Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 593

topic

Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 593 :
Chu Kiều Kiều lắc đầu: "Trong thư này không nói rõ, nhưng ta cảm thấy muội ấy hẳn là muốn ở nhà mình đi. Mấy ngày nữa ta rảnh rỗi sẽ qua dọn dẹp nhà cửa cho bọn họ."

Lưu Trường Thiệt cầm thư lên xem.

Tuy rằng hơn phân nửa chữ nàng đều không biết, nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc nàng cao hứng.

"Đến lúc đó ta đi cùng muội."

Hai người cứ như vậy cầm thư cười ngây ngô.

Tuyền Lê

Cơm nước xong, Chu Kiều Kiều liền lại đi một chuyến ra hậu sơn.

Nhân lúc trăng đen gió lớn, không ai chú ý, nàng lại tưới nước cho đám đất mới một lượt.

Cũng may trời này vừa vào đêm liền có chút lạnh, cho nên nàng đi một vòng xuống cũng không đổ chút mồ hôi nào.

Nếu không trở về lại phải tắm rửa thì rất mệt.

Nàng về nhà cũng không nhàn rỗi, mà là nằm trên giường lại tiến vào không gian, dọn dẹp ruộng d.ư.ợ.c liệu một phen.

Nàng phát hiện, trong ruộng d.ư.ợ.c liệu có rất nhiều cây nhân sâm, linh chi sinh trưởng đặc biệt tốt.

Chúng nó hẳn là bán được không ít tiền.

Chu Kiều Kiều luyến tiếc bán.

Thứ này, mọc càng lâu càng trân quý.

Nàng muốn giữ lại đến lúc thiếu tiền mới bán.

"Mình hình như đã rất lâu không bán d.ư.ợ.c liệu rồi."

Nghĩ như vậy, nàng lại cười.

Điều này chẳng phải chứng minh nàng hiện tại đã không còn thiếu tiền sao? Nàng rất vui vẻ.

Thế là, trong lúc cao hứng, lại nhàn rỗi không có việc gì làm, nàng đem mấy cây nhân sâm, linh chi, tuyết liên, thất diệp nhất chi hoa (trọng lâu), thạch hộc... tiến hành tách nhánh.

Như vậy, lại có thêm hai hàng d.ư.ợ.c liệu.

Sau khi thực hiện xong thao tác mà nàng tự cho là rất thông minh, nàng lại đi kiểm tra đám thú hoang bên phía núi cũ.

Sau khi phân thú hoang vào Thâm Sơn, nàng đã rất lâu không quản lý bên phía thú hoang.

Nàng kiểm tra kỹ lưỡng liền phát hiện, bên kia lại sinh sôi không ít sinh mệnh mới mẻ, chúng nó đang nhanh chóng trưởng thành và lớn mạnh.

Đây chính là chuyện tốt.

"Ô ô ô... nương... ô ô..."

Chu Kiều Kiều bị một trận tiếng khóc đ.á.n.h thức.

Nàng từ không gian đi ra, mở mắt nhìn nữ nhi Nam Nhi đang khóc đầm đìa nước mắt và Miên Miên vẻ mặt vô tội.

"Làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì? Có phải gặp ác mộng không?"

Nàng ôm Nam Nhi vào lòng.

Nam Nhi khóc lóc nói: "Tỷ tỷ đ.á.n.h con... ô ô ô, mắt của con hơi đau."

Miên Miên lập tức rất vô tội giải thích: "Con không cố ý đâu nương... con... con nằm mơ đ.á.n.h nhau với người ta, không cẩn thận đ.á.n.h trúng mắt muội muội."

Chu Kiều Kiều vội vàng đẩy Nam Nhi ra cẩn thận xem mắt nàng.

Trước đó nàng còn mơ màng, căn bản không nhìn rõ mắt Nam Nhi làm sao.

Nàng vạch mắt Nam Nhi ra nhìn kỹ.

Lúc này mới phát hiện mắt trái con bé đỏ lên, nhưng không chảy m.á.u cũng không sưng đỏ.

"Không sao không sao, chỉ hơi đỏ chút thôi. Đúng rồi, giường hai đứa cách nhau xa như vậy, tỷ tỷ sao có thể đ.á.n.h trúng con?"

Giường của hai đứa không kê sát nhau, mà giữa đầu giường còn đặt hai cái bàn đọc sách.

Theo mắt thường Chu Kiều Kiều nhìn thấy, giữa các nàng ít nhất cách nhau khoảng hơn hai mét.

Tay Miên Miên đâu có dài như thế.

Tiếng khóc của Nam Nhi nhỏ dần.

Ánh mắt né tránh.

Chu Kiều Kiều liền biết trong đó khẳng định có nguyên nhân gì đó.

Liền nhìn về phía Miên Miên.

Miên Miên thấy nương nhanh như vậy đã đoán được, liền biết không gạt được.

Vì thế liền nói ngọn nguồn sự tình.

Hóa ra là buổi tối Nam Nhi nhàn rỗi, nhất quyết đòi kể chuyện ma cho Miên Miên nghe, kết quả làm hại Miên Miên không dám ngủ một mình.

Hai tỷ muội liền định ngủ chung.

Sau đó Miên Miên lại nằm mơ đ.á.n.h quỷ, không cẩn thận liền đ.ấ.m vào mắt Nam Nhi đang ngủ say.

Cái này...

Chu Kiều Kiều cạn lời.


Liền không an ủi Nam Nhi nữa.

"Con nhìn xem, ta có phải đã nói buổi tối đừng kể mấy thứ đó không? Dọa người rồi chứ gì, gặp bóng đè rồi chứ gì. Tự con dọa tỷ tỷ, còn muốn cáo trạng sao?"

Nam Nhi tiến lên một bước, kéo tay Chu Kiều Kiều: "Nương, con không cố ý, con không biết tỷ tỷ sẽ sợ hãi như vậy."

Chu Kiều Kiều hừ hừ hai tiếng: "Không biết? Hai tỷ muội các con hiểu rõ lẫn nhau như vậy, đừng tưởng lừa được ta. Nói đi, con rốt cuộc tại sao muốn chỉnh tỷ tỷ."

Chu Kiều Kiều sẽ không vì Nam Nhi bị thương mà đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu tỷ tỷ.

Nàng chỉ muốn thực sự cầu thị.

Công bằng công chính.

Miên Miên cũng kéo tay Chu Kiều Kiều: "Nương, con không truy cứu đâu... thật đấy... người đừng giận."

Chu Kiều Kiều ở giữa hai nữ nhi nhìn tới nhìn lui.

Cuối cùng vẫn gật đầu: "Được, vậy chuyện giữa tỷ muội các con, các con tự mình quyết định đi."

Sau đó, nàng liền buông hai nữ nhi ra.

Miên Miên chủ động nắm tay Nam Nhi: "Muội muội, xin lỗi."

Mắt nhỏ của Nam Nhi liếc nhìn Miên Miên hết lần này đến lần khác.

Một lúc lâu sau mới nói: "Tỷ tỷ, xin lỗi, muội không nên trêu chọc tỷ."

Miên Miên cười một cái: "Được, vậy chúng ta hòa giải nhé. Chúng ta về ngủ thôi, bây giờ tỷ không sợ nữa rồi, chúng ta ngủ riêng ra đi."

"Vâng, được ạ."

Hai đứa nhỏ lại rất hòa thuận chạy đi.

Động tĩnh của các nàng vẫn đ.á.n.h thức Chu mẫu.

Bà mắt nhắm mắt mở đi ra, dụi dụi mắt, giọng hơi khàn: "Xảy ra chuyện gì vậy? Ta sao hình như nghe thấy Nam Nhi đang khóc vậy?"

Nam Nhi lúc này đã không khóc nữa, cười nhìn về phía bà ngoại: "Ngoại tổ mẫu, con không sao rồi, người cũng đi ngủ đi."

Sau đó liền cao hứng phấn chấn về phòng.

Chu mẫu một trận ngơ ngác.

"A? Ý gì vậy?"

Chu Kiều Kiều đi ra, nhìn Chu mẫu đang đứng ở cửa: "Không sao đâu nương, bọn chúng gặp ác mộng thôi."

Chu mẫu "ồ ồ" hai tiếng, uống một ngụm nước rồi xoay người về ngủ tiếp.

Chạng vạng ngày hôm sau, sau khi mặt trời xuống núi, Chu Kiều Kiều ăn cơm xong.

"Nương, con ra ngoài đi dạo tiêu cơm."

"Được, thuận tiện hái một nắm rau xanh về, sáng mai nấu mì ăn."

"Được ạ."

Chu Kiều Kiều vẫn đi tới hậu sơn, tưới nước.

Vừa tưới nước xong, liền nhìn thấy Vương thúc đứng ở chân núi, ngửa đầu nhìn một mảng xanh biếc.

Khóe miệng cười ôn hòa.

Chu Kiều Kiều xuống núi.

"Vương thúc, thúc muốn lên trên xem không?"

Ông xua tay: "Không cần đâu, ta không lên nổi nữa, cứ đứng ở đây nhìn là được."

Giọng ông nói chuyện đã có chút nhẹ bẫng.

Chu Kiều Kiều chỉ cảm thấy chỗ nào không thích hợp, nhưng không nhớ ra rốt cuộc là chỗ nào không thích hợp.

Vương thúc nhìn hồi lâu sau, mới chống gậy đi về.

"Tốt, tốt, mấy cây ăn quả này mọc thật tốt, sang năm nhất định sẽ kết ra quả rất ngon, ủ ra rượu cũng nhất định rất dễ uống."

Chu Kiều Kiều gật đầu, nhịn không được đỏ hoe hốc mắt, lại cố gắng thả chậm hô hấp, chỉ nói: "Khẳng định sẽ vậy, đến lúc đó thúc nhất định phải uống thêm vài ly."

Vương thúc gật đầu: "Ừm, các con nhớ phải đem mẻ rượu đầu tiên ủ được đặt trước mộ ta thêm hai ly."

"Vương thúc..."

Nàng muốn nói vài lời an ủi Vương thúc, nhưng nàng phát hiện không cần thiết phải lừa gạt ông.

Thôi bỏ đi.

Vương thúc khẳng định đều hiểu rõ.

"Kiều Kiều, con rất lợi hại, sau này Vương Nhân, Vương Tuệ đi theo con, khẳng định sẽ không đói bụng. Chỉ cần chúng nó có cơm ăn, bà lão nhà ta liền sẽ không đói bụng, vậy ta cũng yên tâm rồi."

Nói trắng ra, Vương Nhân, Vương Tuệ chính là đường lui ông tìm cho lão thê.

Nếu không, ông hà tất già rồi còn muốn nhận nuôi hai người về.

Chẳng phải là nghĩ ông và lão thê một trong hai người đi trước thì người còn lại có người chăm sóc sao.

Không, không nên nói là một trong hai.

Mà là ông.

Ông đã sớm biết thân thể mình không tốt, sợ là phải để lão thê ở lại một mình.