Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 103

topic

Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 103 :Bốn người gặp mặt

"Vì sao lại muốn đến Hoa Thành? Xảy ra chuyện gì sao?" Giản Văn Minh hỏi.

Hề Chính đáp: "Tần Tự Hành đã biết chuyện hai anh em các em, gã sẽ không dễ dàng bỏ qua. Dù không dám manh động ở bên này, nhưng khi trở về Hoa Thành, gã nhất định sẽ tiếp tục điều tra. So với việc để đến lúc đó mới bị động ứng phó, chi bằng chúng ta chủ động trở về, nắm thế chủ động trong tay, tự mình công khai thân phận hai anh em song sinh của các em. Càng công khai rõ ràng, người khác càng khó nghi ngờ. Hơn nữa, tôi e rằng chuyện này cũng chẳng giấu được bao lâu nữa đâu."

Giản Văn Minh thấy Hề Chính nói rất có lý.

Thực ra hôm nay cậu cũng đã nghĩ đến chuyện đó rồi.

Chỉ là nếu muốn trở lại Hoa Thành, vẫn nên báo cho anh cậu một tiếng trước.

Hề Chính dường như đã đoán được tâm tư của cậu, liền nói: "Tôi đã gọi điện cho anh trai em rồi. Cậu ấy cũng đã đồng ý. Mau đi chuẩn bị đồ đạc đi, Tần Tự Hành đã về nước rồi."

Giản Văn Minh khựng lại một chút, hỏi: "Chân gã khỏi rồi à?"

Không thể nào, tổn thương đến gân cốt thì cũng phải mất trăm ngày mới hồi phục chứ?

"Gã còn tâm trí đâu mà lo cái chân nữa." Hề Chính đáp.

"Anh không bận sao? Vẫn có thời gian cùng tôi về nước à?"

"Xong hết việc rồi." Hề Chính nói. "Có thể ở lại Hoa Thành vài ngày. Tôi đi cùng em, nhìn qua sẽ càng giống thật hơn."

Giản Văn Minh trở về phòng thu dọn hành lý. Sắp phải quay lại Hoa Thành rồi, trong lòng cậu vừa háo hức, vừa thấp thỏm lo âu.

Trước đây cậu và anh trai mỗi người ở một nước, thay phiên đóng giả thân phận đối phương. Khoảng cách ấy khiến cậu có cảm giác an toàn. Còn bây giờ, hai người lại muốn "hợp thể", cậu thật sự lo sợ sẽ bị người khác phát hiện sơ hở.

Nước cờ này, đúng là có phần mạo hiểm.

Nhưng Hề Chính nói đúng. Nếu để Tần Tự Hành hoặc người khác vạch trần trước, họ sẽ lập tức rơi vào thế yếu.

Cuộc chiến này đã bước vào giai đoạn căng thẳng nhất. Đây là thời điểm nguy hiểm nhất, cậu không thể tiếp tục trốn ở nước Y được nữa.

Thu dọn hành lý xong, cậu gọi điện cho anh trai.

Cúp máy rồi, Giản Văn Minh xách vali, đi sang phòng bên cạnh. Vừa đến gần chỗ để quần áo thì nghe thấy tiếng nước ào ào vọng ra.

Hề Chính đang tắm.

Giản Văn Minh mím môi, dựa người vào cánh cửa phòng tắm.

Không ngờ lại nghe thấy tiếng Hề Chính từ bên trong vọng ra: "Muốn vào không?"

Giản Văn Minh sửng sốt, rồi đáp: "Ai thèm vào."

Bên trong tiếng nước ngưng lại. Hề Chính quấn khăn tắm, kéo cửa ra, cười toe toét nhìn cậu, trên người vẫn còn lấm tấm nước.

"Mấy ngày không gặp, có nhớ tôi không?"

Giản Văn Minh nói: "Nhớ cái JJ nhà anh ấy. Tôi vào đi vệ sinh."

(*JJ ý là cái c*c của đàn ông ý🤣)

Nói xong liền lách qua người Hề Chính đi vào. Hề Chính dùng cánh tay còn ướt sũng nước quệt qua tay cậu, cậu "xì" một tiếng rồi đóng cửa lại.

Ra khỏi toilet, Hề Chính đã sang lại phòng bên cạnh.

Mặt Giản Văn Minh hơi đỏ lên, len lén đến cửa nhìn một cái, thấy Hề Chính đang thay đồ.

Dáng người thật sự quá xuất sắc.

Alpha nào mà chẳng ao ước có thân hình như thế?

Lúc này mới thấy gen quan trọng đến mức nào. Hề Chính cũng không phải kiểu người đặc biệt chăm chỉ tập luyện, vậy mà eo thon, chân dài, ngực và bụng đều có cơ rõ ràng, thật sự khiến người ta ganh tị.

Đúng là Alpha trời sinh đã có tố chất lãnh đạo.

____

Gần đây, vụ bê bối của Giải trí Ngải Mỹ đã trở thành tiêu điểm nóng nhất trong năm. Ngay cả chương trình thời sự cũng đưa tin. Tất cả diễn đàn giải trí gần như đều bị vụ này chiếm sóng.

Nhưng so với Giải trí Ngải Mỹ, cư dân mạng lại càng quan tâm đến hai cái tên: Giản Văn Minh và Cố Vân Tương.

[Hai người đó giờ tính là ẩn sĩ giới giải trí rồi hả?]

[Cứ như đang ảnh hưởng trực tiếp đến Tinh Nguyệt Chi Chiến ấy, còn liên lụy cả dự án hợp tác tiếp theo là Kim Đà 3 nữa.]

[Vụ Giải trí Ngải Mỹ chắc không thể kết thúc trong một sớm một chiều đâu? Cơ quan chức năng đã vào cuộc điều tra rồi mà. Nhưng Tinh Nguyệt Chi Chiến và Kim Đà 3 đều là chương trình hot, chẳng lẽ cứ vì hai người đó mà hoãn mãi được?]

[Tin nội bộ hiện tại là Tinh Nguyệt sẽ quay lại ghi hình bình thường vào tuần sau, còn đoàn phim Kim Đà 3 vẫn giữ nguyên lịch quay.]

[Vậy thì trì hoãn một vòng có ích gì? Tránh né dư luận à? Nhưng với mức độ nổi tiếng này thì né kiểu gì cũng vô ích thôi.]

[Có người phân tích rằng, hai người họ cố tình khiến Tinh Nguyệt phải hoãn lại, để lợi dụng sức nóng của chương trình mà đẩy vụ bê bối của Ngải Mỹ ra ánh sáng.]

[Cư dân mạng tưởng tượng cũng ghê thật. Giải trí Ngải Mỹ đen như vậy, hai người kia liệu có chắc chắn mình vô can không? Giờ này chắc cũng đang đau đầu tìm đường rút lui rồi.]

[Chị em lầu trên, nói năng mập mờ, dựng chuyện lung tung thì phải chuẩn bị tinh thần chịu trách nhiệm trước pháp luật đấy nhé.]

[Là fan của Vân hay fan của Giản vậy? Có thời gian dọa nạt tôi thì thắp cho thần tượng của mấy người nén nhang đi, cầu cho họ trong sạch, đừng bị Giải trí Ngải Mỹ kéo xuống nước.]

[Thôi được rồi, đừng cãi nhau nữa. Mọi người nhìn sang bên kia chưa? Giản Văn Minh lại có một người anh song sinh đấy!]

[Cái gì? Song sinh á?]

[Tôi cũng thấy rồi! Trời ơi, đó thật sự không phải chính Giản Văn Minh à? Hai người giống nhau như đúc!]

[Không thể tin được! Giống đến mức đáng sợ luôn!]

Ngay lập tức có người đăng lại ảnh từ một bài báo nước ngoài. Trong ảnh là một người đàn ông cực kỳ giống Giản Văn Minh, ăn mặc chỉnh tề, đứng cạnh một người đàn ông cao lớn khác. Phía sau là biểu ngữ nền đỏ, trên đó ghi: "Tập đoàn Đại Khê" và "Tập đoàn Minh Thành".

[Không phải chính Giản Văn Minh thật sao? Giống quá mức cho phép rồi!]

[Đây là bài viết của một tờ báo nước ngoài, có vẻ là về buổi tiệc mừng thành công của một công ty nào đó. Theo thiệp mời trong bài, người cao lớn trong ảnh tên là Hề Chính, là ông chủ của Tập đoàn Đại Khê.]

[Họ hình như còn tra được thân thế của Giản Văn Minh. Nghe nói nhà họ Giản cũng làm ăn lớn, người anh tên là Giản Văn Khê, là một Omega, hai năm trước đã kết hôn với con trai của Tập đoàn Đại Khê. Thực ra mấy hôm trước đã có tin đồn rằng Giản Văn Minh có một người anh bí ẩn, chỉ là lúc đó mọi người đều mải hóng vụ bê bối của Giải trí Ngải Mỹ nên chẳng ai chú ý.]

Một hòn đá ném xuống làm mặt hồ dậy sóng. Tin tức Giản Văn Minh có anh trai song sinh nhanh chóng lan truyền khắp các mạng xã hội.

Phản ứng của cư dân mạng nhìn chung chia làm hai phe: Kinh ngạc và... say mê nhan sắc.

[Không ngờ Giản Văn Minh lại có anh song sinh!]

[Hai anh em nhà này đúng là cực phẩm.]

[Tôi cứ tưởng Giản Văn Minh là đỉnh cao nhan sắc rồi, ai ngờ còn có một người giống hệt, đúng là không thể tin được!]

Giản Văn Khê ngồi dán mắt vào màn hình suốt nửa ngày, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Thực ra tất cả đều nằm trong dự tính của anh, nhưng người bình thường sẽ không dễ gì nghĩ đến chuyện hai anh em song sinh tráo đổi thân phận.

Ngày mai, Hề Chính và Giản Văn Minh sẽ đến Hoa Thành. Trước mắt, mọi chuyện có vẻ vẫn đang tiến triển thuận lợi.

Anh trở mình, đưa mắt nhìn sang chiếc giường đối diện.

Đèn đã tắt, trong phòng khá tối, hình như Chu Đĩnh đã ngủ rồi, không có chút động tĩnh nào.

Mấy hôm nay, Chu Đĩnh đột nhiên không còn ngủ chung giường với anh nữa.

Anh đại khái cũng hiểu vì sao Chu Đĩnh lại làm vậy.

Như thế cũng tốt. Ngủ cùng chỉ khiến cả hai thêm khó xử.

Giản Văn Khê nằm ngửa ra, hồi tưởng lại những tháng ngày vừa qua, cảm giác như vừa trải qua một giấc mơ.

Mọi việc đều diễn ra đúng như anh tính toán. Nếu nói có gì ngoài dự liệu, thì chỉ có Chu Đĩnh.

Anh chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình sa vào lưới tình.

Mà người khiến anh rung động lại là Chu Đĩnh, người mà ngay từ đầu anh vốn không hề có thiện cảm.

Anh cảm nhận rất rõ những thay đổi trong chính mình, từ thể chất đến tâm lý. Những biến chuyển ấy ban đầu khiến anh hoang mang, không biết phải đối diện thế nào. Nhưng giờ đây, anh đã dần quen, thậm chí có chút lưu luyến, lưu luyến đến mức khiến bản thân cảm thấy sợ hãi.

Anh không thể mãi đóng vai Giản Văn Minh. Sẽ đến lúc anh phải rời khỏi giới giải trí, trở về với thân phận thật. Nhưng quá trình quay lại ấy không thể hoàn toàn kiểm soát được, bất kỳ lúc nào cũng có thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Anh cũng không biết ngày mai giữa mình và Chu Đĩnh sẽ ra sao.

Nếu đã không thể có một kết cục tốt đẹp, thì chi bằng đừng bắt đầu.

Tình yêu, thứ này thật sự khiến người ta khổ sở. Ngay cả một người lý trí và lạnh lùng như anh, giờ cũng hiểu được cảm giác bất an và sợ hãi là như thế nào.

_____

Từ nước Y đến Hoa Thành, đi máy bay mất rất nhiều thời gian. Giản Văn Minh ngủ một giấc dậy, phát hiện Hề Chính bên cạnh vẫn còn đang ngủ rất say.

Thật ra từ lúc vừa lên máy bay, Hề Chính đã bắt đầu chợp mắt rồi. Mấy ngày nay hắn bận rộn chạy đôn chạy đáo vì công việc, chắc chắn đã quá mệt mỏi.

Giản Văn Minh nghiêng đầu sang, ngắm nhìn gương mặt đang ngủ say của Hề Chính.

Trong mắt cậu, Hề Chính không phải kiểu đàn ông có ngũ quan tinh xảo, mà là dáng vẻ nam tính điển hình, đường nét sắc sảo, mạnh mẽ. Lúc này cậu mới để ý, thì ra hắn có hàng mi rất dài. Khi nhắm mắt lại, đường nét gương mặt dường như cũng trở nên mềm mại hơn.

Cậu đột nhiên nhận ra vẻ điển trai của Hề Chính, thậm chí còn cảm thấy kiểu "điển trai người qua đường" như vậy lại có một sức hút đặc biệt. So với vẻ đẹp tinh xảo, kiểu điển trai này dường như càng mê hoặc hơn.

Cậu nhìn một lúc rồi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Dưới lớp mây mù, thấp thoáng có thể thấy núi non và hồ ao bao quanh Hoa Thành.

Việc Hề Chính theo cậu đến Hoa Thành thật sự khiến cậu cảm động.

Hề Chính rất để tâm đến chuyện này, đã giúp đỡ bọn họ rất nhiều.

Giản Văn Minh vươn tay ra, định nắm tay Hề Chính. Nhưng ngay khi ngón tay cậu vừa chạm vào tay đối phương, Hề Chính đột nhiên tỉnh lại, ngón tay cậu hơi co lại, rút tay về.

"Đến nơi rồi sao?" Hề Chính nheo mắt hỏi.

"Đầu anh có cái đồng hồ sinh học hả?" Giản Văn Minh hỏi lại.

Hề Chính mỉm cười, ngồi thẳng dậy: "Tôi thật sự có khả năng đó. Chỉ cần trong lòng ghi nhớ việc gì, cơ bản đến giờ là tự tỉnh dậy."

Vừa nói, hắn vừa nhìn ra ngoài cửa sổ. Từ đây đã có thể thấy toàn cảnh Hoa Thành.

Bên ngoài sân bay quốc tế Hoa Thành, Giản Văn Khê đeo khẩu trang, hỏi: "Anh thật sự chắc chắn muốn đi đón bọn họ sao?"

Chu Đĩnh mặc áo lông vũ, đáp: "Mặc kín thế này rồi, sẽ không ai nhận ra đâu."

Hôm nay trời lạnh buốt, lại có mưa phùn, người qua lại đều ăn mặc kín đáo. Bọn họ cũng chẳng khác gì: áo lông vũ, khăn quàng cổ, khẩu trang, mũ trùm kín đầu, chỉ lộ ra đôi mắt.

Giản Văn Khê còn đeo thêm kính đen.

Giản Văn Khê giơ tay xem đồng hồ: "Còn mười phút nữa."

Nói rồi quay sang nhìn Chu Đĩnh một cái, hỏi: "Anh đang căng thẳng à?"

Chu Đĩnh nhìn Giản Văn Khê, đáp: "Chắc là có một chút."

Giản Văn Khê liền bật cười.

Thấy anh cười, Chu Đĩnh liền bước đến gần, khẽ ôm lấy eo anh. Giản Văn Khê dường như đã dần quen với sự thân mật này, cũng đưa tay nắm lấy tay Chu Đĩnh.

Cảnh thân mật giữa chốn đông người như vậy, với cả hai đều là lần đầu tiên.

Chu Đĩnh có chút hồi hộp, nhưng lại càng cảm thấy phấn khích. Đây là mối tình đầu của hắn, mọi trải nghiệm đầu tiên đều mang đến cảm giác hạnh phúc.

"Bọn họ biết anh sẽ đến đón không?" Chu Đĩnh hỏi.

Giản Văn Khê đáp: "Lúc mới xuống xe, em đã nhắn cho Văn Minh rồi."

Giữa đám đông nhốn nháo, Giản Văn Minh đột nhiên dừng bước.

Hề Chính hỏi: "Sao vậy?"

Giản Văn Minh nhìn tin nhắn trong điện thoại, nói: "Anh trai tôi và Chu Đĩnh cũng đến đón."

Nghe thấy cái tên "Chu Đĩnh", lông mày Hề Chính hơi cau lại, ánh mắt lộ rõ vẻ "rồi sao nữa", nhìn về phía Giản Văn Minh.

Giản Văn Minh đeo khẩu trang, chỉ lộ đôi mắt, trông có vẻ rất ngây thơ: "Không có gì, tôi chỉ nói cho anh biết thôi."

Hề Chính tiếp tục bước lên phía trước, Giản Văn Minh vội vàng theo kịp.

Còn chưa gặp mặt, cậu đã bắt đầu thấy ngượng ngùng.

Nhưng thực ra cậu cũng không cần phải xấu hổ. Anh cậu và Chu Đĩnh đâu biết mối quan hệ giữa cậu với Hề Chính.

Trong mắt anh ấy, chuyến đi lần này của cậu và Hề Chính chỉ là để giúp đỡ mà thôi.

Chỉ là bản thân cậu thấy có chút chột dạ.

Vừa bước ra khỏi cổng, Giản Văn Minh lập tức nhìn thấy anh mình và Chu Đĩnh.

Dù đứng giữa đám đông, hai người vẫn nổi bật như hạc giữa bầy gà.

Tuy cậu đã biết từ lâu chuyện anh mình và Chu Đĩnh đang ở bên nhau, nhưng tận mắt chứng kiến vẫn mang lại một cảm xúc rất khác, thậm chí còn có chút chấn động.

Cậu không hề cảm thấy lúng túng như tưởng tượng, ngược lại còn có chút phấn khích. Cậu vội vẫy tay gọi to: "Anh!"

Gọi xong liền đẩy hành lý, chậm rãi chạy về phía trước.

Hề Chính đi phía sau, lạnh lùng nhìn cậu.

Giản Văn Khê và Giản Văn Minh ôm nhau một cái. Hai người đã lâu không gặp, vừa ôm liền thấy xúc động.

Giản Văn Khê vỗ vai Giản Văn Minh, sau đó nhìn thấy Hề Chính đang tiến lại gần.

Anh lập tức buông tay đang ôm Giản Văn Minh, nhìn về phía Hề Chính nói: "Lâu rồi không gặp."

"Lâu rồi không gặp."

Ánh mắt Hề Chính sau đó chuyển sang Chu Đĩnh, vươn tay ra.

Chu Đĩnh đeo khẩu trang, không nhìn rõ cả khuôn mặt, nhưng chỉ cần nhìn phần lộ ra cũng thấy rõ dáng vẻ anh tuấn, ánh mắt trầm tĩnh, thái độ ôn hòa: "Chào anh."

Hai người bắt tay nhẹ một cái rồi buông ra.