Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 556

topic

Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 556 :

Đồng Cẩm Nguyên ngồi xuống, thấy bốn phía không có người, nhịn không được muốn lấy đồ vật đặt ở trong tay áo ra. Giờ này khắc này, hắn có thể cảm giác được, thứ đồ kia đã sắp bị mồ hôi tay hắn làm ướt.

Hai người nói nói mấy câu, Phòng Ngôn phát hiện Đồng Cẩm Nguyên hôm nay có chút thất thần, tò mò hỏi: “Đồng đại ca, huynh đang nghĩ gì vậy?”

Đồng Cẩm Nguyên có chút khẩn trương nói: “Không nghĩ gì…… Ta……”

Phòng Ngôn cười nhìn Đồng Cẩm Nguyên, nghi hoặc hỏi: “Ừm?”

Đồng Cẩm Nguyên nghĩ nghĩ, từ trong tay áo lấy ra một cây trâm gỗ, đưa cho Phòng Ngôn.

“Tặng cho muội, không biết muội có thích không.”

Phòng Ngôn cúi đầu nhìn thoáng qua, từ lòng bàn tay Đồng Cẩm Nguyên cầm lấy cây trâm gỗ, đưa ra trước ánh sáng nhìn nhìn, tán dương: “Hoa văn bên trên thật xinh đẹp a, là hoa ngọc lan sao?”

Đồng Cẩm Nguyên gật gật đầu, nói: “Đúng vậy, là hoa ngọc lan.”

Phòng Ngôn lại nhìn trong chốc lát, cầm lấy tới ngửi ngửi, nói: “Đây là gỗ trầm hương sao? Thơm quá. Đồng đại ca, đây là huynh tự tay làm sao?”

Nói rồi, Phòng Ngôn cười nhìn về phía Đồng Cẩm Nguyên.

Đồng Cẩm Nguyên hơi hơi có chút thẹn thùng, nói: “Ừm, là ta tự tay điêu khắc. Không biết muội có thích không? Nếu muội không thích, nơi này còn có một cây bộ diêu ta mua.” Nói rồi, Đồng Cẩm Nguyên liền từ trong tay áo lại lấy ra một cái hộp nhỏ.

Phòng Ngôn cười cười, đem cái hộp nhỏ cũng cầm lại đây, mở ra nhìn nhìn, “Cộp” một tiếng, lại đem hộp đậy lại. Sau đó lại đem cây trâm gỗ đưa cho Đồng Cẩm Nguyên.

Đồng Cẩm Nguyên cho rằng Phòng Ngôn không thích, hơi hơi có chút thất vọng, không ngờ Phòng Ngôn lại nói: “Cài lên cho muội đi, Đồng đại ca.” Vừa lúc hôm nay Phòng Ngôn cũng không cài bất cứ thứ gì trên đầu.

Đồng Cẩm Nguyên cảm giác tâm tình của mình như tàu lượn, cầm cây trâm chậm rãi cài lên cho Phòng Ngôn.

Cài xong, Phòng Ngôn hỏi: “Đẹp không?”

Đồng Cẩm Nguyên cười nói: “Ừm, đẹp.”

Phòng Ngôn nhìn bộ dáng Đồng Cẩm Nguyên, lại nhìn nhìn hộp gỗ nhỏ trong tay, nói: “Cả hai muội đều thích, đều cho muội.”


 

Đồng Cẩm Nguyên nhìn bộ dáng nghịch ngợm của Phòng Ngôn, nói: “Hảo.”

Vốn dĩ cả hai món này đều là chuẩn bị đưa cho nàng. Nàng đều thích, thì quá tốt rồi. Cúi đầu nhìn đồ đeo bên hông Phòng Ngôn, lại nhìn nhìn ngọc bội đeo bên hông mình, Đồng Cẩm Nguyên trong lòng hơi hơi động.

“Ngôn tỷ nhi, túi tiền của ta cũ rồi.”

Phòng Ngôn đang nhìn cây bộ diêu, hơi hơi ngẩng đầu lên liếc Đồng Cẩm Nguyên một cái. Hắn túi tiền cũ, rồi sao nữa? Giặt giặt là được, hoặc là tìm người làm cái mới.

Chờ nhìn đến ánh mắt Đồng Cẩm Nguyên nhìn về phía túi tiền bên hông nàng, Phòng Ngôn lúc này mới hiểu được ý hắn: “Đồng đại ca, huynh là nhìn trúng cái túi tiền này của muội sao?”

Đồng Cẩm Nguyên mím môi, có chút rối rắm, không có nói ra.

Phòng Ngôn cười nói: “Được rồi, Đồng đại ca, hôm nào ta làm cho huynh một cái, huynh thích hoa văn gì?”

Đồng Cẩm Nguyên nói: “Chỉ cần là muội làm, đều đẹp.”

Lời nói của Đồng Cẩm Nguyên không thể nghi ngờ lại một lần nữa làm Phòng Ngôn cảm thấy phi thường vui vẻ.


……

Không quá mấy ngày, liền đến thời gian thi Hương. Cả nhà Phòng Nhị Hà đều khẩn trương chuẩn bị cho kỳ thi này. Lần này trừ bỏ Phòng Nhị Lang, Phòng Sâm cũng thi.

Phòng Sâm đã thi trúng tú tài, đây là lần đầu tiên hắn tham gia thi Hương. Phòng Bắc bởi vì phải làm ăn, cũng tương đối yên tâm về Phòng Nhị Hà, cho nên liền trực tiếp đem con trai gói ghém gửi đến nhà Phòng Nhị Hà.

Phòng Nhị Hà mang theo Phòng Nhị Lang cùng Phòng Sâm hai người đi phủ thành.

Tối trước ngày đưa đi trường thi, Phòng Nhị Hà bảo phòng bếp làm một ít đồ ăn ngon. Sau đó lại chuẩn bị cho bọn họ một ít thức ăn. Ngày hôm sau, liền đưa hai người đi trường thi.

Những việc này Phòng Nhị Hà đã làm một lần, cho nên phi thường quen thuộc. Nội tâm cũng không có đặc biệt khẩn trương kích động. Chờ đưa hai người bọn họ vào, ông trực tiếp về nhà. Dù sao hai đứa nhỏ này muốn ở trường thi chín ngày bảy đêm, ông ở phủ thành đợi cũng không có việc gì làm. Trong nhà bà xã còn đang mang thai, càng thêm cần ông chiếu cố.

Về đến nhà, Vương thị liền khẩn trương hỏi Phòng Nhị Hà, ví dụ như: “Nhị Lang nó mang đồ ăn có đủ không, tâm tình nó thế nào?” vân vân.