Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1424

topic

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1424 :Chuyến Tàu Tuần Hoàn (125)

Những suy nghĩ này chỉ là thoáng qua, ngắn ngủi đến khó tin.

Có hai "Eugene" đang lôi kéo gã, Vạn Nhân Trảm bỗng nhiên bộc phát ra sức mạnh đáng sợ, gã hung hăng đẩy người ra, bàn tay máu thịt lẫn lộn, vết sẹo trên mặt cũng bê bết máu.

Còn có một người nắm chặt lấy tay trái của gã, tay phải của Vạn Nhân Trảm cầm chiếc rìu, gã không chút do dự chém đứt tay trái của mình, chiếc rìu rơi xuống đất, gã lao mình về phía Hòa Ngọc.

Cơ thể to lớn lại có tốc độ đáng kinh ngạc, bóng lưng vô cùng kiên định.

Hòa Ngọc rất hiếu thắng, đôi vai gầy yếu của cậu đã gánh vác hết tất cả mọi thứ, luôn luôn đứng ở vị trí đầu tiên, đối mặt với mọi sóng gió.

Vạn Nhân Trảm từ lâu đã muốn thử một lần được ôm Hòa Ngọc vào lòng, hoàn toàn che chở cậu vào lòng, dùng thân thể to lớn của mình chắn hết mọi sóng to gió lớn, che hết thảy bầu trời u ám trên đầu... Đó sẽ là cảm giác như thế nào nhỉ?

Ngay khi thuốc đổ vào trong miệng Hòa Ngọc, từng cơn sóng cuồn cuộn dâng cao mang theo vài giọt nước biển có tính ăn mòn bắn tung tóe lên người cậu.

Cậu biết mấy người Trấn Tinh, Lăng Bất Thần sẽ cứu mình, cho nên những gì cậu phải làm là có thể sống sót sau khi bị nhiễm nước biển đen ăn mòn.

Ồ... Hôm nay xem ra cậu khá xui xẻo, lần đầu đánh cược không thắng, bây giờ tỷ lệ thắng cược cũng liên tục giảm.

Cậu đạp lên cây chổi bay, vội vàng trở lại khu vực an toàn, tác dụng của lượng thuốc trong cơ thể lập tức phát huy, máu trong toàn thân trở nên nóng bỏng, tốc độ lưu thông nhanh hơn.

Nhưng tốc độ chữa trị không bắt kịp tốc độ ăn mòn. Nếu chỉ như vậy thôi thì vẫn còn ổn, nhưng lát nữa sẽ có mưa to cộng với nước biển nhấn chìm cậu... Nếu cậu không thể sống sót trong sự mai phục đó để trở về khu vực an toàn, thì với thân thể yếu ớt này của cậu, chắc chắn cậu sẽ chết.

"Vù!"

Sóng đen cuồn cuộn, kết hợp với từng tiếng "đùng đoàng" của sấm chớp, trong một màn đêm đen như vậy, càng khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi đến ớn lạnh.

Một cơn sóng lớn đập mạnh về phía Hòa Ngọc!

Rầm rầm.

Hòa Ngọc vừa quay lại đã cảm thấy da đầu tê dại, trong nháy mắt đó, sau lưng lạnh toát, toàn thân như bị tà khí bao quanh, cực kỳ lạnh lẽo.

Dường như có thứ gì đó đang giam cầm cậu!

Một tia sáng dữ dội thoáng chốc hiện lên trong mắt Hòa Ngọc, con ngươi đen của cậu trở nên đỏ bừng, hai tay nắm chặt thành nắm đấm.

Người ở phía sau màn vậy mà lại trực tiếp ra tay...

Ban đầu, Hòa Ngọc không biết vì sao người ở phía sau màn đó lại không tự mình ra tay xoá sổ cậu. Tuy nhiên, ở phó bản này, có một Ly Trạm khống chế người ở phía sau màn, đối phương càng không có cách nào để trực tiếp giết bọn họ, chỉ có thể dùng những quy tắc đã được thiết lập sẵn, cùng với sự giúp đỡ của Eugene, bao vây và giết bọn họ.

Vào giây phút này, đối phương thế nhưng lại đột ngột ra tay.

Những sự e dè trong quá khứ và sự ngáng chân của Ly Trạm, dường như không hề tạo được bất cứ sự uy h**p nào nữa....

Ngay lúc đó, Hòa Ngọc đột nhiên ngước lên nhìn về phía trước, đôi đồng tử đen nhánh của cậu lộ ra vẻ khiếp sợ.

Cậu còn chưa kịp mở miệng, thân thể đột nhiên có thể động đậy. Sóng gió phía sau và cơn thủy triều tựa hồ như sắp chạm vào lưng vào đầu cậu dừng lại, nước mưa trên bầu trời cũng ngừng rơi.

Toàn thế giới phảng phất như bị đình trệ, chỉ có Hòa Ngọc là có thể cử động.

Nhưng Hòa Ngọc lại không hề vui vẻ, ngược lại là khóe mắt muốn nứt ra.

Bị lừa rồi!