Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 372

topic

Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 372 :
Chu Kiều Kiều cười nói: "Rốt cuộc cũng là hổ cái, có lẽ sau khi sinh con thì lòng cảnh giác càng cao hơn, nên mới dọn đi khỏi viện của chúng ta."

Nói rồi nàng dẫn Bình An đi ra sau viện.

Ở góc khuất không ai chú ý, nàng thu Bình An vào trong không gian.

Xử lý xong Bình An, nàng mới quay lại sân, làm như không có chuyện gì xảy ra: "Bình An lại chạy đi tìm hổ cái rồi, haizz... bây giờ viện của chúng ta chẳng giữ chân được chúng nó nữa."

Ngô Ngọc Nương: "Chúng là phu thê, tự nhiên không nên xa cách quá lâu, huống hồ hổ cái còn đang nuôi ba đứa con nhỏ."

Hai người vừa nói vừa cười, chẳng mấy chốc đã phơi xong ba rổ nấm đầy ắp.

Ngô Ngọc Nương chống tay đứng dậy.

Tay đặt ra sau eo, nhẹ nhàng xoa bóp.

Chu Kiều Kiều lập tức bước tới giúp nàng xoa eo: "Là muội suy nghĩ không chu toàn, không nên để đại tẩu ngồi lâu như vậy để rửa đồ."

Vừa bóp nhẹ, tay đã chạm vào lớp thịt dày dặn trên eo đại tẩu.

Chu Kiều Kiều n*n b*p rất thoải mái.

Cũng rất hài lòng vì mình đã vỗ béo được đại tẩu như bây giờ.

Nàng cười nói: "Đại tẩu, để muội dìu tẩu đi dạo một chút."

Ngô Ngọc Nương lại gạt tay nàng ra, quay đầu dịu dàng nói với nàng: "Làm gì mà kiều quý đến thế? Yên tâm, ta không sao cả, tự đi được mà, ta biết muội còn phải lau chùi tụ kiếm, đi làm việc của muội đi."

Chu Kiều Kiều thấy Ngô Ngọc Nương quả thực không có vấn đề gì, lúc này mới yên tâm.

Xoay người nhìn thấy Chương Nhân đang ôm một bó củi lớn về nhà, nàng bước tới: "Chương Nhân ca."

Chương Nhân cười một cái, xếp gọn đống củi vào một bên: "Sao vậy?"

Chu Kiều Kiều: "Muội còn muốn mấy cái rổ tre nữa, huynh giúp muội đan thêm vài cái nhé."

Sau này nấm mà Chu Tiểu Diệu cần chắc chắn không thể toàn là nấm tươi mới hái, chắc sẽ có rất nhiều nấm khô.

Ba cái rổ kia e là không đủ, cần phải làm thêm vài cái nữa.

Chương Nhân phẩy tay: "Chuyện nhỏ, ta thu dọn xong đống củi này rồi sẽ đi chặt trúc."

"Được."

Làm xong những việc này, Chu Kiều Kiều mới xoay người về phòng.

Thiếu vắng Chu phụ, Chu mẫu và hai người ca ca, trong viện dường như vắng vẻ đi rất nhiều.



Lúc ăn cơm, Chu Kiều Kiều theo thói quen còn định gọi cha nương ra ăn cơm.

Chợt nhớ ra phụ mẫu đã xuất sơn rồi.

Mím mím môi, nàng đổi người khác để gọi: "Khuynh Thành, ăn cơm thôi."

Thượng Quan Khuynh Thành nở nụ cười rạng rỡ bước ra, đi rửa tay rồi mới ngồi vào bàn ăn.

Nàng vừa đến liền khoác tay Chu Kiều Kiều: "Kiều Kiều tỷ tỷ, ăn cơm xong đi dạo với muội một lát nhé, muội có chuyện muốn nói với tỷ."

Chu Kiều Kiều gật đầu: "Được."

Mọi người cùng ngồi vào bàn.

Trên bàn cơm, Chương Nhân tuyên bố một chuyện, hắn cũng muốn ra khỏi núi.

Vương thúc nghe vậy rõ ràng là ngẩn người ra một chút.

Ông hoàn toàn chưa nghe Chương Nhân nói trước về chuyện này.

Chương Nhân nói: "Cha nương, con cũng muốn lên thành kiếm tiền."

Vương thúc: "Tiền bán d.ư.ợ.c liệu của chúng ta cũng đủ sống rồi, con không cần phải lên trấn làm c* li bốc vác, việc đó mệt nhọc lắm."

Trước kia không còn cách nào khác thì đành chịu.

Nay đã bán thảo d.ư.ợ.c kiếm được nhiều tiền như vậy, hắn hà tất phải đi làm những công việc vất vả đó nữa? Chương Nhân chưa từng nhận được sự quan tâm từ cha mẹ ruột, dù đi theo cha mẹ nuôi hiện tại, hắn cũng chưa từng được cha mẹ quan tâm như vậy.

Nhưng hắn biết không phải cha không quan tâm, mà là ông ngại thể hiện sự quan tâm với một nam nhân.

Hắn cũng cảm thấy mình là nam nhi đại trượng phu thì không cần ai quan tâm chăm sóc.


Chỉ là đột nhiên nghe được lời quan tâm của cha, hắn vẫn thấy vui trong lòng.

Vương thẩm suy nghĩ một chút rồi nói: "Thực ra nó ra ngoài sớm một chút cũng tốt, bây giờ bên ngoài không còn loạn lạc như trước nữa, sau này chắc cũng sẽ ngày càng tốt hơn. Nó ra ngoài trước tiên sửa sang lại căn nhà của chúng ta, đợi đến lúc chúng ta ra ngoài thì cũng vừa vặn có chỗ ở."

Vương thúc ngẫm nghĩ, gật đầu: "Vậy được, Kiều Kiều à, bao giờ thì con ra ngoài? Dẫn theo Vương Nhân đi cùng nhé."

Vương Nhân?

Nghe thấy cái tên này, mọi người đều ngẩn ra.

Ngay cả bản thân Chương Nhân cũng có chút kinh ngạc.

Vương thúc ho nhẹ một tiếng, nói: "Các con quá kế sang nhà ta cũng được hơn nửa năm rồi, gặp lúc loạn lạc, chúng ta đã cùng nhau vượt qua nửa năm gian khó nhất. Ta cũng đã hoàn toàn hiểu rõ con người các con, hoàn toàn tiếp nhận các con, đã là con cái nhà ta, thì bước đầu tiên chẳng lẽ không phải là đổi họ sao? Sau này, Chương Nhân sẽ gọi là Vương Nhân, Trương Tuệ sẽ gọi là Vương Tuệ, còn về phần Dụ nhi... Vương Tuệ à, nếu con không ngại thì cũng để con bé theo họ của ta. Nhưng ta không muốn con bé mãi là củ khoai sọ lấm lem bùn đất nữa, bèn đổi một cái tên khác..."

Còn về chuyện đổi tên gì.

Nhất thời ông chưa có chủ ý.

Ngược lại Vương thẩm nhẹ nhàng huých tay ông một cái.

Dùng ánh mắt ra hiệu bên kia còn có Chu Kiều Kiều đang ngồi.

Vương thúc lúc này mới nhớ ra, Dụ nhi sống sót được là hoàn toàn nhờ vào Chu Kiều Kiều.

Nếu không phải lúc đó Chu Kiều Kiều hứa sẽ nuôi Dụ nhi, bọn họ cũng sẽ không chấp nhận giữ Dụ nhi lại.

Cho nên...

Vương thúc quay đầu nhìn Chu Kiều Kiều: "Kiều Kiều à, con là ân nhân cứu mạng của Dụ nhi, sau này đứa bé này là người nhà chúng ta rồi. Để cảm tạ những gì con đã làm cho con bé, ta muốn nhờ con đặt cho con bé một cái tên."

Chu Kiều Kiều không ngờ việc này lại rơi xuống đầu mình.

Nhất thời còn chưa phản ứng kịp.

Nàng chỉ tay vào mình: "Con á?"

Vương thúc gật đầu: "Ừ, con."

Vương Tuệ cũng rất phấn khởi.

Bản thân nàng ít học, không biết đặt tên gì cho hay, để Kiều Kiều đặt cho một cái tên cũng tốt.

Mọi người đều nhìn Chu Kiều Kiều.

Dụ nhi tràn đầy mong đợi.

Trong cả cái sân viện này, người cô bé thích nhất ngoài nương ra chính là Chu di.

Là nàng dăm ba câu đã định đoạt số phận của cô bé, là nàng đã kéo cô bé ra khỏi vũng bùn, cô bé thích nàng, biết ơn nàng.

Cô bé hy vọng được Chu di đặt tên cho mình.

Chu Kiều Kiều suy nghĩ thật kỹ, nói: "Vương Tuế Mộ. Chữ Tuế trong Tuế Tuế bình an (năm năm bình an), chữ Mộ trong Mộ danh nhi lai (nghe danh mà đến), con có thích không?"

Chu Kiều Kiều nhìn Dụ nhi, nghiêm túc hỏi.

Chỉ cần Dụ nhi có chút không thích, nàng sẽ đổi ngay.

Nhưng trong mắt Dụ nhi chỉ toàn là vui mừng: "Vương Tuế Mộ? Con thích, thích lắm ạ."

Nó quay đầu nắm lấy tay Vương Tuệ: "Nương, sau này con tên là Vương Tuế Mộ rồi."

Mọi người lẩm nhẩm cái tên này.

Đều cảm thấy rất ưng ý.

Tuyền Lê

Thượng Quan Khuynh Thành càng đ.á.n.h giá cao: "Mộ danh nhi lai, nhân nhĩ tuế tuế bình an (Nghe danh mà đến, vì người mà năm năm bình an), thật hay."

Mấy đứa trẻ vây quanh Vương Tuế Mộ chúc mừng nó có tên mới.

Chu Kiều Kiều nói: "Vốn dĩ con còn định qua một thời gian nữa mới xuất sơn, nhưng con chợt nhớ ra vài việc, ngày mai sẽ ra ngoài bàn bạc với nhị ca bọn họ một chút, Vương Nhân ca muốn đi thì ngày mai cùng đi luôn."

Vương Nhân lập tức ưng thuận.

Buổi tối, cả nhà họ Vương đóng cửa ngồi trong gian nhà chính thương lượng chuyện tu sửa căn nhà bên ngoài.

Vương thúc nói: "Nhà ta không lớn, không sửa được quá nhiều phòng, cứ sửa ba gian đi. Vợ chồng ta một gian, Vương Nhân một gian, Vương Tuệ và Tuế Mộ một gian, đúng rồi, phòng của hai mẹ con nó làm cái giường lớn một chút..."

Vương thúc nói xong quy cách sửa nhà, liền quay vào trong buồng, lấy mười lượng bạc đưa cho Vương Nhân: "Cứ bắt tay vào sửa trước đã, sau này thiếu thì quay về lấy thêm..."

Vương Nhân gật đầu: "Con biết rồi thưa cha."

Ở một bên khác, Chu Kiều Kiều và Ngô Ngọc Nương cũng đang bàn bạc sự tình trong nhà chính.

Ngô Ngọc Nương nói: "Kiều Kiều, hôm nay nghe Vương thúc bọn họ nói chuyện sửa nhà, ta cũng có chuyện muốn thương lượng với muội."