Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 549
topicLàm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 549 :
Đợi t.h.u.ố.c bắc sắc xong, tận mắt nhìn thấy nữ nhi uống xong, Vương thị mới trở về chính phòng. Có lẽ là ở phòng nữ nhi ngồi quá lâu, mùi t.h.u.ố.c có chút nồng, Vương thị cũng có chút không thoải mái, bất quá nàng ráng nhịn, cảm giác đó lại bị đè xuống.
Buổi chiều cũng không có việc gì, Vương thị đơn giản nằm trên giường nghỉ ngơi.
Kết quả, một giấc này liền ngủ tới trời sắp tối. Vương thị tỉnh lại, vừa lúc Phòng Nhị Hà cũng ở trong phòng, nàng khàn khàn giọng hỏi: “Cha bọn nhỏ, sao trễ như vậy, ông sao không đ.á.n.h thức ta? Ngôn tỷ nhi còn khó chịu không?”
Nói rồi, Vương thị liền muốn xuống giường xỏ giày đi xem Ngôn tỷ nhi.
Phòng Nhị Hà hơi lo lắng nói: “Ngôn tỷ nhi thì không có gì đáng ngại, vừa mới còn đã tới một chuyến. Chỉ là, thân thể của bà như thế nào, còn có chỗ nào không thoải mái không?”
Vương thị vừa nghe nữ nhi không có việc gì, cũng liền không vội như vậy, cười nói: “Ta có thể có chuyện gì a, thân thể ta không có việc gì, chính là ngồi xe lâu, có chút mệt mỏi thôi. Lúc này ngủ một giấc, liền cái gì cảm giác đều không có.”
Phòng Nhị Hà gật gật đầu, nói: “Ừm, vậy là tốt rồi.”
Kết quả, tới sáng ngày hôm sau, tỉnh lại, Vương thị lại có chút ghê tởm muốn nôn. Bất quá, nàng dùng sức đè xuống, đem loại cảm giác này đè ép xuống. Cũng bởi vậy, không ai phát hiện nàng dị thường. Nàng chính mình cũng tưởng là cổ họng không thoải mái, cho nên mới muốn nôn.
Phòng Ngôn hôm nay lại không ra cửa, bởi vì nàng thật sự tới kỳ, cũng chính là "quỳ thủy" mà cổ nhân hay nói.
Lần đầu tiên tới, cả người đều cảm thấy không quá thoải mái. Vương thị biết, sợ nữ nhi không hiểu rõ những việc này, vì thế cầm đồ thêu đi đến phòng nữ nhi bồi nàng.
Vương thị tới thời điểm, Phòng Ngôn đang cầm một quyển du ký Đồng Cẩm Nguyên cho nàng xem đến say sưa, phong thổ miêu tả bên trong thật sự làm người ta muốn đi cảm thụ một phen.
Vương thị nói: “Đừng quá mệt mỏi, nghỉ ngơi nhiều một chút.”
Phòng Ngôn cười nói: “Mẹ, đọc sách không mệt, đặc biệt là xem sách thú vị.”
Vương thị cười nói: “Ừm, ngươi không mệt là tốt rồi. Về sau cần phải chú ý chút, ngàn vạn đừng lại ăn nhiều đồ lạnh như vậy, bằng không về sau chịu khổ vẫn là chính mình.”
Phòng Ngôn nghiêm túc nghe Vương thị nói, chờ Vương thị nói xong, Phòng Ngôn nhìn đồ thêu trong tay bà, tò mò hỏi: “Mẹ, mẹ đây là làm quần áo cho ai a, nhỏ quá.”
Vương thị cầm cái áo nhỏ lên giũ giũ, nói: “Làm cho hài tử của đại tỷ con.”
“Oa, thật là đẹp a.” Phòng Ngôn đang nói, đột nhiên nghĩ đến đồ vật mình mua ở kinh thành, hỏi, “Mẹ, đại tỷ khi nào lại đến a, con ở kinh thành còn mua cho cháu ngoại mấy món đồ. Cũng không biết gần đây tỷ ấy có thể tới không, nếu là không thể tới, ta qua mấy ngày lại đi xem tỷ ấy.”
Vương thị cười nói: “Có thể tới, ta nghe cha con nói, mấy ngày nữa lúc tỷ phu con được nghỉ, liền đưa đại tỷ con lại đây ở vài ngày.”
Nghĩ đến Phòng Đại Ni nhi muốn tới, Phòng Ngôn vui vẻ nói: “Vậy thật tốt quá.”
Qua mấy ngày, Cao Đại Sơn quả nhiên đúng hẹn đưa Phòng Đại Ni nhi tới. Hai người buổi chiều đi Cao gia thôn một chuyến, sau đó lại về tới Phòng gia thôn.
Cao Đại Sơn nói với Phòng Nhị Hà và Vương thị: “Cha mẹ, mấy ngày nay trong quân doanh muốn huấn luyện tân binh, cho nên con thường bận đến cả thời gian ăn cơm đều không có. Tĩnh tỷ nhi một người ở nhà con cũng không yên tâm, liền đưa nàng lại đây ở mấy ngày. Lại phải phiền cha mẹ chiếu cố.”
Phòng Nhị Hà cười nói: “Này tính cái gì, cứ việc ở lại, mẹ con mỗi ngày đều nhắc Đại Ni nhi. Con cũng hảo hảo luyện binh, chờ vội xong đợt này lại đến đón Đại Ni nhi là được.”
Cao Đại Sơn vội vàng nói lời cảm tạ.
Phòng Đại Ni nhi tới, cả nhà đều vây quanh nàng, Phòng Ngôn đem đồ vật mình mua ở kinh thành cho cháu ngoại chưa xuất thế đưa cho nàng, Vương thị cũng mỗi ngày bảo phòng bếp đổi món làm đồ ăn ngon.
Đến nỗi Phòng Nhị Lang, hắn ở thư phòng an an tĩnh tĩnh đọc sách, mọi người đều không đi quấy rầy hắn. Ăn cơm cũng không cùng mọi người, ngay cả Vương thị cùng Phòng Nhị Hà cũng trước nay không dám đi tìm nhi tử. Bọn hạ nhân cũng là tay chân nhẹ nhàng, đến giờ liền đưa cơm, chờ Phòng Nhị Lang ăn cơm xong liền chạy nhanh thu thập sạch sẽ. Một câu dư thừa cũng không dám nói.