Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 67

topic

Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 67 :Bị giày vò đến tả tơi

Hề Chính đứng sau lưng cậu một lúc, rồi quay về phòng bên cạnh.

Giản Văn Minh lật người lại, chỉ kịp nhìn thấy cánh cửa phòng đang khép.

Cậu lập tức ngồi bật dậy trên giường, đưa tay sờ khóe mắt mình.

Vừa rồi, cậu thực sự đã rơi một chút nước mắt, khóe mắt vẫn còn ươn ướt.

Hề Chính không nói gì, cậu cũng không biết màn trình diễn vừa rồi có lay động được hắn hay không.

Trước kia, khi đóng phim, đạo diễn từng nói với cậu rằng giữa "không biết diễn" và "biết diễn" có một ranh giới vô hình. Một khi vượt qua được, cảm giác sẽ bừng tỉnh như được khai sáng, mà cảm giác ấy chỉ bản thân mới có thể cảm nhận được.

Bây giờ, cậu cảm nhận được rồi.

Màn diễn vừa rồi tuy là giả vờ, nhưng chính sự giả vờ ấy khiến cậu có cảm giác như mình vừa đột phá, giải tỏa được bế tắc trong lòng.

Giống như một Omega thực thụ, tự nhiên mà sống động!

Giản Văn Minh có chút phấn khích. Ban ngày ngủ quá nhiều, giờ lại hoàn toàn không buồn ngủ chút nào. Cậu liền lấy điện thoại, đeo tai nghe lên, mở《Tinh Nguyệt Chi Chiến》ra xem.

Chỉ tiếc là trên sóng phát trực tiếp vẫn không thấy bóng dáng anh trai cậu.

Theo thói quen, cậu lướt qua Weibo và diễn đàn. Những bình luận tung hô khiến tâm trạng cậu càng thêm tốt.

Đặt điện thoại xuống, cậu nằm ngơ ngác trên giường thêm một lúc.

Vết thương của cậu cũng không nặng lắm, chắc nghỉ ngơi thêm vài ngày là có thể đi lại được rồi.

Những ngày quý giá này, cậu phải tận dụng thật tốt.

Nghĩ vậy, cậu liền ngồi dậy, gọi lớn:

"Hề Chính! Hề Chính!"

Nhưng chưa thấy Hề Chính vào, lại thấy dì Trần bước vào trước.

"Cậu có cần gì không?" Dì Trần mỉm cười hỏi.

Giản Văn Minh nói:

"Tôi muốn tắm."

Dì Trần khựng lại một chút, rồi hỏi:

"Bây giờ sao?"

Giản Văn Minh gật đầu:

"Đúng vậy, ngay bây giờ. Dì gọi Hề Chính lên đây cho tôi."

Vừa dứt lời, liền thấy Hề Chính mặc áo ngủ bước vào.

"Tôi muốn tắm." Cậu nhìn Hề Chính nói.

"Vậy để tôi gọi hộ lý." Dì Trần lên tiếng.

Giản Văn Minh sững người: "Hộ lý?"

Dì Trần gật đầu: "Hộ lý đã chuẩn bị sẵn, chỉ chờ cậu tỉnh lại xem có vừa ý không. Chúng tôi đã sắp xếp hai người, cậu có thể chọn ai cũng được."

Giản Văn Minh: "..."

Thấy dì Trần định ra ngoài, cậu vội vàng gọi lại:

"Hộ lý là Alpha hay Omega?"

Dì Trần cười đáp: "Cậu yên tâm, đều là Omega, một nam một nữ."

Rõ ràng là bà Hề đã tính toán sẵn cả rồi.

Giản Văn Minh liền nhìn sang Hề Chính.

Hề Chính hỏi: "Em còn muốn tắm không?"

Giản Văn Minh mím môi, nhẹ giọng đáp: "Tôi ra đầy mồ hôi. Nhưng tôi không thích người lạ giúp, tôi... tôi ngại."

Dì Trần liền hỏi: "Vậy cậu muốn ai giúp đây?"

Giản Văn Minh không nhìn Hề Chính, cũng không thể chủ động nhờ hắn giúp, như vậy lộ liễu quá.

Lúc này, cậu phải thể hiện phẩm chất kiên cường dù thân thể yếu ớt.

Vì thế, cậu nói: "Không cần ai cả, tôi tự làm được."

____

Mười phút sau, cậu ngồi một mình trong phòng tắm.

Dì Trần còn chu đáo chuẩn bị cho cậu một chiếc ghế nhỏ.

Vòi sen đặt dưới đất, nước chảy tí tách, làm ướt cả chân cậu.

"Bên ngoài có ai không?" Cậu cất tiếng gọi.

Ngay sau đó, giọng dì Trần vọng qua cửa kính: "Tôi đây, cậu có gì dặn dò không?"

Giọng điệu cung kính không chê vào đâu được.

"Không có gì." Giản Văn Minh cầm khăn, lau nhẹ cổ mình.

Lúc này cậu mới nhận ra mình thực sự không thích hợp để tắm. Trên người còn nhiều vết thương chưa đóng vảy, gặp nước ấm liền đau nhức vô cùng.

Cậu bị đau đến mức tức anh ách trong bụng.

Đúng là mất cả chì lẫn chài!

Vừa lau vừa hít vào thở ra, cố gắng chịu đựng cơn đau.

___

Bên ngoài, Hề Chính đã thay một bộ đồ thoải mái ở nhà, chậm rãi đi tới.

Dì Trần định lên tiếng nhưng hắn chỉ giơ tay ra hiệu không cần.

Dì Trần lập tức im lặng, lùi sang một bên.

Dù sao, bà ta cũng biết rõ ai mới là người làm chủ trong căn nhà này.

Hề Chính đứng ngoài cửa phòng tắm, lắng nghe tiếng nước tí tách xen lẫn âm thanh hít hà vì đau nhói.

Hắn khẽ nhướng mày, khóe môi vô thức cong lên một chút.

Bên trong, Giản Văn Minh cúi đầu, cẩn thận lau sạch phần thuốc còn sót lại trên đùi.

Đau thì đau thật, nhưng cơ thể lại thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Sau khi lau người xong, cậu đặt vòi sen sang một bên, kéo quần ngủ lại, vừa hít một hơi vừa mặc vào.

Lúc mặc đến nửa chừng, cậu đột nhiên dừng lại.

Suy nghĩ một chút, cậu liền ném chậu nước vào bồn tắm.

"Ầm!"

Ngay lập tức, bên ngoài vang lên tiếng dì Trần lo lắng:

"Xảy ra chuyện gì vậy?"

"Tôi bị ngã."

Cậu nghe thấy có người định đẩy cửa vào, liền vội vàng kêu lên:

"Đừng vào! Không ai được vào! Tôi còn chưa mặc xong quần áo."

"Vậy em muốn ai vào?"

Giản Văn Minh sững sờ.

Là giọng của Hề Chính.

Nếu giờ cậu gọi Hề Chính vào thì chẳng khác nào tự dâng mình lên.

Cậu cố ý im lặng một lúc, không trả lời. Sau đó, nghe thấy Hề Chính nói:

"Tôi vào đây."

Vừa dứt lời, cửa phòng tắm liền bị đẩy ra.

Hề Chính vừa bước vào, liền thấy "Giản Văn Khê" chỉ mặc nửa chiếc quần ngủ, quỳ một gối trên sàn, quần kéo lên chưa xong, để lộ hơn nửa b* m*ng trắng nõn.

...

Giản Văn Minh quay đầu lại, mái tóc còn ướt đẫm, khẽ nói:

"Giúp tôi một chút, tôi ngã rồi."

Hề Chính cúi người, cẩn thận đỡ cậu đứng dậy.

Giản Văn Minh liền nhân cơ hội vòng tay ôm lấy cổ hắn, tay còn lại thuận tiện kéo quần ngủ lên.

Đôi môi đỏ mọng hơi mím lại, vẻ mặt vừa thờ ơ vừa thẹn thùng. Lúc được Hề Chính bế ra ngoài, cậu còn cố ý liếc nhìn dì Trần một cái.

Hề Chính bế cậu về phòng ngủ, nghiêm giọng nói với dì Trần:

"Không ai được vào."

Giọng điệu và thần sắc đều đầy vẻ uy nghiêm, cứ như đang xử lý chuyện quan trọng.

Hắn đặt Giản Văn Minh xuống sofa, nói:

"Tôi đi lấy cho em bộ đồ sạch."

Người Giản Văn Minh vẫn còn ướt, khiến ghế sofa cũng thấm nước. Cậu ngồi đó, cúi đầu nhìn mắt cá chân của mình.

Chỉ chốc lát sau, Hề Chính mang đến một bộ quần áo ngủ sạch sẽ:

"Đều là đồ chưa mặc qua."

"Cảm ơn." Giản Văn Minh nhẹ giọng đáp.

Hề Chính đưa quần áo cho cậu:

"Tự mình thay được không?"

"Hẳn là được." Giản Văn Minh đáp.

Nói xong, cậu liền cởi bỏ chiếc quần ngủ ướt sũng, ngẩng đầu nhìn thoáng qua, thấy Hề Chính đã quay người đi.

Giản Văn Minh nhanh chóng thay áo ngủ:

"Xong rồi."

Lúc này, Hề Chính mới xoay người lại, cúi xuống định ôm cậu, nhưng Giản Văn Minh vội nói:

"Không cần ôm, tôi có thể tự đi."

Hề Chính cau mày:

"Chân em bị thương thế kia, còn đi được sao?"

"Anh đỡ tôi là được." Giản Văn Minh đáp.

Nói rồi, cậu liền vươn tay ra.

Hề Chính đành phải đỡ cậu đứng dậy. Giản Văn Minh nắm chặt tay hắn, từng bước từng bước nhảy lò cò về phía trước. Nhưng cứ mỗi lần nhấc chân, cậu lại hít một hơi lạnh.

Chưa đi được bao nhiêu, Hề Chính bỗng bế ngang cậu lên.

Giản Văn Minh cảm thấy Hề Chính đối với mình thật sự quá chủ động.

Chủ động đến mức không giống một người chồng cũ.

Cậu ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ thấy vẻ mặt đối phương vẫn nghiêm túc, không hề liếc nhìn cậu lấy một cái, đôi môi mím chặt, chân mày hơi cau lại.

Cả dáng vẻ lẫn hành động đều chẳng có chút tình ý nào

Có lẽ thực sự chỉ là vì trách nhiệm chăm sóc.

Nghĩ vậy, Giản Văn Minh khẽ cười. Điều này rất hợp với tính cách của Hề Chính - lúc nào cũng rạch ròi, việc công thì theo công, việc tư cũng công.

Hề Chính đặt cậu xuống giường, nhưng vẫn chưa buông tay.

Khi hắn định đứng dậy, Giản Văn Minh đột nhiên siết lấy cổ hắn, hơi dùng lực kéo xuống.

Hai người chạm mắt nhau.

Hề Chính bất ngờ lên tiếng:

"Tôi đang trong kỳ mẫn cảm, d*c v*ng rất mạnh."

Giản Văn Minh: "..."

Cậu thật sự không ngờ một người luôn nghiêm túc như Hề Chính lại thẳng thắn đến vậy.

Thậm chí, lời nói còn có chút gợi cảm.

"Đối với tôi sao?" Cậu hỏi.

Hề Chính không đáp, chỉ nhìn cậu chằm chằm.

"Hối hận không?" Giản Văn Minh hỏi tiếp.

"Hối hận chuyện gì?"

"Hối hận vì đã ly hôn."

Hề Chính nắm lấy cổ tay cậu, trầm giọng nói:

"Tôi chưa từng hối hận về bất kỳ chuyện gì, bởi vì hối hận chỉ xuất hiện khi tiếc nuối đã qua đi. Còn tôi, luôn nhìn về phía trước."

Giản Văn Minh nghe vậy, ngón tay hơi siết lại, nắm chặt cổ hắn:

"Anh nhất định sẽ hối hận."

"Tôi rất mong chờ." Hề Chính đáp, giọng điệu bình thản.

"Tôi muốn xem, em còn có thể làm gì khiến tôi mở rộng tầm mắt."

Giản Văn Minh buông tay ra, nằm xuống gối.

Chiếc gối mềm mại, mái tóc ướt cuộn thành một búi, càng làm nổi bật làn da trắng mịn. Đôi mắt cậu ánh lên vẻ khiêu khích, đường nét mày mắt mang theo chút kiêu ngạo.

Đúng lúc này, điện thoại trên đầu giường rung lên.

Màn hình sáng lên, cả hai người đều vô thức nhìn sang.

Giản Văn Minh thầm hoảng hốt, vội vàng cầm lấy điện thoại.

Là tin nhắn của Tôn Ngôn Ngôn.

Nguy hiểm thật! Cậu chỉ sợ là anh trai mình gửi tin nhắn tới.

Tôn Ngôn Ngôn hỏi: "Kế hoạch báo thù tiến triển thế nào rồi?"

Giản Văn Minh không trả lời ngay mà quay sang liếc nhìn Hề Chính.

Hề Chính đột nhiên lên tiếng, giọng trầm thấp:

"Hình nền điện thoại của em là ai?"

Giản Văn Minh hơi khựng lại.

Cậu mới sực nhớ hình nền màn hình khóa đã bị Hề Chính nhìn thấy.

Hình nền điện thoại của cậu đương nhiên là thần tượng của mình.

Cậu có hai thần tượng: một là anh trai Giản Văn Khê, hai là Chu Đĩnh.

Điện thoại cài chế độ thay đổi hình nền tự động. Mỗi lần bật màn hình, sẽ hiện một tấm ảnh khác nhau - một là ảnh của Giản Văn Khê, một là ảnh của Chu Đĩnh.

Hiện tại trên màn hình chính là ảnh của Chu Đĩnh trong buổi biểu diễn. Chu Đĩnh mặc áo sơ mi trắng, tay cầm micro giơ cao, vạt áo hơi xộc xệch để lộ cơ bụng rắn chắc.

Giản Văn Minh thoáng nghĩ ngợi, rồi giơ điện thoại về phía Hề Chính:

"Anh hỏi anh ấy?"

Hề Chính cau mày, chỉ "ừ" một tiếng.

"Người có thể làm hình nền điện thoại của tôi, đương nhiên là người tôi thích." Giản Văn Minh cười nhạt.

"Tôi và anh đã ly hôn rồi, thích người khác không phạm pháp chứ? Anh ấy mới 22 tuổi, là một Alpha còn lợi hại hơn anh, lại còn cực kỳ đẹp trai."

Sắc mặt Hề Chính quả nhiên trầm xuống vài phần.

Đúng là người đàn ông này có tính chiếm hữu quá mạnh, đã ly hôn rồi mà nghe cậu thích người khác cũng có thể mặt đen đến vậy.

"Em thích kiểu này à?" Hắn hỏi.

"Đúng vậy, anh ấy hoàn toàn khác anh. Anh ấy biết nhảy, nhảy một điệu là đủ để đẹp trai đến bùng nổ, trẻ trung, quyến rũ."

Hề Chính chỉ "Ừ" một tiếng.

Không giống như ghen tuông, nhưng rõ ràng là không vui.

Giản Văn Minh khẽ cười:

"Tương lai có lẽ sẽ có một ngày anh nhìn thấy anh ấy."

Khi đó, có lẽ Chu Đĩnh đã ở bên anh trai cậu rồi.

Hai người đàn ông xuất sắc nhất trên đời ở bên nhau - một Omega xuất chúng nhất và một Alpha mạnh mẽ nhất.

Còn Hề Chính...cứ khóc đi, cứ hối hận đi.

Bởi vì những lời này đều xuất phát từ tận đáy lòng, ánh mắt cậu cũng vô cùng nghiêm túc.

Hề Chính có thể nhìn ra, "Giản Văn Khê" không phải đang nói đùa.

Trên màn hình, người đàn ông kia thực sự rất tuấn tú, thoạt nhìn còn là một Alpha.

"Em làm sao biết cậu ta giỏi hơn tôi?" Hề Chính hỏi.

"Em thử rồi à?"

"Không cần thử cũng biết."

"Vậy là chưa thử qua." Hề Chính đáp.

"Yêu thầm sao?"

"Gì cơ?" Giản Văn Minh lập tức hiểu ra ý đồ của hắn.

Hóa ra hắn đang gián tiếp thăm dò xem cậu và Chu Đĩnh đã tiến triển đến đâu.

Ha ha.

"Tôi nói là không cần thử, tôi cũng biết."

"Biết cái gì?"

"Biết anh không bằng anh ấy."

Hề Chính bật cười lạnh, như thể bị khơi dậy bản năng hiếu thắng của một Alpha.

Ngay khoảnh khắc đó, Giản Văn Minh lập tức cảm nhận được một luồng uy áp mạnh mẽ đánh úp tới, khiến cậu nhất thời không thể cử động.

Bóng dáng cao lớn của Hề Chính phủ xuống, bờ vai rộng tạo nên cảm giác áp bức. Khi hắn nhìn xuống từ trên cao, ánh mắt đầy nguy hiểm và xâm lược.

Giọng nói trầm thấp vang lên, từng chữ như gằn xuống:

"Tôi lợi hại hay không, em phải thử mới biết. Nếu trong lòng em còn vấn vương cái tên mặt trắng kia, thì đừng có khiêu khích tôi. Nếu không..."

Hề Chính tiến sát lại, hơi thở phả nhẹ bên tai:

"Em có biết kết cục sẽ thế nào không?"

Lộ rồi, lộ rồi! Đuôi cáo lộ ra rồi!

Giản Văn Minh thầm hò reo trong lòng, khóe miệng khẽ nhếch lên, ánh mắt thách thức như muốn nói:

"Anh sợ thua sao?"

Cậu cười lạnh trong lòng.

Quả nhiên, Hề Chính không phải người trầm ổn, điềm đạm như vẻ bề ngoài!

Thương nhân đều là sói đội lốt cừu, Hề Chính làm sao có thể đơn giản như vậy!

Kết cục ư?

Còn không phải là bị giày vò đến mức tả tơi sao?

Hề Chính vậy mà lại dùng thủ đoạn hạ lưu như thế để uy h**p cậu.

Anh trai cậu còn bảo hắn là người lạnh lùng.

Lạnh lùng cái khỉ gì, rõ ràng là một tên háo sắc!

Đáng tiếc, Hề Chính lại không biết cậu thực ra là một Alpha.

Bị giày vò đến tả tơi?

Ha, quá xem thường sức chịu đựng của Alpha rồi!

Đừng nói là cậu không bao giờ lên giường với Hề Chính, mà kể cả có ngủ thật, thì cũng chưa biết ai mới là kẻ bị giày vò đến mức rách bươm đâu!

Không biết cuối cùng ai mới là người kiệt sức bầm dập đây, hừ!