Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 564
topicLàm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 564 :
Nghĩ nghĩ, Phòng Ngôn liền không tự giác nói ra: “Ta cũng muốn đi xem a.”
Đồng Cẩm Nguyên nghe thanh âm làm nũng của Phòng Ngôn, sờ sờ tóc nàng, nói: “Ngoan, chờ chúng ta thành thân, ta liền mang muội đi.”
Phòng Ngôn ủ rũ nói: “Chờ đến thành thân, còn phải một năm nữa a. Hiện tại lại không thể đi.”
Nghe xong lời này, Đồng Cẩm Nguyên trong lòng chợt động, nói: “Hay là chúng ta thành thân sớm một chút?”
Phòng Ngôn nhìn thoáng qua Đồng Cẩm Nguyên, nói: “Vậy vẫn là thôi đi. Vẫn là chờ sang năm đi.”
Đồng Cẩm Nguyên tuy rằng sớm đã lường trước sẽ là đáp án này, nhưng khi nghe được vẫn là có chút thất vọng. Bất quá, ngẫm lại còn không đến một năm thời gian, ân, rất nhanh. Nhiều năm như vậy hắn đều chờ được, không kém một năm này.
Đồng Cẩm Nguyên đi rồi, xưởng của Phòng Ngôn cũng muốn bắt đầu xuống tay cất. Một bên cất xưởng, còn phải một bên ở trên núi di dời cây giống, làm công tác “đổi đất” bề mặt.
Tuy rằng thỉnh rất nhiều người tới cất xưởng, nhưng vẫn dùng một tháng thời gian mới cất lên.
Cất xong, đồ hộp trái cây cùng với đồ làm rượu nho trong nhà toàn bộ đều dời qua. Hiện giờ đã là cuối tháng tư, chọn một ngày lành, chính thức khai trương.
Nói là khai trương, kỳ thật cùng sự tình làm trước kia là giống nhau, chẳng qua thay đổi địa phương, hơn nữa làm cũng nhiều hơn một ít thôi. Rất nhiều người vẫn như cũ sẽ đi Thủy Quả Trai ở huyện thành đặt đồ hộp. Hiện giờ cây ăn quả còn chưa đủ nhiều, chờ đến khi cây ăn quả trưởng thành, bắt đầu kết quả, mới là lúc bắt đầu đại quy mô nhận đơn đặt hàng.
Lúc này, kinh thành lại một lần nữa truyền đến tin tức tốt.
Phòng Nhị Lang không phụ sự mong đợi của mọi người, thi trúng tiến sĩ. Tuy rằng xếp hạng cuối cùng trong các tiến sĩ, thiếu chút nữa là thành đồng tiến sĩ, nhưng mà, giữa hai bên vẫn là có cách biệt một trời.
Với thành tích của Phòng Nhị Lang, khả năng trở thành thứ cát sĩ tương đối nhỏ, cơ hội đi Hàn Lâm Viện càng là xa vời. Tựa như Tôn Bác trước kia, đến cuối cùng còn không phải không thể vào Hàn Lâm Viện sao? Cho nên, đối với Phòng Nhị Lang mà nói, an bài tốt nhất kỳ thật là đi làm quan viên địa phương.
Phòng Đại Lang hiện giờ là hồng nhân bên người Ninh Văn Đế, bản thân lại tương đối có mị lực cá nhân, có tiền có quyền. Cho nên, Phòng Nhị Lang không lo không có quan để làm.
Mà Phòng Nhị Lang trong mấy ngày chờ đợi bổ nhiệm, rốt cuộc có thể thả lỏng một chút. Phương thức thả lỏng của hắn chính là đi trang trại ở kinh giao. Cho cá ăn, trồng rau, đi săn, sinh hoạt vô cùng nhàn nhã tự tại.
Nhưng vào lúc này, trên trang trại đột nhiên có khách tới chơi.
Người tới nói là họ Trương, Phòng Nhị Lang nhíu nhíu mày, hắn không nghe nói trong nhà nhận thức người nào họ Trương.
Chờ tới cửa, thấy được một vị lão nhân tóc hơi hơi trắng, nhưng tinh thần quắc thước. Bên cạnh ông đứng một tiểu cô nương giả nam trang. Không cần hỏi hắn làm sao nhìn ra, Phòng Ngôn quanh năm suốt tháng giả nam trang, cho nên hắn liếc mắt một cái liền nhìn ra.
“Lão nhân gia, xin hỏi ngài là?”
“Khụ khụ, đi ngang qua nơi đây, tới xin một chén nước uống.” Lão nhân mặt không đổi sắc nói.
Nhưng mà, Phòng Nhị Lang nhìn người này quần áo đẹp đẽ quý giá, một chút đều không giống là không có tiền. Hơn nữa tiểu cô nương bên cạnh còn lôi kéo ống tay áo lão nhân, không muốn để ông nói tiếp.
Phòng Nhị Lang cảm thấy hai người này không giống người xấu, tâm tư xoay chuyển, nói: “Nhị vị mời theo ta.”
Lão nhân kia nghe xong, liền không chút khách khí đi vào, bộ dáng quen cửa quen nẻo, làm người không biết còn tưởng rằng ông mới là chủ nhân của trang trại này. Tiểu cô nương đứng bên cạnh ông xấu hổ đến đầy mặt đỏ bừng, nói: “Xin lỗi xin lỗi, ông nội ta tính tình có chút quái.”
Phòng Nhị Lang cười cười nói: “Không sao.”
Tiểu cô nương vừa thấy Phòng Nhị Lang cười, sắc mặt càng đỏ, chạy nhanh quay đầu đuổi kịp ông nội.
Vị lão nhân gia kia quả thực như là dạo sân nhà mình, dạo phía trước, dạo phía sau, càng dạo càng là khổ sở. Khi ông nhìn thấy phía sau tựa hồ còn mở một cánh cửa, tò mò hỏi: “Kia bên ngoài là xây thêm sao, bên trong dùng để làm cái gì?”