Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 38
topicYểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 38 :Thất bại
Giữa tiếng gió lạnh thấu xương, ánh mắt Diệp Mẫn Vi khẽ dao động, lại như thể càng thêm mờ mịt.
Phượng Hoàng Lệnh bay rất nhanh, chỉ trong nháy mắt bọn họ đã vượt qua núi rừng là đại lục, cảnh tượng dưới chân biến thành biển cả mênh mông. Mặt biển này vô cùng yên tĩnh, sóng nước lăn tăn, ánh trăng chiếu xuống khiến biển rộng sóng nước lóng lánh.
Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ lơ lửng giữa không trung trên biển sâu, bốn phía đều là màu đen không thấy điểm cuối. Nhanh thạch tro tàn bao lấy Diệp Mẫn Vi bắt đầu đổ xuống, tiếng chuông vang lên hỗn loạn, Ôn Từ cũng cũng đem dung nham nóng rực và tro tàn dẫn vào trong ác mộng trút ra ngoài, tụ lại cùng dung nham do Phượng Hoàng Lệnh mang đến, cùng nhau đổ xuống biển.
Mặt biển lập tức bốc lên hơi nước khổng lồ, bốc thẳng lên trời, tựa như cả đại dương đều đang sôi sục. Dung nham và tro tàn mang theo mùi khét ngập trời đổ xuống biển, được hơi nước trắng xóa phủ kín một vùng mênh mông.
Chiếc vòng Thôn Ngư vẫn không ngừng hấp thu dung nham từ núi Sùng Đan, vậy nên Diệp Mẫn Vi bên này cũng liên tục phun ra dung nham và tro tàn mới, một khắc không ngừng đổ vào đại dương. Ôn Từ nhanh chóng thu tay về, ba mươi mấy cơn ác mộng đã được hắn trút cạn. Sau khi hắn trả lại toàn bộ ác mộng đã mượn, lúc này vẻ mệt mỏi mới hiện ra trên khuôn mặt hắn, khép hờ đôi mắt, lười biếng tựa vào vai Diệp Mẫn Vi.
Diệp Mẫn Vi chỉ chăm chú nhìn mặt biển phía dưới với đôi mắt rực lửa, đôi cánh lửa khổng lồ của nàng chiếu sáng bầu trời và mặt đất, khiến đôi mắt nàng sáng rực. Hơi nước phả vào mặt nàng, rồi nhanh chóng bốc hơi dưới sức nóng của đôi cánh rực lửa.
Không biết đã trôi qua bao lâu, khi chân trời có mơ hồ lóe lên tia sáng đầu tiên, dung nham và tro tàn tuôn trào cuối cùng cũng dừng lại, không còn tiếp tục phun ra nữa.
Diệp Mẫn Vi nhẹ giọng nói: “Núi lửa ngừng phun rồi sao?”
Biển rộng bao trùm bởi hơi nước trắng, lờ mờ có thể nghe thấy tiếng vang cuộn trào, khi sương mù tan đi một chút, chỉ thấy giữa biển hiện lên một hòn đảo nhỏ mới.
Nó cháy đen chẳng có chút sinh khí nào, có lẽ vẫn còn nóng rực.
Nhưng chỉ cần qua mấy chục năm nữa, trên đó cũng sẽ mọc lên cây cối hoa cỏ xanh tươi um tùm, giống như những hòn đảo khác xung quanh.
Dưới nắng sớm lờ mờ, Diệp Mẫn Vi cúi đầu nhìn Ôn Từ, nàng hỏi: “Ta thành công rồi sao? Ta đã cứu được họ?”
Trong mắt nàng ánh lên một tia sáng mà Ôn Từ rất hiếm khi thấy, kiên quyết lại vui sướng, nhưng cũng mờ mịt bàng hoàng.
Ôn Từ gật đầu, hắn lười biếng cười một tiếng, nói: “Sao vậy, cô đây là muốn ta khen cô à?”
Diệp Mẫn Vi mím môi, chỉ nhìn hắn không nói lời nào.
Bị ánh mắt nàng chăm chú nhìn, Ôn Từ dần cảm thấy không tự nhiên. Cuối cùng hắn quay đầu đi, hắng giọng nói: “Ta chẳng phải đã nói rồi sao, làm rất tốt, không hổ là cô, Diệp Mẫn Vi.”
Thế là khóe miệng Diệp Mẫn Vi chậm rãi cong lên, niềm vui át đi sự mờ mịt, dâng lên trong ánh mắt nàng.
Giữa biển sáng lờ mờ, đôi cánh lửa khổng lồ vỗ mạnh vài tiếng phát ra tiếng hú gọi đinh tai nhức óc, quay đầu rời đi như ngọn gió. Trong biển rộng sóng gió dần yên ắng, hòn đảo mới đen kịt lặng lẽ đứng sừng sững, xung quanh tràn ngập hơi nước.
Đôi cánh rực lửa quay lưng về hướng mặt trời mọc, một đường tàn lửa rơi xuống, lao về phía bóng tối sâu thẳm.
Tiếng gió lạnh thấu xương, căng chặt trong lòng Diệp Mẫn Vi cuối cùng cũng thả lỏng, cảm giác xa lạ giao nhau tràn ngập lồng ngực.
Nàng cứu người không phải vì đã đồng ý với Tống Tiêu, nàng là vì muốn cứu người, nên mới đồng ý với Tống Tiêu.
Từ trước đến nay nàng luôn bình thản trước cái chết, đây là lần đầu tiên trong cuộc đời nàng sinh lòng muốn chống lại nó. Dẫu rằng cái chết chẳng có gì sợ hãi, nhưng nàng không muốn giao thôn trấn này, những người này cho nó, giống như Tôn bà bà luôn nằm trên ghế dựa ngủ gật, có một sự chấp niệm với con gái mình.
Nàng không muốn ở phía bên này thế giới, không còn thấy được bóng dáng họ. Nàng cũng không muốn giữa họ dựng lên những bức tường cao, không gặp được nhau.
Nàng cũng không rõ ý nghĩa của ước vọng này ở đâu, kỳ lạ chính là, nàng cảm thấy hạnh phúc. Sau khi nàng nghe được những lời của Chân Nguyên Khải, hơi thở ngột ngạt ấy bởi vậy đã một lần nữa thoải mái trở lại.
Tuy nhiên, Diệp Mẫn Vi lúc này đang tràn ngập niềm vui còn chưa hiểu rằng, hầu hết những việc mà thử lần đầu tiên trong đời, đều sẽ kết thúc bằng thất bại thảm hại.
Dù là Vạn Vật Chi Tông cũng không ngoại lệ.
Sau thời gian một tuần trà, xuyên qua tầng tầng mấy trắng, bọn họ nhìn thấy núi Sùng Đan.
Đập vào mắt chính là vùng lớn đất khô cằn.
Trong không khí tràn ngập tro bụi khiến người ta khó thở, tựa như mây đen rơi xuống mặt đất. Ninh Dụ đã hoàn toàn bị chôn vùi, dung nham và tro tàn phá hủy tất cả cây cối, nhà cửa, đường phố và lầu các, nơi nơi chỉ còn một màu xám đen tro bụi và dung nham đông đặc, hơi nóng hầm hập, như địa ngục trần gian.
Đôi cánh lửa của Phượng Hoàng Lệnh rũ xuống, tựa như chủ nhân nó cũng đang bàng hoàng, chỉ có thể che chở Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ giữa biển tro bụi nóng rực.
Trên phế tích chết lặng, chỉ còn lại Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ là sinh linh sống sót.
Ôn Từ chết lặng, hắn trừng mắt nhìn cảnh tượng thảm khốc trước mắt, ngây người một lát rồi lập tức giơ tay triệu tập tử mộng.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi trời sáng hẳn, những giấc mơ của tất cả những người chết bị chôn vùi dưới lớp tro đất đột nhiên bay lên, đổ dồn về phía Ôn Từ.
Những tử mộng đó như từng tia bụi mù trắng, lại như lông vũ trắng xóa giữa cơn gió lốc đen, cùng tro đen bụi đất lượn lờ vây quanh Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi, phải đến hơn trăm làn.
Ôn Từ khẽ động ngón trỏ, từ trong những làn khói trắng bay ra một tia tử mộng, quấn quanh ngón tay hắn đeo chiếc nhẫn vàng, rồi tan ra thành một hình ảnh mơ hồ giữa không trung.
Trong hình ảnh mơ hồ này hiện lên một người quen thuộc.
Là Tống Tiêu.
Cái gọi là tử mộng, là khoảnh khắc hấp hối của người sắp chết, trong đầu hiện lên mảnh nhỏ hồi ức của cả đời này. Ôn Từ nhận được tử mộng của Tống Tiêu, điều này nghĩ là thiếu niên vừa rồi còn tràn đầy sức sống, khóc lóc cầu xin bọn họ cứu người, giờ đây đã nằm lại nơi cửu tuyền.
Tống Tiêu không hề phòng bị mà bị người đâm một nhát từ sau lưng, ngã gục xuống đất mà chết. Trong khung cảnh nghiêng ngả, hắn chỉ thấy một đôi giày đen bình thường của người hành tẩu đêm, người đó lấy đi chiếc vòng Thôn Ngư rồi bỏ đi, hắn ngay cả mặt mũi của hung thủ cũng không nhìn rõ.
Khi ấy núi lửa nổ vang đã yếu dần, chỉ còn lại dung nham mất đi điểm thoát, đỏ rực sáng ngời theo ngọn núi chảy xuống dưới. Trong hình ảnh, cánh tay của Tống Tiêu không ngừng vùng vẫy, ngón tay cào xuống đất, như muốn níu kéo chút sức lực để đứng dậy.
Hắn trơ mắt nhìn những dòng dung nham đó chảy xuống núi tràn vào Ninh Dụ, nổi lên khói đặc cuồn cuộn, mùi khét và mùi lưu huỳnh tràn ngập khắp trời.
Cánh tay hắn dần mất đi sức lực, rồi hắn bật khóc.
Không rõ hắn là khóc vì điều gì, nước mắt làm mờ cả tầm nhìn. Trong ý thức của hắn hiện lên trước lúc lên núi hắn nhìn thấy những người đó còn chưa kịp rời khỏi, thấy người bà già nua không ai nương tựa của hắn, thấy Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi, còn thấy một con hươu trắng vô cùng xinh đẹp như ảo ảnh xa vời khó chạm tới.
“Chạy mau… chạy mau…” hắn thì thào.
“Bà ơi… bà ơi…”
“Phải… trả linh khí lại cho thần tiên…”
Hắn lẩm bẩm, chẳng rõ đầu đuôi.
Trước mắt hắn lại xuất hiện hoa màu một năm bốn mùa sinh trưởng xanh mướt, đợi ngày thu hoạch, khi hắn vào trong trấn gặp được cô nương của nhà chưởng quầy hiệu thuốc, bánh ngọt khi còn nhỏ thích ăn nhất. Tất cả hình ảnh hỗn loạn vụn vặt, cuối cùng quay về khoảng trống. Chỗ sâu trong khoảng trống xuất hiện cha mẹ hắn, trên khuôn mặt họ không hề in dấu năm tháng, vẫn là dáng vẻ trẻ tuổi mà hắn từng ngước nhìn hồi bé, mặt đầy tươi cười dang tay về phía hắn.
Họ nói nhớ hắn.
Ngón tay của Tống Tiêu c*m v** bùn đất dần dần buông ra, hắn giống như mọi thiếu niên lâu ngày gặp lại cha mẹ, thì thào gọi: “Cha… mẹ…”
Hình ảnh mờ dần.
Tử mộng ngắn ngủi này kết thúc ở đó.
Ôn Từ dần siêt chặt nắm đấm, khí huyết cuồn cuộn nhuộm đỏ đôi mắt hắn, hàm răng hắn nghiến đến phát ra tiếng ken két. Giữa vùng đất hoang tàn, chỉ toàn đất cháy đen nhấp nhô, hoang vu và yên ắng kéo dài, không còn thấy bóng dáng người chết lẫn hung thủ.
“Là ai… là thằng súc sinh nào giết Tống Tiêu!” Ôn Từ gằn từng tiếng.
“Đây là núi lửa! Muốn có linh khí đến phát điên rồi sao!? Tưởng rằng thuật Thôn Ngư là thuốc dẫn cứu được mạng chó nhà ngươi chắc! Vứt cả tính mạng và lương tâm sang một bên, hại chết hàng trăm mạng người mà cũng cam lòng!? Cái tên heo chó không bằng súc sinh, lão tử phải xé xác ngươi thành từng mảnh!”
Tiếng chuông đung đưa hỗn loạn, tử mộng trong không trung chấn động, cuối cùng theo ánh sáng ban mai rơi xuống biến mất, chỉ còn tiếng rống giận của Ôn Từ vang vọng trên vùng đất cháy.
Diệp Mẫn Vi ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt sau khi tử mộng tan biến, khói nóng bốc lên ngùn ngụt dưới mặt đất. Núi Sùng Đan đã yên tĩnh lại, lặng lẽ đứng sừng sững trong ánh sáng mờ nhạt dần dần hé lên, thân núi lượn lờ trong làn sóng nhiệt.
Dưới chân nàng giẫm tro tàn, vốn dĩ là con đường lát đá cửa tiệm san sát ở Ninh Dụ, đoàn xe hoa của tiết Kim Thần từng đi ngang nơi này, khi đó hai bên là những ngôi nhà hai tầng cửa sổ đều mở toang, mọi người dựa trên cửa sổ vẫy tay với xe hoa, mọi người chúc tụng nhau an khang, trên bầu trời hoa phúc vàng rực tung bay.
Nàng nghĩ rằng tất cả nhà cửa đường phố đều sẽ bình an vô sự, khi mặt trời mọc, tựa như chẳng có chuyện gì từng xảy ra.
Nàng không ngờ mình lại cố gắng đến mức này vì một việc, nàng rõ ràng có thể làm được.
Nàng gần như đã thành công rồi.
Vì sao kết quả lại như vậy?
Nắng sớm xuyên qua lớp không khí xám xịt, khiến sắc trời u ám mà sáng dần lên. Chỉ còn Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ đứng trên vùng đất hoang vắng cháy đen, rồi từng nhóm người dần dần kéo đến.
Ôn Từ ngẩng đầu nhìn, hắn nhìn về phía những tu sĩ tiên môn của các môn phái khác nhau đang tiến lại gần bọn họ, trầm mặc chốc lát rồi bật cười lớn. Hắn cười đến ngả nghiêng, nóng rực như thể đôi cánh đang thiêu đốt không phải người bên cạnh, mà là hắn.
Hắn nói: “Đến lúc này rồi mà còn không quên bắt Diệp Mẫn Vi à? Là các ngươi sao? Giết Tống Tiêu cướp lấy chiếc vòng Thôn Ngư, là các ngươi sao?”
Chân Nguyên Khải sắc mặt nặng nề nhìn Ôn Từ, nói: “Ta không biết ngươi đang nói gì.”
“Chúng ta dùng chiếc vòng Thôn Ngư và Phượng Hoàng lệnh để dẫn dung nham và tro tàn ra biển. Là các ngươi vì cướp lấy chiếc vòng Thôn Ngư mà giết người, khiến dung nham tro tàn tràn vào thành trấn, phá hủy nhà cửa, hại chết bá tánh, đúng không?” Ôn Từ mắt đỏ ngầu, nghiến răng chất vấn.
Lời vừa dứt, tu sĩ xung quanh lập tức xôn xao bàn tán, có vẻ họ cũng rất bất ngờ, đối với chuyện này hoàn toàn không hay biết. Có người lớn tiếng: “Ngươi đừng có mà vu khống chúng ta! Cho đến trước khi dung nham tràn vào tất cả chúng ta đều bận rộn cứu người, rõ ràng là các ngươi tâm thuật bất chính, cố tình tính sai thời gian, gây ra thương vong, còn bắt cóc bá tánh!”
Diệp Mẫn Vi giữa tiếng gào thét và vòng vây của họ dần ngẩng đầu lên, máu trên mặt nàng đã khô cứng, đôi mắt khô rát phủ kín tơ máu, mái tóc bạc bị lửa nóng và sóng nhiệt đốt cháy xơ xác, đôi cánh lửa khổng lồ sau lưng rũ xuống không một tiếng động.
Có lẽ vì cả đêm tính toán quá sức, hoặc cũng có thể vì lý do nào khác, đầu óc nàng chưa bao giờ mệt mỏi như thế này. Đôi mắt xám đen ngập tràn mông lung, như thể hoàn toàn không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra trước mắt.
Diệp Mẫn Vi nhìn quanh đám tu sĩ đang bao vây nàng và Ôn Từ, hỏi: “Vì sao?”
Nàng không biết câu hỏi này đang hỏi ai, cũng không biết mình đang hỏi điều gì.
Chân Nguyên Khải nhìn chằm chằm Diệp Mẫn Vi, trả lời nghi vấn của nàng: “Ngươi đang hỏi, vì sao có người cướp mất linh khí, vì sao nơi đây sẽ hóa thành đất cháy đen, vì sao lại có nhiều người chết đến thế sao? Ngươi hỏi điều này là tại ai? Vì cái gì? Diệp Mẫn Vi, đây đều là vì ngươi! Vì những linh khí do ngươi tạo ra!”
“Là mọi thứ ngươi làm đã đảo loạn thế giới này! Ngươi không từ thủ đoạn, nghịch thiên mà đi! Ngươi đem sức mạnh không thể chống chế giao cho người không thể khống chế, bao năm nay người thiên hạ này vì tranh đoạt linh khí và cả yểm thú của ngươi, đã bao lần sinh linh đồ thán!? Bao nhiêu người tranh đoạt chém giết, bao nhiêu người chết trong hỗn loạn? Hôm nay núi Sùng Đan, chỉ là một lát cắt nhỏ nhoi trong hai mươi năm loạn cục này. Đã vậy ngươi còn không chịu nổi sao? Năm đó khi ngươi tạo ra linh khí, ngươi đã nghĩ gì!”
“Bọn họ vì ai mà chết? Bọn họ vì ngươi mà chết! Ngươi hỏi vì sao, chẳng lẽ bọn họ không muốn hỏi ngược lại ngươi một câu sao?”
Diệp Mẫn Vi lặng lẽ không tiếng động nhìn Chân Nguyên Khải, trong đôi mắt xám đen của nàng vẫn cứ ngập tràn mông lung, run rẩy nhẹ giữa đám tàn lửa bay múa. Một bóng lưng áo vàng đất và mái tóc đen nhánh tiến vào tầm nhìn của nàng, che khuất tầm mắt nàng.
Ôn từ đứng chắn trước mặt nàng, mùi hương hoa ngoan cường xuyên qua tro bụi và mùi lưu huỳnh, tràn ngập hô hấp của nàng.
Giọng nói của hắn vang lên phía trước nàng.
“Thật lợi hại, muốn đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Diệp Mẫn Vi, còn mình thì phủi sạch như không? Nếu không nhờ nàng tiên đoán trước, khi núi lửa bất ngờ phun trào các ngươi có giữ được mạng mình hay không còn chưa chắc, giờ lại quay đầu đổ lỗi cho nàng?”
“Muốn truy tận nguồn đúng không, được thôi, truy đi! Nguồn cơn không phải từ linh khí của nàng, ngọn nguồn chính là các ngươi – đám thuật pháp của tiên môn! Nếu không có tiên môn, không có tu sĩ, không có thuật pháp, làm gì có tranh đoạt, làm gì có chiến loạn? Những bá tánh đó chẳng lẽ không muốn hỏi các ngươi sao? Nếu các ngươi hiên ngang lẫm liệt như vậy, sao không tự mình lấy cái chết để tạ tội đi?”
Tấm lưng Ôn Từ thẳng tắp, không hề nhượng bộ, ném trả hết những lời chỉ trích về phía bọn họ, đập xuống đất vang lên những tiếng nổ long trời lở đất.
Đám người bao vây bọn họ lập tức phản bác, Diệp Mẫn Vi không nghe rõ từng câu, nhưng lờ mờ cảm nhận được mỗi một câu bọn họ mắng nàng, Ôn Từ đều mắng trả lại còn độc địa gấp trăm lần, tuyệt không không để những lời này rơi xuống nàng.
Lời chỉ trích nàng dần chuyển sang nghi ngờ Ôn Từ, bọn họ chất vấn hắn rằng có thể thu thập tử mộng. rốt cuộc là ai.
Ôn Từ chửi đến cao trào thì đột nhiên khựng lại, cứng đờ chốc lát sau đó nở nụ cười lớn phóng khoáng và dữ dội.
“Các ngươi chẳng phải đã đoán được ta là ai rồi sao, ta còn có thể là ai được nữa.”
Diệp Mẫn Vi ngước mắt lên, nàng thấy sườn mặt Ôn Từ trước mắt. Hắn cong khóe lên môi, nheo mắt lại, kiệt ngạo khó thuần giống như ngày thường, khinh thường nhìn lại, như thể lưỡi đao rút khỏi vỏ.
“Thu thập tử mộng ngoài người Vu tộc thì còn có ai có thể làm được? Người Vu tộc trên đời này, ngoài chủ nhân Mộng Khư thì còn ai nữa?”
“Chủ nhân Mộng Khư… Ngươi quả nhiên là chủ nhân Mộng Khư! Ngươi vẫn còn sống? Ngươi chẳng phải đã cùng Diệp Mẫn Vi cắt bào đoạn nghĩa, đường ai nấy đi rồi sao?” có người kinh hãi hỏi.
“Đúng vậy, nhưng thì sao chứ? Ta và nàng đường ai nấy đi, chẳng lẽ sẽ cùng chung một đường với các ngươi chắc? Ta và nàng có thù riêng, nhưng ta và các ngươi có nỗi căm giận chung, ta muốn đứng về phe nàng, các ngươi quản được sao?”
Ôn Từ từng chữ đều mạnh mẽ vang dội.
Ánh mắt Diệp Mẫn Vi khẽ run, nàng biết Ôn Từ không muốn để người khác biết thân phận của hắn, sự không muốn này nếu so về mức độ, hẳn là đứng trên tất cả mọi thứ.
Thế nhưng lúc này hắn lại không giấu giếm nữa, thẳng thắn dứt khoát thừa nhận thân phận của mình. Dù cho ánh nắng ban mai đã mọc lên phía đông, hắn không thể thi triển yểm thuật, nhưng vẫn kiên định đứng chắn trước mặt nàng.
Giống như hắn đã hứa, toàn lực ứng phó.
Thế nhưng, nàng lại không phải là người không gì không làm được như hắn tưởng.
Nàng đã thất bại.
Nàng thậm chí không hiểu mình vì sao lại thất bại, thế sự vốn chẳng giống như những phép toán của nàng, nàng tìm không ra đáp án.
Diệp Mẫn Vi cụp mắt xuống, nàng nắm lấy tay áo Ôn Từ, mệt mỏi nói với hắn: “Chúng ta đi thôi, Ôn Từ.”
Những tu sĩ vây quanh hiển nhiên không định buông tha cho họ, bọn họ vây chặt lấy Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ, Chân Nguyên Khải nói: “Diệp Mẫn Vi, gây ra họa lớn như vậy, ngươi còn muốn chạy sao?”
Diệp Mẫn Vi quay đầu nhìn Chân Nguyên Khải, lúc này yểm thuật đã mất đi tác dụng, Ôn Từ không còn là đối thủ của đám người kia, ánh mắt của tất cả đều đổ dồn lên người nàng. Đôi cánh lửa từ Phượng Hoàng Lệnh khẽ giơ lên, nhưng xung quanh không còn lửa, chỉ còn đất cháy tro tàn, thật sự không còn gì để thắp sáng.
Thế nhưng trong khoảnh khắc ấy không khí đình trệ, tất cả tro bụi núi lửa lơ lửng trên không trung bỗng dưng tụ lại quanh Diệp Mẫn Vi, tro bụi trên mặt đất cũng cuộn lên, giống như gió xoáy khổng lồ màu đen, bao phủ toàn bộ mọi người.
Vạn Tượng Sâm La trên cổ tay Diệp Mẫn Vi xoay tròn không ngừng, ánh sáng lam lấp lóe trong cơn lốc xoáy tro tàn.
Chân Nguyên Khải ánh mắt nghiêm nghị, cự hổ từ sau lưng hắn lao ra, thuật pháp và linh kiếm của tu sĩ các môn cuồn cuộn trút xuống Diệp Mẫn Vi như hồng thủy, nhưng tất cả đều bị lốc xoáy tro tàn quanh Diệp Mẫn Vi hấp thu rồi nghiền nát.
Lốc xoáy ấy càng tụ càng khổng lồ, cuốn thẳng lên tận trời không thấy đâu là điểm cuối, xoay quanh Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ rất nhanh, điên cuồng mở rộng ra ngoài, thế không thể ngăn cản. Tất cả dòng khí trong trời đất đều bị cuốn theo, vặn vẹo, khí thế to lớn khiến đám đông liên tiếp lùi lại.
Chân Nguyên Khải ánh mắt chấn động, hắn chưa từng thấy một trận thuật thổi khói hóa tro nào cuồng bạo đến vậy, trong khoảnh khắc bộc phát, không ai có thể tiếp cận Diệp Mẫn Vi dù chỉ một bước.
— Thứ ngươi càng trân quý hóa thành tro tàn, ở trong tay ngươi càng thêm cường đại vô địch, tốt nhất là thứ mà ngươi hận không thể từ bỏ sức mạnh cũng muốn khiến nó quay về biến thành tro, mới có thể không đâu địch nổi.
Vì thương tiếc mà cường đại, vì hủy diệt mà thành, thuật thổi khói hóa tro từ trước đến nay vẫn vậy.
Trong lúc Chân Nguyên Khải sững sờ, đôi cánh lửa Phượng Hoàng Lệnh bỗng rực lửa vỗ mạnh, lốc xoáy tro tàn khổng lồ cuộn lên trời xanh lao đi xa.
Sau khi tro bụi tan đi, sắc trời sáng sủa, xanh trong như ngọc.
Hóa ra người ích kỷ vô tình như Diệp Mẫn Vi cũng có thứ trân quý.
Thứ nàng trân quý, thứ bị núi lửa phá hủy mà hóa thành tro tàn, chính là những phố hẻm, nhà cửa và những bá tánh chưa kịp sơ tán quanh trấn Ninh Dụ.
Trên vùng đất xám xịt, mọi người xôn xao bàn tán, còn Trác Ý Lãng lại lặng lẽ thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Hắn chầm chậm thu lại linh kiếm chưa hoàn toàn rút ra vào vỏ kiếm, ngẩng đầu nhìn lốc xoáy màu đen đang dần xa, đứng lặng yên giữa những tiền bối của mình.