Sát Thủ Tại Dị Giới (Cuốn 2): Trỗi Dậy - Chương 152
topicSát Thủ Tại Dị Giới (Cuốn 2): Trỗi Dậy - Chương 152 :C152
Yami nghiêng nhẹ đầu, không phải là ban nãy cô nàng này phi nhanh nên đâm vào cậu sao? Mặt dày vậy?
Một thoáng do dự xuất hiện trên khuôn mặt nhưng sớm biến mất, nàng ta giận dữ. Yami nhiu mày, nhìn đồ cô ta mặc không có thứ nào là dưới mức trung bình, chỉ có cao cấp, cũng không phải kẻ thiếu tiền tới nỗi phải ăn vạ mà cứ làm khó cậu như vậy? Nếu cậu sử dụng năng lực mà biến mất thì nhanh chóng sẽ gây hỗn loạn, cậu không muốn phiền phức.
Yami nói, giọng có một chút khó chịu, ánh mắt Yami lạnh lại tựa băng hàn, nhìn Lariana. Cơ thể nàng hơi khưng lại, không phải nàng vừa đụng tới kẻ nào đó sát nhân chứ? Ánh mắt của hắn như muốn giết nàng bất cứ lúc nào. Lariana không phải là một năng lực gia, thế tuyệt nhiên khả năng chịu đựng rất kém, Yami dù chỉ trích dẫn một phần sát khí nhưng cũng đủ khát máu doạ người.
Yami thu hồi, thở dài một cái đồng thời trào phúng cười, cậu lướt qua bỏ đi.
Lariana nàng ta tiểu thư ưa nuông chiều, ai ai cũng phải nhường nàng một phần. Lần này là lần đầu tiên nàng bị kẻ khác vũ nhục thế này, bị doạ bởi ánh mắt sát khí....thực sự quá nhục nhã! Hai nắm tay nàng run run lên.
Vừa ngẩng mặt lên, nàng vừa thấy Flora đi tới, trong mắt xuất hiện tinh quang tứ cạnh, nàng ranh mãnh tiến tới với bộ dạng như khóc lóc.
Hic!
Tiếng nấc vang lên, Lariana vờ vĩnh quệt đi giọt nước mắt, nhanh chóng tiến lại.
Flora trầm trọng sắc mặt, lập tức sát khí hừng hực tuôn ra khiến tất cả mọi người đứng tim, trong lòng hết thảy sợ hãi.
Trong lòng Lariana vui mừng, để rồi xem ngươi tính doạ ta bằng mắt bằng cách nào. Flora ra tay thì chỉ có nặng nề tàn phế, nếu chịu được thì ngươi quả nhiên không phải người.
Nàng chỉ tay lại bóng lưng Yami chưa đi xa, bộ mặt oan uổng, sợ hãi trung ra càng làm cho Flora đoán đúng rằng chính kẻ kia doạ giết.
Flora lập tức trừng mắt nhìn theo bóng đen kia, bàn chân nàng gấp lại lấy đà.
Vụt!
Để lại một tàn ảnh phía sau, tốc độ nàng nhanh chóng lách qua những khách khác cả thảy đều bị húc ra, như có vật vô hình vừa đẩy họ ra.
Yami nhàn nhạt cười, nghĩ cậu không rõ sao? Hơn nữa còn cái sát khi bé tẹo kia nữa? Không phải nhắm vào cậu thì là ai? Chỉ mình cậu mới có gan chọc tới nhà giàu. Tốc độ của Flora cậu phải công nhận từ lần gặp đầu tiên là không tệ, nhưng tức giận càng không tệ hơn nữa, nhưng cũng vẫn chỉ là yếu đuối. Bàn tay trắng của nàng chuẩn bị chạm tới cổ áo của Yami, đang muốn vật cậu xuống thì đồng tử nàng khép thành hình cây kim đầy kinh dị.
Còn nhanh hơn nàng, một tàn ảnh màu đen để lại phía sau, Yami đã hoàn toàn biến mất. Cái thứ tàn ảnh màu đen này....không thể sai khi nàng đã gặp ở khu rừng, tốc độ tuy kém hơn một chút nhưng cái đạo tàn ảnh bá đạo hắc ám này không thể nhầm lẫn vào đâu được.
Nàng ta dừng lại, khuôn mặt đăm chiêu nhìn về hướng Yami đang di chuyển, hiện tại nhìn xuống tầng dưới, quả thực nàng nhìn thấy Yami đang đi bộ nhưng thực sự lại là quay lưng với nàng, dù thị giác của nàng có cao thế nào thì cũng không thể nhận ra. Người này thật biết che giấu thân phận, thực như hư ảo.
Flora đành quay lại. Vừa thấy Flora, Lariana đã hỏi
Flora thở dài, thành thực mà nói
Lariana chấn động, tốc độ nhanh như vậy còn không đuổi được sao?
Flora nàng ta quay sang Alisa đang đứng đó
<đúng thưa phu nhân>(Flora)(Alisa)
Nàng thở dài, sắc mặt có chút buồn bã.
Alisa trừng mắt nhìn Lariana. Lariana nghe qua cũng biết người đó là ai, nàng tuy nhớ mặt Yami nhưng cảm giác càng nhớ, nó lại càng mơ hồ, kinh ngạc hơn là bóng dáng thì nàng nhớ nhưng tập tủng vào khuôn mặt, trong đầu nàng không có gì một mảng trắng. Là ân nhân của chị a!(Alisa)
Lariana cúi đầu, lẽo đẽo theo sau.....nếu sớm biết là ai thì nàng còn bị chị mình khiển trách hay sa? Nhưng không ngờ ân nhân của chị mình lại có trẻ tuổi như vậy.
<ý em là sao?>(Alisa)
Alisa dừng lại, nàng không muốn bỏ lỡ một chút thông tin nào của ân nhân, cho dù nó là nhỏ nhất.
Flora nhớ ra, nhanh chóng nói vào.
Alisa cũng có chút ngạc nhiên, mười bốn mười lắm giết một hầu vương? Lại còn kích sát toàn bộ sát thủ với chỉ những âm kích? Như vậy không phải quá nghịch đảo trời đất? Thực lực như vậy mà che giấu không phải đang làm nhục những năng lực gia cường đại khác? Kể cả nàng hay Flora đều thật ghen tị với năng lực của Yami. Nhất còn là vì tuổi tác, nếu trẻ được như vậy thì tốt quá! Nữ nhân là luôn luôn ham muốn tuổi tác trẻ.
Yami bước ra khỏi trung tâm, mặt trời cũng đã lên cao, tầm khoảng chín mười giờ là đúng, hiện tại Ari là còn đang ngập mặt bài vở. Với Yami thong thả được hôm nay nữa, ngay mai lại là phải cùng Ari tới trường, với cậu đã chán ở nhà rồi, tới trường cũng có lẽ đỡ chán hơn là không có việc gì.
Yami không ngạc nhiên lắm, nhìn về người đang đứng trước mặt mình, là Otogami.(Otogami)
<ừm>(Yami)
Từ biểu cảm này của Otogami, có thể đoán được rằng chỉ một bộ phận nhỏ giáo viên thân thích với được hiuej trưởng tín nghiệm mới có thể biết tin lão bị đánh, vậy cũng tốt, dài dòng phiền nhiễu cậu thực sự không thích. Không biết cũng tốt, người ngoài không nên biết nhiều chuyện của năng lực gia, nhất là chuyện của một trong năm thị tộc.
Nàng cúi nhẹ người, giơ một ngón tay lên chỉ Yami, bộ ngực nàng thoáng theo đó cũng rung rinh nhức mắt.
Yami nhàn nhạt cười, chỉ gật đầu cho qua lẹ.
Lúc đó, cả hai người đang nói chuyện bỗng từ xa có tiếng vọng tới.
Một cô gái với bộ đồ thể thao trên người chạy tới, trên tay còn là cái túi xách hàng hiệu, có lẽ đang cùng Otogami đi mua sắm. Phía sau của nàng ta còn có một cô gái nữa trầm tính của hai chàng trai đi theo.
Otogami hiền hoà cười, lôi nhẹ Yami tới(Rinno)
Nàng ta cùng đám người kia sát tới, chống đùi cúi xuống nhìn Yami.
<đừng để vẻ bề ngoài của đứa trẻ này đánh lừa>(Otogami)
Otogami nàng khoát tay, hít một ngụm hơi
<đứa trẻ này thật là biết cái đánh nhau đấy>(Otogami)
Ánh mắt mọi người hầu như đổ dồn vào Yami cả thảy. Chẳng ai có thể nghĩ được rằng Yami nhìn mặt non choẹt thế này mà cũng dám đứa tay đánh người? Thật là doạ người đi mà?
Một thanh niến phía sau tiến lên, nhè nhẹ cười trêu Yami, tay cứ đung đưa nắm đấm đùa nghịch. Yami thì cứ đứng đó, ánh mắt vô hồn vừa nhìn nắm đấm của thanh niên lại nhìn sang khuôn mặt hắn xong thì cười nhàn nhạt. Nhìn hắn có vẻ có chút cơ bắp nhưng suy ra cũng chỉ trong phạm trù nhân loại thôi, không biết mình đang trêu đùa ai? Điểm đáng buồn cười ở đây là hắn đang cố khoe cái con chuột của mình ra để lấy thiện cảm của Otogami nhưng khi nhận ra rằng nàng không để ý tới mình thì hắn có chút thở dài, thôi vậy, dù biết lấy được thiện cảm của nàng khó nhưnhawns vẫn chấp nhận. Cả thảy điều này đều không thoát khỏi mắt Yami.
Rinno tiến lên kéo thanh niên kia về, hắn gãi gãi gáy cười. Cô gái trầm lặng kia vẫn thật ít biểu lộ nhưng ánh mắt nàng tập trung người Yami cũng chỉ đánh giá cậu thật non trẻ.
Otogami mới nghe tiếng nói, khuôn mặt đã sầm lại, chán ghét vô cùng, nàng cảm thán sao có thể gặp cái tên này ở đây?
Yami để ý, thì ra là một tên tự phụ ăn chơi. Trên người trang sức đắt tiền rung rinh, quần áo cũng có thể gọi là thuộc hàng tiểu chuẩn thế giới được làm bằng vật liệu bền, đẹp. Khuôn mặt của thanh niên kia cũng rất đẹp trai, có thể làm bất cứ nữ nhân nào gục ngã, cùng mái tóc vàng tự nhiên càng tô thêm vẻ đẹp trai của hắn. Yami nhìn mắt hắn, trong còn mắt hắn nhìn Otogami với đầy dục khí, che giấu rất tốt ánh nhìn nhưng qua mắt Yami là không thể giấu nổi.
Hắn tiến lại, cùng với đàn bảo tiêu đồ đen của mình càng làm cho tất cả sợ hãi, tiếng tăm của tên này cũng không tốt cho lắm. Hắn là một tên mê sắc, chỉ cần chơi xong sẽ vứt bỏ, hơn nữa hắn đã làm nhiều nữ nhân có mang thai nhưng lại bắt phá đi rồi bỏ họ. Otogami vì cái thông tin này thì thực sự ghê tởm hắn, cùng với nếu không có thì nàng cũng không muốn hắn quan tâm tới mình.
Rinno lùi lại, nhìn hắn thực sự khiếp sợ, kể cả nàng không phải đối tượng hắn nhắm đến nhưng nàng không thể không run sợ trước hắn. Nàng sợ một ngày sẽ bị hắn cưỡng ép.
Cả hai thiếu niên đi cùng cũng vùng lên che chắn trước hai cô gái kia. Bây giờ trước mặt Lento chỉ còn là Yami đứng với Otogami.(Lento)
Hắn ta mỉm cười tiến lên, ánh mắt đã để ý tới Yami đứng bên cạnh nàng.
<đây là?>(Lento)
Otogami kéo nhẹ Hami ra phía sau, để nàng che chắn phía trước
Hắn ta lẩm bẩm, ánh mắt sớm đầy sát khí nhìn về phía Yami. Cái gì mà học sinh? Kể cả học sinh thì sao? Nữ nhân hắn thích thì đừng hòng đứng cạnh một kẻ nào! Bất cứ kẻ nào cũng đánh không tha, thậm trí còn cho hắn tàm phế cả đời thực vật.
Nhận ra ánh mắt của Lento hướng lên Yami đứng sau mình, Otogami siết lấy bàn tay mình, trừng mắt nhìn hắn. Đây cũng chỉ là một học sinh mười lăm tuổi, có cớ gì mà đánh nó?
Cả bọn Rinno nhíu mày khó chịu, không ngờ hắn là đang tìm cách uy hiếp, đúng là một kẻ hèn hạ.(Lento)
Hắn ta khép hai
mắt thành một hàng ngang, lạnh cười.
Otogami tái mặt, hắn định đánh Yami thật sao? Vì sao nàng lại lôi cả Yami vào việc này chứ? Nàng ta liếc mắt lại Yami, cậu không có cảm xúc sợ hãi gì, chỉ là cái nhàn nhạt cười đầy khinh thường, đầy ngạo mạn.
<đánh ta?>(Yami)
Yami đẩy Otogami sang một bên, nhàn nhạt cười bước lên. Rinno kinh ngạc, cậu nhóc kia là dám đứng lên thách thức Lento sao? Không có khả năng Yami đánh được với chừng đấy hộ vệ.
Yami trào phúng Lento, khinh bỉ cười khi mà nhìn vào thẳng mặt hắn.
Lento cười lạnh, thật là một tên nhóc ngu đần, còn không biết ai đang đứng trước mặt mình. Hắn ta ra hiệu cho hộ vệ mình tiến lên.
Rầm rập những con người cao to tiến lên, muốn đánh Yami.(Otogami)
Otogami vội vàng thoát ra khỏi vũng bùn chôn chân, nàng giữ lấy vai Yami, mong muốn cậu chạy đi nhưng không!!? Yami hoàn toàn không coi lời nàng ra gì? Hất nhẹ tay nàng ra đồng thời đẩy nàng thật mạnh về phía bọn Rinno đang đứng.
Oanh!
Một tên hộ vệ bị một đấm của Yami hằn sâu vào trong bụng, đem cơ thể văng đi thật xa mà phun ra máu tươi. Tất cả kể cả Otogami trừng mắt, cái này là gì?
Lento trừng mắt! Chỉ một đấm! Đó là một đấm không sai mà đã làm cho tên hộ vệ hấp hối
Toàn bộ thức tỉnh, tay rút ra con dao quân đội, hung hãn lao đến nhằm cho Yami một đâm vào người. Otogami thật hoảng loạn, nàng khi thấy ánh chói từ lưỡi dao sắc bén đã run lên bần bật, muốn nói nhưng không thể nói.
Một màn tiến theo mới khiến tất cả thay đổi cách nhìn về Yami.
Một tên lao lên đâm thẳng dao bị Yami nắm lấy cổ tay bóp một cái khiến cổ tay hắn bị vò nát vào như giấy viết, cach cách từng tiếng xương nát vụn vang lên cùng với tiếng hét thất thanh của hắn. Yami thả ra, cho hắn một đấm vào mặt, xương mũi hắn khi đã tiếp xúc với nắm đấm của Yami thì bung bét máu thịt, ròng ròng máu chảy. Hắn đau đớn quá nên sớm bỏ tinh thần gục xuống. Yami chưa hề tha cho hắn, đạp thẳng đầu hắn lún xuống mặt đường. Cậu cầm lấy con dao của hắn, truyền vào một thứ đen đặc.
Vụt!
Bóng người Yami ẩn hiện, biến mất ngay tại chỗ, đưa toàn bộ đầu gối của những tên hộ vệ toàn bộ đều bị mũi dao kích mạnh, không xuyên qua mà còn đem áp lực đè nát đầu gối bọn chúng, cùng còn làm cho xương máu chúng xoắn lại, mất hết cảm nhận, hiện tại gọi là những kẻ phế nhân cũng không sai?
Yami vứt con dao đi, chầm chậm tiến lại Lento, hắn bị một màn khi nãy làm cho sợ hãi, muốn quay lưng bỏ chạy nhưng không được, chân hắn đã bị mất cảm giác.
Bụp!
Yami tung ra một đá, hiện tại cậu là không muốn giết người, có nhiều kẻ đang tiến lại xem, nếu không chúng đã bị cậu cho mất xác rồi.
Cơ thể Lento văng đi như bao cát, trên bụng in sâu một vết đế giày, đồng thời hắn khạc ra một ngụm máu, không ngờ thằng nhóc này lại có năng lực cuồng bạo thế này, nếu biết sớm thì hắn còn bị đánh sao?
Tách!
Tiếng búng tay của Yami vang lên, hai tay hai chân hắn xoắn lại như cuộn dây bị buộc thắt vút, cỗ áp lực đè mạnh khiến hắn bị tan nát xương cốt, cũng cùng như bọn kia, hắn đã trở thành phế nhân, có khi còn thảm hơn. Lento trắng dã lòng mắt, ngất luôn tại chỗ.
Hai thanh niên kia cũng xanh mặt, cái gì mà trêu chứ? Mình còn không đánh nhau giỏi bằng một thằng nhóc. Còn riêng cô nàng trầm lặng thì khác, trong mắt nàng ta có chút kinh hãi còn cao hơn tất cả, khinh thường vì mơi đầu tưởng Yami vì Otogami mà ra vẻ ai ngờ lại là một đánh phế đi toàn bộ chân tay của kẻ kia, cô thật phải thay đổi cách nhìn.
Một nữ quân cảnh tóc trắng đục ngang vai, lạnh lùng tiến tới, ánh mắt liếc nhìn chiến địa cũng toàn bộ người bị phế chân tay rồi mắt nàng như theo trực giác bắt tội phạm, nhìn sang Yami đang đứng trước Lento. Không cần nói nhiều, nàng chỉ ngay Yami
Yami đứng đó để một người cảnh quan nam khác còng lấy tay, dắt lên xe cảnh sát, trong lòng Yami cứ là đi theo đi để cô gái cảnh quan lạnh lùng kia không lẽo đẽo làm phiền.
Yami không liếc nhìn, lập tức bước theo tưng bước của người cảnh quan nam.
Chiếc xe cảnh sát xanh đỏ ánh đèn rất nhanh biến mất khỏi trung tâm thương mại.
Đứng ở một góc xa xa,
Uỵch!
Daimon đứng dậy, ánh mắt nàng nhìn vào Yami chằm chặp, đối với kẻ ra tay ác độc phế đi thân thể người khac,s nàng không thể bỏ qua cho dù có là vô tội đi chăng nữa. Hơn nữa kẻ này còn mới chỉ là thành niên tuổi tác vậy mà đã không coi nàng vào trong mắt.
<đó là tất cả, không phải ngươi còn có thể hỏi Otogami sao?>(Yami)
Nàng ta không cười nhưng giọng thực sự chế giễu
<đúng là ta lạm dụng đấy? Đó là đối với kẻ phạm tội>(Daimon)
<đúng? Nhưng là vì ngươi đả thương người quá nặng, ta nhất quyết không để ngươi rời khỏi>(Daimon)
<đúng, trừ khi có người nhà bảo lãnh, còn không....hừ hừ....ngươi cứ ở đây cả đời>(Daimon)
Nàng ưỡn ngực mình đầy kiêu ngạo, không khai chứ gì? Đã không hỗ trợ cảnh sát thì đừng hòng được cảnh sát bảo hộ, người của tên kia có thể đến gây chuyện bất cứ khi nào.
Reng!
Điện thoại của Daimon vang lên, là cục trưởng gọi tới.(Daimon)
<đúng là như vậy>(Daimon)(Daimon)
Daimon nghiến răng nghiến lợi nhìn về phía Yami đang vô cảm nhìn mình.
Tiếng tút tút vang lên, nàng ta phẫn nộ nhìn Yami, kẻ bị tình nghi lại được cục trưởng đích thân gọi đến để thả người....thật đáng ghét.
Yami đặt cái còng tay đã bị mở ra từ khi nào, trước khi đặt cậu trào phúng nhìn cô nàng Daimon đang lạnh lùng nhìn cậu.
Cạch
Tiếng cửa phòng thẩm vấn vang lên, Daimon cắn bờ môi đỏ căng của mình, từ khi làm đội trưởng, cô chưa bao giờ để thoát một kẻ nào phạm tội cho dù giàu có đến đâu. Nhưng đây là lần đầu cô được cục trưởng đích thân gọi tới kêu thả người, hơn nữa thiếu niên hung hãn này thả ra thì không biết sẽ còn bao người chịu khổ.
Daimon đi theo phía sau Yami, tiến hết dãy hành lang đầy quân cảnh đang đứng, nàng hiện tại đứng trước cửa cục cảnh sát. Nàng nhiu mày, phía xa xa có một cô nhóc tóc tím than đang đứng trước siêu xe xe thể thao đắt tiền đợi.
Ari trừng mắt nhìn Yami. Nàng về nhà sau khi biết tin được nghỉ, ai ngờ không thấy người đâu lại còn bị cô giáo gọi đến vì Yami bị cảnh quan bắt. Nàng không nói về việc Yami ra ngoài nhưng bực một cái là cậu lại gây ra chuyện.
Nàng liếc mắt nhìn về Daimon ở phía xa đang dõi theo từng bước đi của Yami
Yami gõ nhẹ đầu Ari một cái
Ari lên xe trước, ngồi ở vị trí vô lăng.
Ari tự động ngồi sang hàng ghế phụ, mở cửa ô tô cho Yami lái, nàng nghĩ đơn giản rằng Yami đang muốn lái xe, vậy cứ chiều theo hắn thôi. Nhưng nàng sớm đã hối hận.
Yami ngồi ở vô lăng, cài số, đạp chân ga khiến cái xe tăng tốc không tưởng, nhanh chóng để lại một làn khói tràn ngập ở trưởng cổng cục cảnh sát, rồi vọt đi như tên. Tốc độ hình như khoảng 150km/h, rất nhanh.
Daimon đứng ở đó, nắm chặt hai nắm đấm, nghiến răng
Vừa lúc này, một nhân viên cảnh sát lên tiếng
Daimon nói không quá to nhưng giọng đầy hận ý, đi nhanh vào bên trong. Cái trừng mắt vừa rồi của nàng khiến tên nhân viên kia sợ đái ra máu. Thôi.....cái thiếu niên mới đi là không được yên ổn với Daimon rồi.
Lúc này, tại biệt thự của Lavia, nàng đang khổ tâm vì Yami. Không có cách nào để có thể hãm hại nữa, lại càng không đủ dày mặt để nhận lại. Ánh mắt nàng trầm xuống, gia tộc Wisventon lớn hơn gia tộc Okami bao nhiêu, nàng không cso quyền đặt chân vào cả khuôn viên nhà Wisventon.
Nàng đang căng thẳng, bỗng có tiếng quản gia gõ cửa(Quản gia)
Nàng thở nhẹ một cái rồi nói
<đưa nó tới đây>(Lavia)
Bài phút sau, trước mặt Lavia đã là hai cô hái xinh xăn, đẹp như những nữ tiên. Người con gái tên Sophie tính cách trầm ngâm, đôi mắt hờ nhẹ, che đi gần một nửa đồng tử lục bảo xanh của mình, mái tóc nàng óng ánh mềm mượt màu xanh biển nhẹ, ở giữa còn là màu trắng cực kì đã mắt. Còn cô bạn nàng tên Kyori tuy không được bằng như bạn nhưng cũng thuộc nữ nhân năng động, chân di giày thể thao thời thượng, người mặc váy ngắn để lộ hai bắp đùi trắng nõn. Nàng có mái tóc màu nâu cùng với đồng tử đồng màu. Trông thế nào thì cả hai người cũng thật trái ngược thái cực. Một người thì trầm lặng tựa nước, một người nhiệt huyết tuổi trẻ , năng động vui tươi.
Tất nhiên Lavia không lạ gì Kyori vì cô gái này cùng thuộc nhánh gia tộc ngang bằng với Okami.
Tuy Sophie thầm lặng tựa nước nhưng cô đã không còn là trinh nữ, nguyên nhân cô bị mất đi thứ trinh tiết là do Yami, chính xác là cơ thể của cậu trước khi được làm chủ hiện tại.
Kyori cũng hiểu chuyện gì, nên im lặng lùi ra phía sau bạn
<đúng vậy....>(Sophie)
Tuổi tác của Sophie là ngang bằng với Yami, bởi vì sau vài năm, mẹ của Lavia cũng hạ sinh một người con khác, là chỉ sinh trước Yami thân xác này vài tiếng. Cho nê cả hai mới bằng tuổi và quan trọng hơn.....Sophie là cô của Yami cũng không sao.
(Lavia)
Nếu nói là cưỡng hiếp cũng không sai nhưng là do thân xác này bị hại. Lavia đã bỏ thuốc kích dục vào đồ ăn của thân xác này, khiến cậu không thể giữ được bản thân trước tấm thân trắng trẻo của Sophie, điều kế tiếp thì ai cũng biết, Sophie bị thể xác kia cưỡng hiếp. Đó là khởi đầu của sự phân biệt một năm sau.
(Sophie)
Sophie kiên định nhìn Lavia, không ai có thể biết nàng đang nghĩ gì sau khi bị Yami trước kia cưỡng hiếp, kể cả Lavia cũng vậy. Lavia thở dài, chuyện tình này không phải là loạn luân hay sao? Đó là phi thường trái đạo lý, ngay cả kẻ không tố đẹp như Lavia cũng có thể hiểu.
Sophie nhiu mày
<Ý chị là sao?>(Sophie)
Ánh mắt của Sophie ngày một mong chờ, nàng đã quá nóng lòng(Lavia) (Sophie)Thân thể nàng ta run lên bần bật, hai bàn tay xiết lại thật chặt. Vợ.....sao? Sao có thể? Đến cả mấy tháng kể từ khi Yami bị giam lại, nàng khi nào cũng đến thăm nhưng chỉ nhận lại cái lẩn trốn của cậu.....bây giờ lại là cậu đã có vợ.....nghĩa là mối quna hệ kia....là ở phía sau lưng Sophie nàng.....lén lút....Nàng chẳng cần biết ở khoảng thời gian đó, Yami bị giam cầm như súc vật, máu ghen tuông của nàng lên đến đỉnh điểm. Chẳng lẽ Yami muốn vứt bỏ nàng? Thứ ngàn vàng cùng thân thể cũng đã trao cho cậu......nàng không chấp nhận!Năng lượng bạc trắng đỉnh điểm tràn từ người Sophie ra, nàng đang tức giận, lượng năng lượng toả ra đúng là rất kinh người. Mái tóc nàng bay lên dị thường.