Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1473

topic

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1473 :Ngược Dòng Thời Gian (20) - Cây táo

Đáng tiếc, Ly Trạm không nghe được.

Anh ôm cái bụng đói kêu ọc ọc, đi tìm một ít rau dại, cỏ dại để ăn, uống ngụm nước lạnh. 

Có lẽ là không có việc gì để làm hoặc là vẫn đang nghĩ về cây táo kia.

Ly Trạm sau khi ăn qua loa một số thứ, anh vác theo cành cây dài nhất mà bản thân có thể tìm được, vác qua đây hái táo. 

Cầm cây gậy dài, vừa nhảy lên vừa đánh vào quả táo. Thỉnh thoảng có vài quả táo xanh rơi xuống, nhưng anh cũng không chán ghét mà nhặt lên, trực tiếp ăn.

Nếu như có một quả hơi hồng hồng, Ly Trạm sẽ rất vui vẻ, đôi mắt cong cong, đôi mắt xanh xinh đẹp giống như vầng trăng non, trong veo đến nỗi có thể nhìn thấy đáy, nở một nụ cười trong sáng thuần khiết.

Hai tiếng đồng hồ sau, anh mệt đến mức thở không ra hơi, giơ cây gậy lên nhưng không đánh rớt xuống nổi một quả nào chín hẳn.

Ly Trạm nản lòng, khuôn mặt bầm tím tràn đầy thất vọng.

Tên nhóc này yếu thật đấy.

 Hòa Ngọc chưa bao giờ thấy đôi mắt xanh yếu như vậy, cho dù là làm NPC, làm con mèo bự kia, một sợi dây hay là một cục Bánh trôi, anh đều mạnh không gì sánh được.

Đúng là thảm không nỡ nhìn, Hòa Ngọc không nhịn được giơ trường kiếm Lưu Ngân lên, đánh vào mấy quả táo đỏ gần nhất.

Vẫn là đánh vào trong không khí.

Hòa Ngọc hơi khựng lại, ừm, thực ra cậu vẫn đang ở một không gian khác, cho nên cậu không thể làm gì để giúp anh được.

Cậu chuẩn bị tiếp tục nằm xuống chợp mắt một lúc. Trong số những quả táo mà cậu vừa gõ vào, có một quả bỗng nhiên rơi thẳng xuống.

Hòa Ngọc ngồi thẳng dậy, hơi cau mày.

Trùng hợp...

Là trùng hợp sao?

Cậu lập tức thử thêm vài lần nữa, nhưng tất cả đều chạm vào không khí, không có quả nào rơi xuống nữa.

Hòa Ngọc nhìn chằm chằm quả táo, ánh mắt sâu không thấy đáy.

Trên mặt đất, Ly Trạm vốn đã tuyệt vọng rồi, bỗng nhiên trên đầu có quả táo rơi xuống.

"Bộp!"

Nó đập thẳng vào trán anh, Ly Trạm vô thức đỡ lấy nó.

Trong lòng bàn tay anh, một quả táo chín lẳng lặng nằm ở đó, vừa to vừa đỏ.

Trong nháy mắt, mắt của Ly Trạm cong lên, lập tức cho vào miệng cắn một miếng, ngọt đến mức mắt híp lại, nở một nụ cười xán lạn, đôi mắt xanh như nước giống như những vì sao lấp lánh.

"Ngọt quá đi!"

"Cảm ơn đại thụ nha, đại thụ, đây là mày tặng cho tao sao?"

Trên cây, Hòa Ngọc vô cảm nằm xuống, áo khoác Hàn Băng thú rũ xuống một góc, hoàn toàn hòa vào cây táo.

Ly Trạm vào lúc này thực sự rất yếu, nhếch nhác lại còn ngu ngốc.

Từ sau khi ăn được quả táo kia, cả ngày Ly Trạm chỉ dưới gốc cây táo, dường như anh cho rằng cây táo có linh hồn, ngày nào cũng nói chuyện với nó.

Anh chưa từng được đi đâu cả, trí tưởng tượng vô cùng phong phú. 

Trong miệng anh, lúc thì thế giới bên ngoài toàn ma quỷ, lúc thì thế giới bên ngoài rất xinh đẹp.

Có lúc anh sẽ nói về những "tin tức" không biết bản thân đã nghe được ở đâu, những tin tức đó Hòa Ngọc cảm thấy vừa vô lý vừa ngu ngốc, tên nhóc này còn cho là đúng, tin sái cổ

Nghĩ đến Vạn Nhân Trảm, Trấn Tinh, Thành Chiêu, Eugene, Cách Đới, Đoàn Vu Thần, Nguyên Trạch, Trảm Đặc, Quỳnh và Seattle ở độ tuổi này, mỗi người đều có thế giới, có tương lai và hoài bão của riêng mình.

Còn Ly Trạm chỉ có một cây táo.

Cây táo mọc toàn táo xanh này, là toàn bộ thế giới mà anh có thể nhìn thấy.