Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 629

topic

Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 629 :

An đại thúc khẽ ho một tiếng: "Kiều Kiều à, ta có thể về nhà bàn bạc với người nhà trước một chút được không?"

Chu Kiều Kiều gật đầu: "Đương nhiên là được, vậy... có thể nhanh một chút được không? Ta cũng muốn sớm dựng hầm rượu lên..."

An đại thúc gật đầu, trên mặt vẫn treo nụ cười: "Tối nay đợi An đại ca của ngươi về, ta sẽ hỏi nó. Nhà không phải của một mình ta, ta vẫn phải nghe ý kiến của họ."

Chu Kiều Kiều gật đầu, tỏ vẻ nàng rất hiểu.

Kể cả nhà họ Chu, cũng không phải là nơi một người độc đoán định đoạt.

Hứa đại ca thì bày tỏ: "Ta cũng phải hỏi ý kiến của Hứa đại tẩu nhà ngươi."

Đã như vậy, Chu Kiều Kiều liền không nói nhiều nữa. Trực tiếp đồng ý.

Nhưng An đại thúc lại nói: "Kiều Kiều à, thật ra bất kể chúng ta lựa chọn thế nào, hầm rượu của ngươi đều có thể bắt đầu thiết kế trước mà."

Hứa đại ca cũng nói: "Đúng vậy, dù sao chuẩn bị cũng mất nhiều thời gian, ngươi cứ bắt đầu làm đi."

Chu Kiều Kiều nghĩ lại, thấy cũng có lý.

Thế là cáo biệt bọn họ, lập tức đi tìm Phùng Tiền Nhạc.

Nàng không biết về việc xây dựng, nhưng Phùng Tiền Nhạc lại là tay hòm chìa khóa về xây dựng trong thôn.

Nàng quyết định giao nhiệm vụ xây hầm rượu lần này cho Phùng Tiền Nhạc.

Phùng Tiền Nhạc nghe xong, lập tức gật đầu nhận lời: "Chu lão bản yên tâm, ta nhất định sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ của ngươi."

Chu Kiều Kiều liền dẫn hắn đi xuống chân núi.

"Ta có một yêu cầu, chính là hầm rượu này nhất định phải chứa được một vạn cân rượu!"

Phùng Tiền Nhạc nghe xong, nhướng mày.

Một vạn cân...

Con số lớn thật đấy.

Không hổ là Chu lão bản, quả nhiên là Chu lão bản, vừa ra tay đã khác người.

Bọn họ đến chân núi, Phùng Tiền Nhạc liền quy hoạch tỉ mỉ tại vị trí Chu Kiều Kiều chỉ định, cố gắng tận dụng từng chỗ, không để đất đai lãng phí.

Thật ra xây hầm rượu tốt nhất là xây trong hang động hoặc dưới lòng đất.

"Nếu chúng ta đào một cái hầm ngầm, có được không?"

Chu Kiều Kiều hỏi Phùng Tiền Nhạc.

Phùng Tiền Nhạc sửng sốt một chút.

Tuyền Lê

Lập tức lắc đầu: "Hoặc là hang động, còn nếu muốn đào hầm ngầm, với địa chất bên này của chúng ta, cơ bản là không thể hoàn thành."

Chu Kiều Kiều đành bỏ ý định đào hầm ngầm.

Càng không thể đưa vào hang động.

"Được rồi, cứ thế đi, khi huynh thiết kế nhất định phải chú ý tình hình chắn gió cách nhiệt, hầm rượu tốt nhất là duy trì nhiệt độ như mùa xuân thu là thích hợp nhất."

Phùng Tiền Nhạc gật đầu: "Chu lão bản cứ yên tâm, ta biết làm hầm rượu cần chú ý nhiệt độ và độ ẩm..."

Hắn nói một số thứ nghe có vẻ rất chuyên nghiệp.

Chu Kiều Kiều tuy không hiểu, nhưng trong lòng xác định một việc: Tìm Phùng Tiền Nhạc là đúng rồi.

"Vậy được, hiện tại huynh chính là tổng phụ trách xây dựng hầm rượu, bắt đầu từ bây giờ, mua vật liệu, tuyển nhân công, đều do huynh toàn quyền phụ trách."

Phùng Tiền Nhạc đương nhiên không chối từ.

Nhưng mà...

"Chu lão bản, tìm nhân công thì tiền công tính bao nhiêu?"

Chu Kiều Kiều nghĩ nghĩ: "Huynh điều tra xem trên thị trường là bao nhiêu, chúng ta trả cao hơn một phần mười."

Phùng Tiền Nhạc lần nữa cảm thán sự hào phóng của Chu Kiều Kiều.

Càng cảm thấy mình đi theo nàng sau này chắc chắn có tiền đồ lớn.

Trong lòng càng thêm hưng phấn.

Chu Kiều Kiều và Phùng Tiền Nhạc quy hoạch ở chân núi rất lâu, tính toán chính xác đến độ hao hụt khoảng cách khe hở, còn có vị trí bày biện vò rượu, diện tích một vò rượu chiếm, cùng với một hàng có thể đặt bao nhiêu cái.

Bọn họ nói đến khô cả cổ, từ giữa trưa nói đến khi mặt trời lặn.

Cuối cùng thấy thời gian không còn sớm, Chu Kiều Kiều mới nói: "Vậy ngày mai huynh gọi Vương Nhân ca cùng nhau bắt đầu sắp xếp đi, việc trên núi để Hứa Thiêm làm."

Chu Đại Sơn và Chu Tiểu Diệu không có thời gian rồi.

Vương Nhân dù sao cũng là trông coi cây cối sau núi, chi bằng để Hứa Thiêm một mình làm là được, huynh ấy xuống đây xây hầm rượu đi.

Phùng Tiền Nhạc gật đầu: "Được, một mình ta đúng là không kham nổi, có Vương Nhân cùng làm, cũng có người để bàn bạc."

Việc cứ thế quyết định.


Trên đường về tâm trạng Chu Kiều Kiều tốt hơn nhiều.

Về đến nhà, Chu mẫu đã nấu xong cháo loãng.

"Nương, tối nay không có thịt sao?"

Nàng nhìn bàn ăn toàn là món chay.

Chu mẫu cười nhẹ, trong nụ cười đều là hạnh phúc.

Từ khi mua vòng tay, bà và Chu phụ cả ngày đều hạnh phúc đến ch.ói mắt.

"Ăn thịt lâu thế rồi, dừng hai ngày."

"Tại sao? Nhà mình hết tiền mua thịt rồi?"

"Không phải, nương nghe nói ngày nào cũng ăn thịt cũng không tốt, thỉnh thoảng vẫn phải điều chỉnh đường ruột một chút."

Chu Kiều Kiều nhướng mày.

Nhà họ đã tốt đến mức cần điều chỉnh việc ăn thịt rồi sao? Đối với dáng vẻ không tin của Chu Kiều Kiều, Chu mẫu mặc kệ.

Hôm nay chính là không có thịt.

Chính là cháo loãng thêm món chay.

Chu mẫu sờ cái bụng nhỏ núng nính của Chu Kiều Kiều: "Con béo lên không ít đâu, chẳng lẽ không ai nói à?"

Chu Kiều Kiều giật mình.

Cúi đầu nhìn.

Có sao?

Đó là cơ bắp nàng luyện tập mỗi ngày được không.

Không phải thịt mỡ đâu.

Nương, người không thể đối xử với con như vậy...

Hu hu hu.

Quá đả kích.

Thế mà lại bảo nàng béo.

Chu mẫu gọi người ăn cơm.

Ăn xong, bọn trẻ liền ra ngoài chơi.

Chu Kiều Kiều vì muốn đợi tin tức của An đại thúc và Hứa đại ca nên không ra ngoài, chỉ đi đi lại lại trong sân để tiêu thực.

"Con cứ đi đi lại lại làm mắt cha hoa cả lên, con muốn tản bộ thì ra ngoài mà đi."

Chu phụ rốt cuộc nhịn không được đuổi Chu Kiều Kiều ra ngoài.

Chu Kiều Kiều xua tay: "Con đang đợi An đại thúc và Hứa đại ca đây."

Chu Kiều Kiều kể sơ qua nội dung cuộc nói chuyện hôm nay với hai người họ cho cha mẹ nghe.

Hai người nghe xong, trầm mặc rất lâu.

Chu Kiều Kiều nhìn sắc mặt hai người, nhịn không được hỏi: "Sao thế ạ? Không thích hợp sao?"

Chu phụ nói: "An đại thúc của con ở đó đã ba đời rồi... Bọn họ e là sẽ không chọn rời đi đâu."

Chu Kiều Kiều lại cười, sau đó nói rất tự nhiên: "Nhà đất đổi nhà gỗ, còn tặng họ một con đường kiếm tiền, còn chưa đủ sao?"

Chu phụ: "Haizz, con còn trẻ, không hiểu, đợi con có tuổi rồi sẽ hiểu, Ổ vàng ổ bạc không bằng ổ ch.ó của mình.

Chu Kiều Kiều mím môi.

"Cho nên chỉ cần An đại thúc đồng ý là được rồi ạ, bởi vì 'ổ ch.ó' sau này của An đại ca chính là 'nhà gỗ' con xây cho bọn họ mà.

Hơn nữa con cảm thấy An đại thúc vì công việc của đám con cái, vì để bọn họ sống tốt hơn một chút, thúc ấy sẽ đồng ý thôi."

Nàng vừa dứt lời, ngoài cửa liền truyền đến một tràng cười.

Chu Kiều Kiều quay đầu, Chu phụ Chu mẫu cũng nhìn ra cửa.

Chỉ thấy An đại thúc, An đại ca, Hứa đại ca cùng nhau đi vào.

An đại thúc nhịn không được tán đồng nói với Chu Kiều Kiều: "Cháu nói rất có lý, An đại ca của cháu cũng nói với ta như vậy.

Cho nên chúng ta đã đưa ra quyết định, đặc biệt đến nhà báo cho cháu một tiếng."

Chu Kiều Kiều không làm cao, mời họ vào ngồi.

Trừ lần giúp nhà Chu Kiều Kiều xây nhà trước đây thì đây là lần đầu tiên họ vào nhà họ Chu với tư cách khách.

Mấy người đều rất thấp thỏm.

Chu Kiều Kiều rót trà cho họ, sau đó ngồi bên cạnh Chu mẫu, nhìn ba người: "Nghe ý tứ vừa rồi của An đại thúc, mọi người đồng ý rồi?"