A Lê - Chương 43
topicA Lê - Chương 43 :
Trong khoảnh khắc nghe thấy tiếng động lớn, trái tim của Hồ An Hòa như bị cái gì đó đập mạnh một cái, Trương đại nương cầm cái bát nhỏ đựng chút muối, đang đưa cho hắn, nhưng Hồ An Hòa không kịp nhận, quay đầu bỏ chạy ra ngoài. Cái bát rơi xuống đất, sau một tiếng giòn thì vỡ thành hai, hạt muối hoa trắng rải khắp nơi, Trương đại nương “Ai” một tiếng, thò người gọi hắn, “Ngươi làm cái gì vậy?” Nhưng Hồ An Hòa không quay đầu lại.
Trương đại nương có chút tức giận, vội vàng đuổi theo gọi hắn, nhưng sau khi bà nhìn thấy cảnh tượng đối diện thông qua cánh cửa, liền dừng lại.
Đến ngã tư, cái cây đại thụ hai người ôm không xuể đổ xuống, đập trúng ba gian phòng đối diện, cửa hàng của Tiết gia ở gần cái cây nhất, dưới sức mạnh gần như đổ sập. Dầm của của ngôi nhà bị sụp, gỗ bị hỏng ở khắp mọi nơi, gỗ và bát đĩa vỡ vương vãi khắp nơi.
Cây bách thụ khoảng 70, 80 tuổi, khô héo hơn 20 năm nhưng chưa bị đổ, nếu mưa nhiều thậm chí có thể mọc ra một vài lá non, sống dở chết dở. Chỉ là ba năm qua vẫn trong bộ dạng đe dọa như vậy, không thấy sự sống mới nào cả.
Cây được dựng thẳng tắp không hề cong queo nên người dân địa phương không coi trọng, không ai biết bên trong thân cây đã mục nát, chỉ chờ một cơn gió mạnh là đổ.
Trong đầu Trương đại nương ong ong một tiếng, sau khi phản ứng lại vội vàng trở về phòng hô to, “Lão gia tử! Cây đổ, có người bị đè ở dưới, mau đi giúp đỡ đi!”
Hồ An Hòa không mặc áo tơi, cũng không cầm ô, cứ quỳ trên mặt đất dưới mưa gió, hắn không biết Tiểu Cà Lăm ở đâu, nhưng không dám dừng lại, đôi tay mềm mại, chưa được mấy cái liền chảy máu. Nhìn thấy tường thành đổ nát, Hồ An Hòa nghĩ không ra, rõ ràng vừa rồi vẫn còn tốt, sao chớp mắt lại thành như vậy.
Hắn lau nước mắt, khóc lóc nói, “Tiết Duyên, sao ngươi còn chưa về nữa!”
Trương đại gia vốn còn đang ngủ, mặc một bộ áo trắng hoa, sau khi bị đánh thức, khoác đại một bộ áo khoác rồi vọt ra. Rốt cuộc là do lớn tuổi, kinh nghiệm cũng nhiều, nên ông bình tĩnh hơn Hồ An Hòa rất nhiều, trước tiên quan sát phòng ốc một lúc, rồi nhìn thấy cái hộp gỗ rơi ở một bên, ông nhặt lên hỏi, “Đây là cái gì, nó lăn ra từ trong phòng?”
Hồ An Hòa nhận ra đó là vòng tay của A Lê, hắn dồn dập hít sâu một hơi, chỉ vào chỗ đó, lớn tiếng nói trước mặt Trương đại gia, “Người ở đó, mau đào đi!”
Một già một trẻ, sức cũng không nhiều, dầm gỗ nặng nề, di chuyển rất tốn sức, nhưng lỗ mộng đủ lực cũng có chút hiệu quả. Tiểu Cà Lăm vẫn còn tỉnh, sau khi những thứ che trước mặt đã được loại đi, gió thổi tới trước mặt, cậu run rẩy, thăm dò gọi, “Nhị, nhị chưởng quỹ?”
Nghe thấy giọng của cậu, Hồ An Hòa nước mắt sắp chảy xuống, hắn khom lưng nắm lấy tay Tiểu Cà Lăm, khàn giọng nói, “Nghe ca ca, ngươi đừng ngủ, chống đỡ một chút, sẽ nhanh chóng đi ra ngay.”
Tiểu Cà Lăm khẽ cười, “Ta không sao.” Cậu thở hổn hển, “Nhưng mà, hơi lạnh.”
Đáy mắt Hồ An Hòa chua xót, hắn cắn răng, nói với Trương đại gia bên cạnh nói, “Lại đào!”
Gió hình như yếu đi rất nhiều, tay hai người đều sắp đông cứng, nhưng động tác cũng không chậm, phòng ốc làm bằng gỗ, gỗ sập xuống đè lên Tiểu Cà Lăm ở phía dưới, nhưng cũng may có hai cây đan xen cùng một chỗ, vừa vặn tạo thành một cây cầu vòm, hoàn hảo bảo vệ Tiểu Cà Lăm bình an mạnh khỏe, trên người một chút vết thương cũng không có.
Hồ An Hòa trông rất vui và trở nên có động lực hơn, hắn đã loại bỏ mấy thứ linh tinh phía trên, kéo cánh tay Tiểu Cà Lăm muốn kéo cậu ra, nhưng không kéo được.
“Nhị chưởng quỹ…” Tiểu Cà Lăm nằm trên cánh tay khóc, “Chân của ta hình như bị đè rồi.”
Hồ An Hòa ngẩn ra, hắn lấy mu bàn tay lau nước mưa trên mặt, Trương đại nương chuyển đèn lồng nhìn sang bên kia. Một cây xà ngang thô to sụp xuống, thân trên của Tiểu Cà Lăm còn có thể cử động, nhưng chân phải lại mắc kẹt ở bên trong, cậu cố gắng bình tĩnh, nhưng giọng vẫn có chút run rẩy, “Đau, có lẽ, có lẽ là gãy rồi.”
Trương đại nương vỗ đùi, “Chuyện này phải làm sao bây giờ, nghiệt chướng a!”
Hồ An Hòa đầu óc mơ hồ, choáng váng một hồi, hắn đứng dậy, bất lực nhìn xung quanh thì thấy một bóng người từ xa lao tới.
Hồ An Hòa cổ họng bị tắc, nhảy dựng lên phất tay nói, “Tiết Duyên, nơi này, mau tới đây!” Hắn hét lên, cổ họng của hắn như đã bị phá vỡ, “Mau tơi đây!”
Tiết Duyên ném đồ trên tay xuống đất, chạy như điên về phía này, anh nghe thấy tiếng cây gãy từ xa vọng lại, chợt nhớ đến những lời mê sảng mà Hồ An Hòa nói sau khi uống say tối qua, trong lòng chàng như bị kẹt một khối bông, tâm thần không yên, ngay cả tiền lẻ thối cũng không lấy, hoảng hốt trở về.
Nhưng chàng không nghĩ rằng mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ như thế này.
Cuối cùng khi đến nơi, Tiết Duyên thở hổn hển, gân xanh trên trán nhảy dựng lên, chàng đội mưa gió dọc đường trở về, sau lưng xiêm y đã ướt đẫm, có thể nhìn thấy đường cong cơ bắp hiện ra. Không có thời gian để chàng bình phục, Tiết Duyên nhìn lướt qua tình hình, nhanh chóng ra lệnh cho Hồ An Hòa đi ôm đuôi xà ngang, còn mình thì xắn tay áo lên khuỷu tay, đáy mắt chàng đỏ thẫm, gân tay nhỏ nhắn lộ ra, dùng sức mạnh thô bạo nhấc xà lên và ném ra ngoài. Lực quá lớn khiến Hồ An Hòa đứng không vững, ngã về phía sau.
Tiết Duyên tay đặt trên đầu gối, nhắm mắt th* d*c, nước mưa lạnh lẽo từ trán trượt xuống, chảy xuống cổ áo, khiến chàng rùng mình.
Hồ An Hòa đứng lên, đi nhặt mấy cây ván gỗ phẳng trở về, nói với Tiết Duyên, “Chân hắn bị thương, đừng lộn xộn, trước tiên lấy cái này buộc đi.”
Tiết Duyên Lợi kéo thắt lưng của chàng xuống, cố định tấm ván gỗ với chân phải của Tiểu Cà Lăm.
Cốt nhục tương liên, sao có thể không đau được chứ, Tiểu Cà Lăm nhéo cánh tay mình, cố gắng không bật ra tiếng khóc. Tiết Duyên mím chặt môi, vuốt tóc cậu, sau đó ngồi xổm cõng cậu trên lưng. Tiểu Cà Lăm gối cằm lên gáy Tiết Duyên, cậu đang mơ mơ màng màng, đột nhiên nhớ tới cái gì đó, lại mạnh mẽ ngẩng đầu lên.
Cậu nuốt một ngụm nước bọt, Hồ An Hòa đứng bên cạnh khoa tay múa chân, “Vòng tay, vòng tay.”
Trương đại gia phản ứng lại, vội vàng nhặt hộp đặt ở một bên đưa qua, hỏi, “Cái này?”
Tiểu Cà Lăm thở phào nhẹ nhõm, hắn gật gật đầu, lại nói, “Cho, cho ca ca.”
Trương đại gia đưa hộp cho Tiết Duyên, Tiết Duyên cắn răng sau, lập tức hiểu ra nguyên nhân, ánh mắt đau xót.
Chiếc hộp lạnh như băng, nhưng chàng lại chỉ cảm thấy nóng tay, trong lòng nặng trĩu như bị đè nặng.
Tiết Duyên không dám chậm trễ nữa, nói một tiếng cảm ơn với vợ chồng Trương đại nương, sau đó liền cõng Tiểu Cà Lăm chạy về phía y quán. Cả con đường đều không thấy bóng người, gió âm trầm, cửa y quán treo hai ngọn đèn lồng, một ngọn đèn trong đó đã tắt, một ngọn đèn khác chỉ lay động chiếu sáng một khoảng nhỏ ở cửa.
Cửa đóng chặt, bên trong chẳng có một tia sáng.
Tiết Duyên cõng Tiểu Cà Lăm trên lưng, sợ mưa gió làm cậu phát sốt, không dám đợi ở đây, liền quay đầu về phía Hồ An Hòa nói, “Đến nhà ngươi.”
Hồ An Hòa về nhà trước một bước thông báo cho Hồ Khôi Văn, chờ Tiết Duyên đến, mọi chuyện đã được chuẩn bị thỏa đáng. Người hầu Hồ gia khi đó đã giải tán hết, vẫn chưa kịp tìm người mới, Hồ phu nhân là người tốt, dẫn Nhị di nương bận trước bận sau, đun nước nóng rửa khăn tay, rồi quét dọn phòng khách sạch sẽ, còn đổi chăn mới.
Tiết Duyên đặt Tiểu Cà Lăm ở trên đó, sau khi quan tâm vài câu liền vội vàng ra ngoài tìm đại phu, Hồ An Hòa cầm xiêm y đến, giúp Tiểu Cà Lăm thay đồ.
Hồ Khôi Văn vẫn đứng ở ngoài cửa, thấy Tiết Duyên đi ra, vội vàng hỏi một câu, “Có gì trở ngại không?”
“Không biết.” Tiết Duyên lắc đầu, “Ta đến Hối Dược Đường mời Khương đại phu đến.”
“Đi thôi.” Hồ Khôi Văn thở dài nói, “Nếu là có cái gì cần giúp, cứ việc mở miệng là được.”
Tiết Duyên nói cảm ơn, nhấc chân vừa chuẩn bị đi, nhớ tới chuyện gì đó, lại quay đầu gọi một tiếng, “Bá phụ.”
Hồ Khôi Văn gật đầu, ý bảo chàng nói tiếp.
Tiết Duyên nói, “Ngài có thể phái người đi cùng thê tử và nội nhà ta thông báo một tiếng, ta muộn rồi mà vẫn chưa về, sợ nàng lo lắng.”
Hồ Khôi Văn lúc này đồng ý, “Ngươi yên tâm, ta lập tức sẽ đến sai dịch ngay.”
Tiết Duyên hỏi, “Có thể mặc thường phục không? Ta lo cho các nàng thấy quan sai thì sẽ sợ.”
Hồ Khôi Văn sửng sốt ngay lập tức, nói được. Tiết Duyên lại chắp tay cảm ơn, sau đó khoác một bộ áo tơi, ẩn mình vào trong màn mưa.
Cửa Hối Dược Đường vẫn đóng chặt như trước, Tiết Duyên không có kiên nhẫn chờ đợi, chàng đập vài lần mà không thấy đáp lại, dứt khoát một cước đá văng ra. Tiểu dược đồng bừng tỉnh từ trong giấc mơ, chân trần vọt ra, thấy Tiết Duyên sắc mặt nặng nề đứng ở cửa, hồi lâu không lấy lại bình tĩnh.
Hắn l**m l**m môi, “Đại phu nhà ta không có ở đây, vẫn chưa mở cửa, ngươi tí nữa hãy lại đến.”
Tiết Duyên đi về phía trước một bước, cúi đầu hỏi, “Đại phu ở đâu?”
Tiểu dược đồng bị dọa sợ, nơm nớp lo sợ đáp, “Nhà, trong nhà a. Ta đang trực đêm, cho nên không để ý những chuyện khác…”
Lời còn chưa dứt, Tiết Duyên liền đưa tay đỡ bả vai hắn, híp mắt uy h**p, “Dẫn ta đến nhà ông ấy.”
Tiết Duyên lúc hung dữ trông giống như một con sói, khóe mắt đuôi lông mày đều là sát khí, tiểu dược đồng còn tưởng rằng chàng tính cướp tiền, sắp khóc thành tiếng. Nhưng lý trí vẫn còn, hắn giãy dụa vài cái, nghẹn ngào nói, “Không được, cái này không hợp quy củ…”
“Quy củ chó má gì chứ! Mạng người quan trọng hơn hay quy củ quan trọng hơn?” Tiết Duyên gầm nhẹ với hắn, nhưng khi nhìn ánh mắt mê mang của tiểu dược đồng, chàng không thèm nói nhảm với hắn nữa, xách cổ áo xách hắn đến giường, lạnh lùng nói, “Ta cho ngươi thời gian nửa chén trà, nếu ngươi làm chậm, ta đem cái mông trần của ngươi mang đi, đến lúc đó đừng trách ta.”
Đôi khi, sức mạnh có hiệu quả hơn nhiều so với việc giảng đạo lý.
Khương đại phu vốn đang ăn sáng, thấy Tiết Duyên vội vàng tiến vào, theo bản năng của đại phu khiến trong lòng ông rùng mình, lập tức liền bỏ đũa, xách hòm thuốc ra cửa. Dọc đường đi, Tiết Duyên đã nói ngắn gọn cho Khương đại phu, chàng nắm chặt nắm tay, thấp giọng nói, “Chúng ta không thiếu bạc, phiền xin ngài nhất định phải cố gắng chữa khỏi cho hắn, đứa nhỏ này mới mười ba tuổi, ta không thể để chuyện ngoài ý muốn này ảnh hưởng đến cả đời hắn.”
Khương đại phu lộ vẻ xúc động, ông gật gật đầu, nói một câu được.
Lúc đến Hồ gia, Tiểu Cà Lăm đã ngủ, trong giấc mơ cậu vẫn còn đau đớn, sắc mặt tái nhợt, trán lấm tấm mồ hôi. Hồ An Hòa canh giữ bên cạnh cậu, trên tay cầm khăn khô, thỉnh thoảng lau một cái, để cho cậu thoải mái một chút. Nghe thấy tiếng động ở cửa, Hồ An Hòa quay đầu lại, “Đại phu!” Hắn ta chạy tới, nhưng không dám lớn tiếng làm ồn Tiểu Cà Lăm, kéo tay Khương đại phu không chịu buông, “Ngài nhất định phải cứu hắn, phải không?”
Khương đại phu nói, “Ta là đại phu, sao thấy chết mà không cứu chứ, tất nhiên sẽ cố gắng làm hết sức, ngươi yên tâm.”
Hồ An Hòa rơm rớm nước mắt gật đầu, nhưng vẫn nắm lấy tay áo chàng không chịu buông, Tiết Duyên nhìn không nổi, kéo hắn ra cửa, “Đi ra ngoài trước đi, đừng làm ồn đại phu bắt mạch.”
Mưa gió đã nhỏ đi không ít, nhưng thời tiết vẫn lạnh, mặt đất trước hành lang đều ướt đẫm, dưới mái hiên có một tổ chim én đang líu ríu hót líu lo không ngừng. Cái đầu thò ra ngoài, vài quả bóng đen nhỏ mịn màng trở thành sức sống hiếm có trong một ngày mưa gió như thế này.
Tiết Duyên kéo áo khoác xuống, vắt khô nước, nắm chặt trong lòng bàn tay, chàng bôn ba cả buổi sáng, lòng như lửa đốt, sắc mặt ngưng trọng đến đáng sợ.
Hồ An Hòa xoay tới đi lui tại chỗ, giống như con lừa xoay quanh cối xay, Tiết Duyên bị quấy rầy đến mức tâm phiền ý loạn, rống lên với hắn, “Ngươi có thể dừng lại được không?”
Hồ An Hòa buồn bực, hắn ôm đầu ngồi xổm trên mặt đất, tay nắm tóc, một lúc lâu sau mới ngẩng đầu, nói với Tiết Duyên, “Ngươi nói xem, vì sao chúng ta lại xui xẻo như vậy? Kiếp trước đã giết bao nhiêu người, nên bây giờ mới gặp phải chuyện như này, mọi chuyện vốn đang rất tốt, qua nửa năm nữa là sẽ đổi phòng lớn hơn…”
Nhìn hắn như vậy, trong lòng Tiết Duyên cũng không mấy dễ chịu, chàng cắn c*n m** d***, khuyên nhủ, “Cũng luôn có một mặt tốt.”
Hồ An Hòa hỏi, “Cái gì vậy?”
Tiết Duyên nói, “Nhà chỉ sụp một nửa, lửa trong bếp đã bị dập tắt bởi nước chảy từ thùng nước, Thuận Tử cũng còn sống.”
Hồ An Hòa nhếch miệng muốn cười một chút, nhưng cười còn xấu hơn là khóc.
Tiết Duyên rủ mắt, nhẹ giọng nói, “Không phải có hai câu như vậy sao, tái ông thất mã, yên tri phi phúc.[1] Vật cực tất phản, bĩ cực thái lai.[1]”
[1] Tái ông thất mã, yên tri phi phúc: (Nghĩa đen) Ông già ở biên giới mất ngựa. (Nghĩa bóng) Họa phúc ở đời khó mà lường trước,
[1] vật cực tất phản, bĩ cực thái lai. Trời đất có luật thường hằng, đằng sau bóng tối tất sẽ là ánh sáng. (nguồn: trithucvn.org)
Hồ An Hòa há miệng, vốn còn định nói gì đó, liền nghe thấy giọng nói cách đó không xa của A Lê, “Tiết Duyên!”
Tiết Duyên lập tức quay đầu lại, nhìn thấy A Lê chạy tới với chàng, ánh mắt chàng sáng lên, theo bản năng vươn tay tiếp lấy, ôm nàng vào lòng, “Sao nàng lại tới đây?”
A Lê nói, “Ta lo cho hai người, ở nhà cũng không ổn, nên đến xem.” Nàng nắm chặt ngón tay của Tiết Duyên, dịu dàng nói, “Chàng đừng nóng vội, Thuận tử là đứa trẻ ngoan, hắn sẽ không sao đâu, chúng ta cũng sẽ không sao, tất cả đều sẽ tốt lên thôi, chàng ngàn vạn lần đừng nóng nảy.”
Đầu ngón tay A Lê trời sinh mang theo cảm giác mát lạnh, Tiết Duyên nắm tay nàng trong lòng bàn tay, cảm giác mát lạnh trơn trượt khiến chàng không hiểu sao lại cảm thấy thoải mái.
Chàng thở phào nhẹ nhõm, cười hôn lên trán A Lê, ôn hòa nói, “Ta biết.”
Mưa nhỏ giọt từ mái hiên, tạo thành màn mưa lộp bộp, Tiết Duyên vòng tay ôm lấy A Lê, để nàng dựa lưng vào trước ngực mình, hai người yên lặng nhìn quang cảnh trước mặt. Góc tường có một cây quế màu vàng, hương thơm từ xa truyền tới, hòa với mùi bùn đất ẩm ướt, thấm vào ruột gan.
A Lê hít mũi, hỏi, “Có thơm không?”
Tiết Duyên cười, chàng nắm tay A Lê đặt lên môi, nhẹ nhàng hôn lên.
A Lê tựa đầu vào vai Tiết Duyên, mệt mỏi nhắm mắt lại, ở trong lòng cầu nguyện Thuận tử có thể bình an vô sự.
Trong bầu không khí như vậy, tiếng bước chân từ xa đến gần dường như đặc biệt đột ngột.
Một người sai dịch[1] đi tới, chắp tay nói, “Hồ công tử, Tiết công tử, Vi chưởng quỹ Yến Xuân lâu đến bái phỏng.”
[1] Sai dịch: chuyên truy nã, bắt người cho nha môn thời trước
——————–
Tác giả có một cái gì đó để nói:
Lý Tịch người này thật sự là, mỗi ngày cầu xin bình luận, còn không phát đường mà cứ luôn rắc bã thủy tinh, thật sự quá là không biết xấu hổ mà.
Thực tế đã có những vụ cây chết đổ xuống đất và những ngôi nhà bị sập trong mưa! Đừng nghĩ rằng cây chết chỉ là một lớp vỏ…
Cùng với đó, Họa phúc ở đời khó mà lường trước.
Tui là một tác giả ngọt ngào, thực sự đó! Tôi gửi 4 ~