Bến Bờ - Duy Tửu - Chương 1

topic

Bến Bờ - Duy Tửu - Chương 1 :

Có một số lạ gửi cho Lục Nghê hai tin nhắn liền.

Lúc đó là sáu giờ chiều, cô đang trên đường về nhà. Giờ cao điểm, những tài xế giao hàng áo vàng áo xanh lao vào làn xe ô tô, như nét bút tung hoành trên trang giấy. Lục Nghê đang lái xe, quầng thâm dưới mắt nặng trĩu, chỉ hận không thể kiếm cái tăm để chống mí mắt lên, nên cũng chẳng để tâm.

Sau đó cô ném chuyện này ra sau đầu.

Bởi vì ngoài việc nhận mã xác minh và lời chúc sinh nhật từ các thương hiệu, sẽ chẳng có ai liên hệ với cô bằng cách gửi tin nhắn cả.

Về đến nhà, cô tìm cho mình chút gì đó để uống trước. Một cốc bia lạnh tu ực vào, miễn cưỡng cuốn đi phần nào cơn buồn ngủ và mệt mỏi. Cảm giác dính nhớp trên người vẫn còn rõ rệt, như thể đã khiêng xác suốt cả đêm, lại như cá muối rơi vào khe ghế sofa bị om suốt ba tháng. Bộ não thúc giục tứ chi cô phải đi tắm ngay.

Tắm xong bước ra, đồ tươi sống cô đặt ở siêu thị đã được giao đến. Nãy nhân viên giao hàng gọi cho cô, Lục Nghê lúc đó đang tr*n tr**ng trong phòng tắm mà nghe máy, bảo anh ta cứ đặt ở trước cửa là được. Làm việc cả một ngày thật sự rất mệt, Lục Nghê không thích gọi đồ ăn ngoài; cô thích tự nấu những món mình yêu thích để thưởng cho bản thân. Nếu ngay cả chuyện ăn uống cũng qua loa đại khái, thì cuộc sống đúng là chán đến mức không còn gì để nói.

Những yêu cầu của Lục Nghê đối với chất lượng cuộc sống thể hiện ở rất nhiều phương diện. Ví dụ như, trong nhà ngày nào cũng phải có hoa tươi; nến thơm, thảm, rèm cửa, bộ chăn ga gối nệm bốn món đều được thay định kỳ; mỗi tuần cô đều mua sắm đồ dùng sinh hoạt một lần, tuyệt đối không tích trữ thực phẩm đông lạnh; thói quen ăn uống thì thường xuyên bị người khác chê bai, nhưng cô luôn nghiêm khắc tuân theo Hướng dẫn Chế độ ăn uống của Cư dân Trung Quốc.

Những chuyện vặt trong nhà, Trần Diên tuyệt đối không quản. Là người không tham gia quản lý việc nhà thì đương nhiên phải bỏ ra nhiều hơn về mặt kinh tế. Anh có một chiếc thẻ để ở chỗ Lục Nghê, mỗi tháng chuyển tiền sinh hoạt vào đó, lúc thì hai ba vạn, lúc lại ba bốn vạn, hoặc nhiều hơn nữa; tiền vay mua nhà, vay mua xe và bảo hiểm tính riêng; quà các dịp lễ tết thì chưa bao giờ sơ sài. Công việc anh bận, đi công tác nhiều, chưa từng hỏi cô tiêu tiền thế nào.

Mâu thuẫn duy nhất của hai người xảy ra vào cuối năm ngoái, thời điểm Lục Nghê thường xuyên về nhà lúc nửa đêm. Trần Diên về đến nhà mà chẳng có cơm ăn, khó tránh khỏi có cảm xúc bất mãn, từng nói chuyện với cô một lần, đề nghị cô dành toàn thời gian ở nhà làm nội trợ.

Lục Nghê hỏi: “Là mẹ anh giục hai chúng ta sinh con à?”
“Em nghĩ đi đâu vậy, có muốn con hay không, chẳng ai có thể quyết định thay anh.”

Lục Nghê nói cô không thích suốt ngày ở nhà nằm không để người ta nuôi. Thấy thái độ cô kiên quyết, Trần Diên cũng thôi, mọi chuyện dần trở về nhịp sống như trước.

Cô mua một con cá nặng 7 kg, người bán đã sơ chế xong, phần thịt và phần xương tách riêng ra, phía dưới còn có ít rau nữa. Lục Nghê ướp phần thịt cá trước, rồi chuẩn bị nguyên liệu, cắt một bát đầy ớt khô.

Thỉnh thoảng, chỉ là thỉnh thoảng thôi, cô cũng sẽ lén “ăn vụng”, dùng một bữa ăn phóng túng để k*ch th*ch vị giác. Khẩu vị của Trần Diên cũng nhạt, lúc mới cưới cô đã nghe người nhà anh nói rằng Trần Diên không ăn được cay, một chút cũng không dính, nếu không là cả người nổi mẩn. Lục Nghê nghĩ ngợi một hồi, cá luộc mà không cho ớt thì làm sao ngon được? Thế là cô lại bốc thêm một nắm ớt bỏ vào nồi, khi tráng dầu nóng lên, hơi nóng bốc lên mù mịt. Trên thế giới này, mỗi một đầu bếp đều vĩ đại. Lục Nghê cảm thấy với trình độ của mình, đi làm bếp trưởng ở một nhà hàng Tứ Xuyên cũng không phải không thể.

Đang nấu được nửa chừng thì Trần Diên gọi điện, nói tối nay anh có tiệc xã giao.

“Mấy giờ xong?”
“Vẫn chưa biết. Em ngủ trước đi, đừng đợi anh.”

Không về thì càng tốt. Lục Nghê cúp máy, bọc kín món ăn còn dang dở rồi cho vào tủ lạnh. Nhân lúc Trần Diên không có ở nhà, cô lại tự làm cho mình một cốc bia bơ, vừa nhìn mặt trời sắp lặn vừa chậm rãi uống hết.

Cô rửa dọn xong xuôi mà Trần Diên vẫn chưa về. Lục Nghê vào thư phòng làm nốt công việc còn lại trong tay, có lẽ vì quá mệt, cũng có lẽ vì uống nhiều bia bơ, cô vừa đặt lưng xuống đã ngủ thiếp đi.

*

Sáng hôm sau lúc tám giờ, Lục Nghê tỉnh dậy, bước ra khỏi thư phòng.

Trên bàn có cà phê, trái cây đã rửa sạch, trứng và sữa; cửa sổ mở, ánh nắng chiếu vào, không khí trong lành, còn có thể nghe thấy tiếng chim hót.

Trong phòng ngủ bên cạnh vang lên tiếng ai đó đang đi lại.

Trần Diên đã dậy, đứng trước gương cạo râu rửa mặt, động tác đâu ra đấy. Chỉ là một buổi sáng bình thường như bao buổi sáng khác, chẳng có gì đặc biệt. Hai người hỏi nhau một câu “hôm qua thế nào”, Trần Diên nói anh tiếp khách đến rất muộn, uống nhiều, được trợ lý đưa về.

“Lại ngủ trong thư phòng à?” anh hỏi Lục Nghê.

Lục Nghê đang đánh răng, trông có vẻ vẫn chưa tỉnh hẳn: “Chơi điện thoại muộn quá, buồn ngủ quá nên ngủ luôn.”

Lúc ăn sáng, Trần Diên đưa cho cô một tấm thiệp: “Thứ sáu công ty có sự kiện, phải dẫn gia đình theo.”

“Sự kiện gì vậy?”

“Tiệc chào mừng sếp mới.”

Lục Nghê kẹp tấm thiệp giữa ngón cái và ngón trỏ, giơ lên dưới ánh nắng: “Trang trọng dữ vậy à?”

Trần Diên nói: “Quan mới nhậm chức thì phải đốt ba ngọn lửa, mấy chuyện hình thức này vẫn phải làm thôi.”

Lục Nghê nhìn sắc mặt của Trần Diên, hàng mày và đuôi mắt đều đè xuống thấp, trông không giống dáng vẻ vui mừng. Lục Nghê tuy không hiểu môi trường công sở của các công ty nước ngoài, nhưng cô hiểu rõ tham vọng bừng bừng của đàn ông.

Cô nhìn vào cái tên ký ở cuối tấm thiệp, hơi kinh ngạc: “Không phải lão Tần sao?”

Trần Diên uống cà phê, tay kia lướt điện thoại, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt, hời hợt. Vị trí này mưa gió, đấu đá âm ỉ hơn nửa tháng, cuối cùng chẳng rơi xuống đầu ai cả, là người được điều từ nơi khác đến.

“Trước anh nói lão Tần chắc chắn sẽ ngồi vào vị trí đó, sao lại thành ra thế này?”

“Không có tại sao hết. Anh ta không lên được, tức là anh ta không đủ.”

“Vậy nên… người này giỏi hơn sao?”
Lục Nghê mỉm cười, dùng ngón trỏ chạm nhẹ vào chữ ký tiếng Anh trên tấm thiệp, chữ ký bằng bút máy, nét liền nhau, thật ra từ đầu đến giờ cô vẫn không nhìn ra rốt cuộc ký là chữ gì.

“Giỏi hay không, đến lúc đó em tự đi nếm thử là biết ngay thôi mà?” Trần Diên đáp.

Câu này nghe thì chẳng có vấn đề gì, nhưng Lục Nghê ngẩng đầu lên, thấy trên mặt Trần Diên là biểu cảm nửa cười nửa không, ánh mắt vừa giễu cợt lại vừa mập mờ.

Cô vo tờ khăn giấy trong tay rồi ném thẳng vào mặt anh. Trần Diên đã đoán trước, nghiêng đầu né ngay lập tức.

Giữa vợ chồng với nhau, ranh giới khi nói chuyện riêng tư rất rộng, chuyện gì cũng có thể lôi ra nói, mà cũng luôn có thể không đứng đắn, mang theo chút trêu ghẹo khinh khích để chọc đối phương.

Buổi sáng Lục Nghê có việc phải ra ngoài, cần đi thay đồ. Trần Diên đi theo cô vào phòng thay đồ, một không gian rộng rãi và sáng sủa, áo sơ mi và âu phục của đàn ông, cùng đủ loại váy dài của phụ nữ, mỗi bên treo gọn gàng trong tủ đồ riêng của mình.

Tủ đựng trang sức là món đồ cổ trung cổ của Tiệp Khắc, Lục Nghê đổi được từ một người bạn nghệ sĩ. Chất liệu chủ yếu là gỗ óc chó và đồng thau, phần kim loại được mài bóng đến mức hơi phản chiếu, in lại bóng dáng chuyển động của hai người.

Lục Nghê hơi nghiêng đầu tô son, trong khi Trần Diên quay lưng về phía cô, đang mặc áo sơ mi.

Động tác thay đồ của Trần Diên rất nhanh, anh lấy hai chiếc cà vạt đặt lên cổ so thử, rồi hỏi Lục Nghê:

“Giúp anh xem với, cái nào hợp hơn?”

“Có dịp gì à?”

“Ăn tối với một khách hàng.”

“Nam hay nữ?”

“Đàn ông. Trung niên.”

“Vậy thì màu xanh đi.”
Hôm nay Trần Diên mặc vest đen. Lục Nghê không nói lý do, Trần Diên cũng không hỏi, chỉ đưa chiếc cà vạt màu xanh cho cô rồi khom người xuống.

Lục Nghê giúp anh thắt cà vạt. Một bàn tay lạnh lạnh của anh men dọc theo cổ, vai, gáy của cô rồi trượt xuống, cuối cùng dừng lại ở phần eo sau. Hơi thở Lục Nghê khựng lại một chút, cô vừa thắt xong thì đã bị anh kéo vào một nụ hôn.

“Này, anh che mất ánh sáng của em rồi đấy, coi chừng em lỡ tay siết cổ anh bây giờ.”

Trần Diên như không nghe thấy, lại tiến sát thêm một bước, tiếp tục xâm chiếm. Anh hôn môi cô một cách chậm rãi, dịu dàng; cằm góc cạnh cọ lên mặt cô.

“Người khác có thể không biết, nhưng anh có được hay không… em rõ nhất mà, đúng không?”

“……”

Trần Diên đỡ lấy cô, bế cô đặt lên bàn trang điểm. Lục Nghê nắm chặt cà vạt của anh, càng kéo càng siết. Bầu không khí thì rất hợp, nhưng lại không còn thời gian. Vì vậy mười phút sau, Trần Diên ra khỏi cửa. Lục Nghê tiễn anh ở cửa, tiện tay chỉnh lại mái tóc bị làm rối của anh, cà vạt cũng được đổi thành cái có họa tiết chấm bi.

“Hôm nay anh có đến cửa hàng không?”

“Có. Để anh đưa em đi trước rồi anh ghé qua đó.”

*

Lục Nghê ra khỏi nhà chưa đến mười giờ. Trong cửa hàng chỉ có Tiểu Long làm ca sáng, đang khiêng hàng ra cửa. Lục Nghê đặt bình giữ nhiệt lên bàn trong phòng nghỉ, gọi cậu vào. Cô mang cơm trưa cho Tiểu Long, là cô tự nấu. Tiểu Long nhìn cô, hai tay làm động tác hỏi: “Chị ăn chưa?”
Lục Nghê gật đầu: “Em ăn đi.”

Cô rửa tay xong lại đi kiểm tra phiếu nhận hàng. Hai hôm nay nhập hàng liên tục, cửa tiệm rối tung rối mù, chẳng thứ gì được dọn dẹp. Phía trước có khách vào, Tiểu Long theo phản xạ đứng bật dậy, bảo Lục Nghê đừng động, để cậu ra tiếp.

Là một khách lẻ, mua mười cành hoa ly nhiều bông, thu hai trăm tệ. Tiểu Long làm ở tiệm nửa năm rồi, có kinh nghiệm, giao tiếp cũng trôi chảy.

Vừa tiễn vị khách đó đi xong, chị Huệ đến nhận ca, hỏi chuyện thu tiền, rồi túm lấy Tiểu Long chất vấn vì sao không giới thiệu thẻ cho khách.

Tiểu Long bị chị Huệ nắm cổ tay nên khó chịu, lông mày nhíu chặt, trông y như kiểu số khổ cam chịu.
Chị Huệ thì mang dáng vẻ “hận sắt không thành thép”, bắt đầu giảng giải cho Tiểu Long biết thế nào là “nhóm khách hàng giá trị tài sản cao”.

“Làm kinh doanh ấy, phải biết quan sát sắc mặt người ta, hiểu ‘quan sát sắc mặt’ nghĩa là gì không? Dùng cái đầu đi chứ. Vị khách nam lúc nãy, đã đến tiệm mình hai lần rồi, nghĩa là rất có thể anh ta sống gần đây, hoặc làm việc trong toà văn phòng bên cạnh. Mà tầm giờ này còn chưa phải vào công ty chấm công, thế thì chắc chắn không phải dân đi làm bình thường. Chưa kể bộ đồ anh ta mặc, Loro Piana đấy, chỉ riêng cái áo khoác thôi cũng mấy vạn tệ.”

“Đừng có chỉ biết mỗi LV với GUCCI. Mấy nhân viên văn phòng nhỏ xíu ấy, chắt chiu ba tháng mới mua được cái mẫu nhập môn để làm màu, lên mạng xã hội chụp selfie phải đổi đủ góc cho thấy cái logo. Mà hễ trời mưa đi xe buýt là phải bọc túi bằng túi nilon, sợ ướt hỏng. Loại khách đó thì đừng mong họ chịu chi. Bình thường chỉ tranh thủ mấy đợt giảm giá mà vặt tí tiền thôi. Còn cái thẻ tháng mấy nghìn tệ ấy, với khách như người đàn ông lúc nãy chỉ như muối bỏ bể. Người ta sẵn sàng bỏ tiền để mua ‘giá trị cảm xúc’.”

Chị Huệ nói vanh vách về các thương hiệu xa xỉ, còn Tiểu Long thì chẳng biết LV là gì, cũng không biết Gucci, hoàn toàn không hiểu chị ta đang nói gì. Cậu đã chán ngán kiểu khinh người của chị Huệ, người đàn bà trung niên này nói chuyện đầy tính toán và th* t*c. Giờ bị “hổ cái” kéo lấy, cậu thiếu niên như một con chó săn linh khuyển đã hết sạch kiên nhẫn, có thể bật lên ngay tại chỗ bất cứ lúc nào.

Lục Nghê không xen vào mâu thuẫn giữa họ, cô lên văn phòng tầng trên, mở máy tính nhận email. 

Trên bàn có để điện thoại của cô. Tin nhắn đó cô vẫn chưa xem, lúc này mới nhớ ra bấm mở. Nội dung tin nhắn từ một số lạ gửi tới, kiểu giống như kẻ thứ ba khiêu khích vợ cả.

Trần Diên ngoại tình rồi.

Lục Nghê nhìn dòng chữ ngẩn người rất lâu. Kỳ lạ, hoang đường, khó tin. Cho đến khi bị tiếng gõ cửa làm giật mình tỉnh lại, cô mới bình tĩnh lại để suy nghĩ.

Loại bỏ khả năng là trò đùa ác ý, cho dù là thật, cô cũng sẽ không đáp lại kiểu khiêu khích mập mờ này, lại càng sẽ không đi chất vấn Trần Diên.

Lục Nghê đối với việc Trần Diên có ngoại tình hay không, không cần phải để tâm quá nhiều, vì cô rất hài lòng với cuộc sống hiện tại, cũng chưa từng nghĩ đến việc thay đổi.

Lời tác giả: Tui đến rồi, mỗi tối sáu giờ.

P.S: Ngược, drama, điểm gây khó chịu: siêu nhiều.