chăn xuống, để hơi nóng tản ra, rồi đưa tay vuốt mái tóc rối.

Nhưng căn phòng vẫn ngập mùi tuyết tùng đậm đặc.

Đó là pheromone nồng nàn, mang theo mùi quyến rũ, không ngừng k*ch th*ch cậu.

Cậu hơi xoay người, kê đầu lên cánh tay, nhưng lại cảm thấy cổ mình rũ xuống, để lộ đường cong trắng nõn, yết hầu khẽ lăn nhẹ.

Ký ức của cậu bắt đầu trở nên mơ hồ.

Chắc là do pheromone của Hề Chính quá mạnh.

Cậu chỉ nhớ mang máng, hình như Hề Chính đã hỏi cậu:

"Có thể giúp tôi không?"

Nhưng cậu cảm thấy chắc chắn đó là ký ức bị bóp méo.

Vì một kẻ b**n th** như Hề Chính, sao có thể dùng giọng điệu cầu xin như vậy được.

Hình như Hề Chính đã nắm tay cậu, rồi dùng chất giọng không cho phép phản kháng mà uy h**p:

"Giúp tôi. Nếu không..."

Nếu không thì sao, cậu không nhớ nổi.

Cũng không muốn nhớ lại.

Giản Văn Minh kéo chăn che kín mặt.

Ván này cậu thua rồi, thua đến thảm hại.

Cậu bị Hề Chính nắm chặt trong lòng bàn tay.

Nhưng không phải là hoàn toàn không có thu hoạch gì.

Cậu có thể cảm nhận được tình cảm mãnh liệt của Hề Chính dành cho cậu.

Dù đó là yêu hay chỉ đơn thuần là h*m m**n.

Nhưng với đàn ông, yêu hay h*m m**n, chỉ cần nắm được một trong hai, là đã có thể thao túng hắn rồi.

Tôn Ngôn Ngôn nói không sai: "Không vào hang cọp, sao bắt được cọp con?"

Cậu đã mất nhiều đến vậy rồi, nếu chẳng lấy lại được gì mà còn bỏ chạy, thì mới thật sự là trò cười trong mắt Hề Chính.

Cũng là trò cười trong mắt chính mình.

Cậu là Alpha.

Không phải một Omega bị đánh dấu rồi là mất hết quyền lựa chọn.

Hai Alpha có chút thân mật, chỉ cần không đi đến bước cuối cùng, thì cũng chẳng có gì gọi là thiệt.

Nghĩ mình đã chịu thiệt, đó mới chính là sai lầm.

Dù có bị chó cắn một miếng, cậu cũng sẽ khiến Hề Chính hiểu rằng, dám bắt nạt cậu thì phải trả giá!

Sáng hôm sau, Giản Văn Minh thức dậy rất sớm.

Vì cậu vừa trải qua một cơn ác mộng.

Cậu bị thứ gì đó bắn đầy mặt.

Cậu giật mình tỉnh giấc, cả người ướt đẫm mồ hôi.

Lập tức vào phòng tắm, tắm rửa thật sạch, rồi khập khiễng đi xuống lầu.

Không ngờ Hề Chính đang nấu bữa sáng.

Vừa nhìn thấy hắn, mặt Giản Văn Minh lập tức đỏ bừng.

Cảm giác mơ hồ cùng nỗi sợ hãi đêm qua lại trào lên trong lòng.

Cậu l**m môi, thấy Hề Chính quay đầu nhìn mình.

Nhịn xuống, nhịn được là thắng.

"Sớm." Cậu chủ động chào.

Hề Chính có vẻ hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn đáp lại: "Sớm."

Hề Chính đang chiên trứng, trên bàn đã đặt sẵn một phần.

"Anh còn biết nấu ăn à?" Giản Văn Minh hỏi.

"Biết chút món đơn giản." Hề Chính đáp. "Trên bàn có sữa."

Giản Văn Minh cầm hộp sữa lên, rót một ly.

Nhìn chất lỏng trắng trong ly, cậu lại nhớ đến giấc mơ ban nãy.

Bất giác cảm thấy ghê tởm, cậu lập tức đặt ly xuống.

Ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn, ánh mắt chăm chú nhìn Hề Chính hồi lâu.

Đêm qua, cậu không phản kháng quá mức.

Thực ra, cậu hoàn toàn có thể giả vờ như bản thân cũng có tình cảm với Hề Chính.

Hề Chính bưng một phần trứng chiên khác đến, ngồi xuống đối diện.

Sau đó cực kỳ đáng giận mà cứ nhìn chằm chằm vào cậu.

Giản Văn Minh đỏ bừng vành tai, nói:

"Anh đừng nhìn tôi kiểu đó."

Hề Chính hỏi:

"Tại sao lần này không bỏ chạy?"

"Vì sao tôi phải chạy?"

Hề Chính chỉ đáp một chữ:

"Được."

Chỉ một từ đơn giản, nhưng lại mang đầy ý vị uy h**p, như thể đang nói: Tôi đã cho em cơ hội rồi.

Giản Văn Minh suýt chút nữa đứng phắt dậy bỏ đi, nhưng cuối cùng vẫn cố nén lại.

Cậu hỏi:

"Anh thích tôi thật sao?"

Hề Chính hỏi ngược lại:

"Em thấy thế nào?"

Giản Văn Minh không vui, khẽ nhíu mày.

Có lẽ nhận ra tâm trạng của cậu, Hề Chính thu lại vẻ áp bức, gật đầu.

Ha. Tốt lắm.

Giản Văn Minh nói:

"Vậy tôi hy vọng chuyện đêm qua sẽ không lặp lại."

Hề Chính đáp:

"Tôi xin lỗi vì hành vi đêm qua. Lúc đó tôi có uống một ít rượu, dễ bị k*ch th*ch. Tôi chưa từng thấy khó chịu đến mức ấy... thực sự là nhất thời không-"

"Anh không cần phải giải thích."

Giản Văn Minh cắt ngang.

Cậu không muốn nghe lại mấy lời đáng xấu hổ đó thêm lần nào nữa!

Cậu cầm ly sữa trước mặt, ngửa đầu uống cạn, đầu lưỡi khẽ l**m vệt sữa còn đọng nơi khóe môi.

Vừa làm xong động tác ấy, cậu liền cảm nhận được ánh mắt Hề Chính lập tức khóa chặt trên người mình, bèn vội vàng mím môi, cảnh giác nhìn hắn.

"Anh sao mà sắc như vậy."

Giản Văn Minh nghiến răng nói.

"Tôi không phải lúc nào cũng như vậy."

Hề Chính đáp.

Lại định nói là chỉ đối với cậu mới như thế sao?

Giản Văn Minh l**m môi.

Tối qua ngủ không ngon, sắc mặt cậu có phần nhợt nhạt, khí thế cũng giảm đi mấy phần. Nhưng trong đôi mắt ấy vẫn ánh lên một tia sáng mạnh mẽ, như thể vĩnh viễn không chịu khuất phục.

Hề Chính nhìn cậu một lúc, hỏi:

"Không thích sao?"

Giản Văn Minh đáp:

"Đã có ai từng nói với anh là thích chưa?"

Hề Chính đáp:

"Kỳ thực, em thích. Chỉ là chính em chưa nhận ra thôi."

Hắn thấy khóe môi Giản Văn Minh khẽ nhếch, lộ rõ vẻ khinh bỉ, bèn buông thêm một câu:

"Chưa từng ai nói với tôi cả. Tôi chỉ làm càn với mình em thôi."

Giản Văn Minh như bị chọc tức, xù lông lên:

"Anh đừng nói mấy lời như vậy với tôi."

"Tôi vốn là như thế."

Hề Chính bình thản nói, rồi bổ sung thêm một câu:

"Và đây mới chỉ là bắt đầu."

Giản Văn Minh nghe xong, tim đập thình thịch, giật mình kinh hãi.

Bởi vì lúc nói câu đó, Hề Chính vẫn nhìn chằm chằm vào cậu, vừa uống sữa, ánh mắt như muốn nuốt chửng cậu.

Đúng là... b**n th** thật.

Thậm chí có chút b*nh h**n, giống như một kẻ bị kìm nén quá lâu, bỗng nhiên thả con mãnh thú trong lòng ra, cả người trở nên u ám.

Hề Chính không nói thêm lời nào, cũng không tiếp tục nhìn cậu. Hắn chỉ lặng lẽ ăn xong bữa sáng, rửa sạch chén đĩa rồi lên tầng.

Chỉ một lát sau, hắn thay bộ vest chỉnh tề rồi đi xuống.

"Tôi đi làm."

Giản Văn Minh gật đầu qua loa, lấy lệ.

Trước khi rời khỏi nhà, Hề Chính nói:

"Em có thể chạy."

Giản Văn Minh còn chưa kịp đáp, hắn đã mở cửa, rời đi.

Cậu ngồi bên bàn ăn, qua lớp cửa kính pha lê nhìn thấy Hề Chính bước xuyên qua vườn hoa, dáng vẻ đạo mạo trong bộ vest trang nghiêm.

Giản Văn Minh chống cằm, nửa nằm bò lên bàn.

Chiếc áo thun trắng rộng thùng thình, mỏng nhẹ, để lộ xương bả vai thanh mảnh.

Trong lòng cậu rối như tơ vò, chính bản thân cũng không hiểu nổi mình đang nghĩ gì.

Nhưng có một điều rất rõ ràng:

Sớm muộn gì cậu cũng sẽ đùa chết Hề Chính.

Cả ngày hôm đó, Hề Chính không liên lạc với cậu.

Đến chập tối, trợ lý của hắn gọi điện đến, nói Hề Chính lại phải đi công tác.

Giản Văn Minh không tin.

Bây giờ, cậu chẳng còn tin bất cứ lời nào từ miệng Hề Chính nữa.

Lúc này mà lại công tác, trùng hợp đến mức khó tin.

Hề Chính đang chơi trò mèo vờn chuột với cậu.

Cậu chỉ lạnh nhạt đáp một tiếng "Ừm" rồi cúp máy.

Kẻ động lòng trước sẽ là kẻ thua.

Hề Chính cũng hiểu đạo lý đó.

Nếu hắn chỉ muốn chiếm lấy thể xác cậu, thì đã ra tay từ lâu rồi. Nhưng Hề Chính muốn nhiều hơn thế, vì vậy mới giăng ra cái bẫy này để dụ dỗ cậu.

Muốn cậu cũng rung động.

Nhưng nếu Hề Chính rung động trước, thì hắn sẽ thua toàn bộ.

Chỉ cần cậu giữ chặt trái tim mình, sớm muộn gì cũng sẽ thắng.

Về điểm này, cậu phải học theo anh trai mình.

Lạnh lùng, thì sẽ không thua.

Dù cho... dù cho Hề Chính thực sự làm ra chuyện đó với cậu.

Giản Văn Minh bắt đầu thấy bất an.

Liệu cậu có thật sự chịu đựng được không? Nếu ngày đó thực sự đến thì sao?

Cậu cầm điện thoại, mở Baidu và gõ vào thanh tìm kiếm:

"Hai Alpha phát sinh quan hệ thì có cảm giác thế nào?"

Tuy đã từng nghe nói đến tình yêu giữa hai Alpha, nhưng Giản Văn Minh vẫn có cảm giác như mình vừa đặt chân vào một thế giới hoàn toàn xa lạ.

Đệt!