Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1392
topicHắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1392 :Chuyến Tàu Tuần Hoàn (93)
Lúc Hòa Ngọc xuất hiện trong phòng phát sóng trực tiếp của cậu thì các phòng phát sóng trực tiếp khác cũng bắt đầu sáng lên, giống như được bật cái công tắc vậy. Khu vực tuyển chọn vốn dĩ trống không lại lần nữa hiện lên từng phòng từng phòng phát sóng trực tiếp.
Hòa Ngọc giống như Định Hải Thần Châm, phòng phát sóng trực tiếp của cậu ngay lập tức xuất hiện ở vị trí trung tâm của khu vực tuyển chọn.
"Ting."
Ngay sau đó, phòng phát sóng trực tiếp của Trấn Tinh với mái tóc xanh và Eugene với mái tóc màu bạch kim ở bên trái và phải lần lượt sáng lên.
Không khí rất yên tĩnh, nhưng những trang bìa như thể được đốt cháy từ từ thắp sáng cả màn hình, từng gương mặt quen thuộc xuất hiện.
Joe run rẩy đưa tay phóng to khu vực tuyển chọn, tên cao thủ Liên Bang thông minh này bây giờ giống như một đứa trẻ vừa học số đếm, lần lượt đếm từng trang bìa của các phòng phát sóng trực tiếp.
"1, 2, 3..."
Hòa Ngọc, Trấn Tinh, Eugene, Vạn Nhân Trảm, Quỳnh, Nguyên Trạch, Đoàn Vu Thần, Cách Đới, Lăng Bất Thần, Trảm Đặc, Bạc Kinh Sơn, mười một người, đủ mười một người.
Nhóm mười hai người, chỉ thiếu một người.
Điều này thực sự khiến người khác vừa kinh ngạc vừa vui mừng, tương đương với việc mang lại cho những người đang tuyệt vọng như bọn họ không chỉ một bất ngờ, mà là mười một sự bất ngờ.
Trong nháy mắt, Larry đã rơi lệ, giọng ông ta run rẩy: "Quả nhiên Hòa Ngọc và đồng đội sẽ không chết dễ dàng như vậy, bọn họ vẫn còn sống."
Ông ta xoay người, muốn ôm lấy Joe cũng đang kích động.
Thế nhưng...
Một cái "đầu trọc" kích động khác bỗng nhiên đứng dậy ôm chặt Larry, "òa" một tiếng, gào khóc thật to, lập tức rơi nước mắt ở ngay tại đây.
Người đang khóc càng lúc càng to là Thu Đao.
Larry: "..."
Sự kích động của ông ta cứng đờ ở trên mặt, ông ta giơ tay định đẩy Thu Đao ra, là một người khán giả, bọn họ ghét tất cả những kẻ trong tổ tiết mục.
Thu Đao: "Hu hu hu, tốt quá rồi, bọn họ vẫn còn sống, Hòa Ngọc vẫn còn sống."
Larry dừng tay lại, không nhịn nổi cũng rơi nước mắt.
Tốt quá rồi.
Thực sự tốt quá rồi.
Những con người ưu tú, những con người nỗ lực như vậy không nên rời khỏi trận đấu một cách yên tĩnh như thế, thời kỳ huy hoàng của bọn họ chỉ vừa mới bắt đầu.
Vương và An Tự cũng nhận được tin tức, cuộc họp công khai vẫn đang diễn ra nhưng Vương không nói tiếp, vào lúc này cũng không có ai nghe ông ta nói.
Người khắp Liên Bang đều bị chuyện phòng phát sóng trực tiếp sáng trở lại hấp dẫn rồi.
Vương run rẩy nhìn về phía phòng phát sóng trực tiếp, mở miệng thử thăm dò: "Mấy người Hòa Ngọc vẫn còn sống sao?"
An Tự vẫn đang ngẩn người, nghe xong cậu ấy liền nở nụ cười: "Đúng vậy, bọn họ vẫn còn sống."
Tuyển thủ trong một show sống còn thực ra không quan trọng, nhưng nhóm Hòa Ngọc không giống vậy. Trong số bọn họ có những thám tử của các khu ở Liên Bang, bọn họ cùng nhau điều tra chân tướng, bọn họ được rất nhiều người yêu thích, trong số bọn họ có Hòa Ngọc.
Hòa Ngọc, một người dẫn dắt cả đội chơi đánh cờ với người ở phía sau màn.
Bọn họ vẫn còn sống, phát sóng trực tiếp bị ngắt kết nối một lần nữa sáng lên, điều này có nghĩa là bọn họ lại khiến người ở phía sau màn thất bại thêm một lần nữa, thêm một lần khiến bản thân có quyền chơi cờ với người ở phía sau màn.
An Tự rất vui.
Hòa Ngọc vẫn còn sống, người ở phía sau màn mà bọn họ điều tra mãi không ra cũng sẽ có hy vọng bị tra ra.
Vương thở dài một hơi, khuôn mặt già nua cằn cỗi mang theo ý cười, ông ta là tội nhân đã định trước sẽ bị xét xử, nhưng bây giờ ông ta cũng hy vọng mấy người Hòa Ngọc còn sống.
Bọn họ còn sống, Liên Bang sẽ không loạn. Bọn họ vẫn còn sống, cục diện sẽ không quá cam go.
Có lẽ, người ở phía sau màn cũng sẽ không đạt được mục đích.
Ông ta không muốn mình lại tiếp tục là người gieo họa cho những người ở Liên Bang.