Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 455

topic

Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 455 :

 

Nếu nói Phòng Nhị Hà không hiểu rõ tình hình kinh thành, thì Vương thị lại càng không hiểu. Vừa nghe đó là vị đại anh hùng trong lời kể của người kể chuyện ở trà lâu, bà cũng có cùng nỗi băn khoăn như Phòng Nhị Hà.

“Có khi nào lời đồn sai không, tiểu thư tướng quân phủ không thích con thì sao?”


Đối mặt với sự nghi ngờ của cha mẹ, biểu cảm trên mặt Phòng Đại Lang cũng có chút rạn nứt. Nhưng mà, đã trải qua bao sóng gió trên triều đình, định lực của Phòng Đại Lang ngày càng tốt. Chỉ trong nháy mắt, hắn đã khôi phục lại bình thường: “Có lẽ sự tình đúng như cha mẹ nói. Cho nên, vẫn cần cha mẹ xem xét giúp con. Nếu tướng quân phủ không ưng con, chúng ta cũng không ép buộc, tìm nhà khác là được.”

Phòng Nhị Hà nghe xong gật đầu: “Con có thể nghĩ như vậy là tốt rồi, đại trượng phu lo gì không có vợ. Con tài hoa xuất chúng như vậy, không lo tìm không được người thích hợp.”

Phòng Ngôn nhìn diễn biến này, thiếu chút nữa là bật cười thành tiếng. Rõ ràng đại ca nàng mới là người bị theo đuổi, sao qua lời cha mẹ lại biến thành đại ca nàng mặt dày mày dạn đi theo người ta. Nàng lần đầu tiên biết, hóa ra trong lòng cha mẹ, đại ca nàng cũng không lợi hại đến thế.

Phòng Đại Lang thấy tiểu muội nhà mình đang cười trộm, liền liếc nàng một cái.

Phòng Ngôn bị Phòng Đại Lang liếc, thế mà lại đọc được ý tứ cầu cứu trong đó. Không ngờ đại ca nàng cũng có lúc phải cầu cứu mình! Nàng trong lòng có chút đắc ý. Chưa đợi nàng mở miệng, Vương thị đã nói: “Chỉ là, chúng ta không biết Tiêu tiểu thư sẽ đi đâu, làm sao mà gặp mặt được?”

Phòng Ngôn vừa nghe, lập tức nói: “Cha mẹ, kỳ thực hôm nay con đã gặp Tiêu tiểu thư của tướng quân phủ rồi.”

Vương thị nghi hoặc nhìn con gái: “Hôm nay con không phải không ra khỏi cửa sao, gặp ở đâu?”

Phòng Ngôn giải thích: “Tất nhiên là ở trong nhà. Hôm nay sau khi cha mẹ ra ngoài, Tiêu tiểu thư đã đến phủ tìm đại ca, con thấy cô ấy ở bên ngoài đợi lâu quá, nên đã mời cô ấy vào.”


 

“Con thấy vị cô nương đó thế nào?” Vương thị hỏi.

Phòng Ngôn có ấn tượng khá tốt với Tiêu Như Ngọc: “Con thấy Tiêu tiểu thư không hổ là con gái đại tướng quân, người vừa xinh đẹp, lại vô cùng thẳng thắn.”

Vương thị nghe xong gật gật đầu.

Phòng Ngôn nói tiếp: “Chỉ là, mẹ ơi, người ngoài không biết cha mẹ và con cũng tới, đều nghĩ trong nhà chỉ có đại ca và nhị ca ở. Cho nên, con mạo muội mời cô ấy vào nhà như vậy, người ngoài có thể sẽ nói ra nói vào. Hay là mấy ngày nay mọi người ra ngoài lộ diện một chút, hoặc là đến tướng quân phủ một chuyến, cũng dễ dàng dẹp tan lời đồn.”

Nói thật, nếu không phải Phòng Ngôn nói, Vương thị và Phòng Nhị Hà căn bản không cảm thấy có gì không ổn. Bọn họ vẫn luôn sống ở trấn nhỏ hoặc trong thôn, đối với mấy chuyện này kỳ thực không hiểu rõ lắm. Cảm thấy con gái mời cô nương nhà người ta vào nhà cũng không có gì. Bất quá, nghe con gái nói xong, bọn họ cũng cảm thấy làm vậy hình như không ổn thật.

Đang suy nghĩ lấy lý do gì để dẹp tan lời đồn này, thì Phòng Đại Lang lại nói: “Ba ngày nữa là sinh thần của Tiêu tướng quân, cha mẹ có thể nhân dịp đó đến tướng quân phủ. Đến lúc đó lời đồn tự nhiên sẽ được hóa giải.”

Nghe được lý do này, Phòng Nhị Hà và Vương thị cũng đều yên tâm.

Nghĩ đến mấy ngày nữa phải đi dự sinh thần của tướng quân, Phòng Nhị Hà và Vương thị thực sự có chút kích động. Bọn họ chưa bao giờ tham gia hỉ sự lớn như vậy, cũng không biết có kiêng kỵ gì không. Vội vàng gọi Trần Quảng đến, bảo hắn ra ngoài tìm hiểu một chút tin tức về sinh thần của tướng quân phủ, xem có những ai sẽ tham gia. Ngoài ra, còn gọi mấy người hầu mua về từ kinh thành đến, bảo bọn họ nói về một số quy củ yến tiệc mà họ biết.

Không chỉ thế, Vương thị còn ra ngoài mua một ít trang sức đang thịnh hành. Đây là lần đầu tiên bà xuất hiện với tư cách là mẫu thân của Trạng Nguyên lang, không thể để người ta coi thường. Bà thì không sao, chỉ sợ làm mất mặt con trai. Còn nữa, con gái bà không thích đeo trang sức, nhưng đến dịp trọng đại như vậy mà không đeo, khẳng định sẽ bị người ta xem thường. Cho nên, cũng phải mua cho con gái một ít.