Ma Tôn Mang Thai Con Ta - Chương 98

topic

Ma Tôn Mang Thai Con Ta - Chương 98 :Nuôi con

Sáng sớm hôm sau, Tiêu Tịch Hòa và Tạ Trích Tinh nhân lúc mọi người dùng bữa sáng, trịnh trọng tuyên bố chuyện thành hôn.

Liễu An An là người đầu tiên reo mừng: “Chúc mừng tiểu sư muội! Chúc mừng Ma Tôn… À, vậy sau khi hai người kết hôn, ta phải gọi ngài là tiểu muội phu rồi hả?”

Tạ Trích Tinh nghe cách xưng hô đó, khóe miệng cũng co rút theo.

Tiêu Tịch Hòa dở khóc dở cười: “Xin tỷ đấy, cứ gọi Ma Tôn như bình thường đi.”

“Cũng phải, ta cũng cảm thấy ngượng mồm lắm.” Liễu An An nghiêm túc trả lời.

Lâm Phàn cũng hùa vào nói lời chúc phúc, chỉ có Hứa Như Thanh tỏ ra ngạc nhiên: “Ta còn tưởng hai người sẽ không câu nệ hình thức nữa chứ.”

“Vậy không được, người khác có gì Ma Tôn đại nhân cũng phải có.” Tiêu Tịch Hòa không đồng tình cho lắm: “Nếu không sau này người ngoài nhắc đến, cười chê chàng ấy thì phải làm sao?”

Ba người nghe vậy đồng loạt nhìn về phía Tạ Trích Tinh, hắn cảm nhận được ánh mắt của họ cũng bình thản nhìn lại, thế là họ giả vờ ngước lên trời nhìn xuống đất, trong đầu chỉ gào thét vang vọng một câu: Ai mà dám cười chê tên ma đầu này chứ!

Khác với vẻ phấn khích của đám hậu bối, Tạ Vô Ngôn nghiêm mặt hỏi: “Đã suy nghĩ kỹ chưa? Chắc chắn muốn thành thân rồi chứ? Đừng để ta đã loan tin chuyện cưới hỏi đi khắp thiên hạ rồi lại xảy ra chuyện gì nữa đi?”

“Nếu còn hủy bỏ hôn ước một lần nữa, ta thực sự không còn mặt mũi nào ra ngoài gặp người ta đâu.” Liễu Giang cũng nghiêm túc nói vào.

Tiêu Tịch Hòa gật đầu: “Mọi người yên tâm, lần này nhất định sẽ thành thân.”

“Sẽ không gây rắc rối nữa.” Tạ Trích Tinh cũng chủ động hứa hẹn.

Liễu Giang nói với giọng đầy ẩn ý: “Hy vọng các con nói được làm được.”

“Các người đúng là lo bò trắng răng!” Tân Nguyệt nhìn Liễu Giang bằng ánh mắt oán trách: “Bọn nhỏ vất vả lắm mới có ngày hôm nay, yêu thương thắm thiết thiếu điều chỉ muốn dính lấy nhau cả ngày, sao mà nỡ gây thêm rắc rối nữa chứ.”

“Sư nương hiểu ta nhất!” Tiêu Tịch Hòa giơ ngón cái lên.

Liễu Giang khẽ hừ một tiếng, nhưng khóe mắt đuôi mày đều ngập tràn nét vui mừng.

Tạ Vô Ngôn cũng rất vui, đưa tay xoa đầu Tạ Thần đang ngồi ăn cơm ngoan ngoãn bên cạnh: “Cha mẹ con sắp thành thân rồi, con có vui không?”

“Trước đây họ chưa thành thân sao?” Tạ Thần nhíu mày không hiểu.

“Chưa, cha con đột nhiên hủy hôn trước ngày đại hôn.” Tạ Vô Ngôn nói xong còn liếc xéo Tạ Trích Tinh, Tạ Trích Tinh tỏ ra vô tội nhìn đi chỗ khác.

Tạ Thần nghe vậy, dùng cái đầu nhỏ suy nghĩ rất lâu, cuối cùng mới nghiêm túc hỏi: “Nhưng người đời chẳng phải đều thành thân rồi mới sinh con sao? Vì sao cha mẹ chưa thành thân đã sinh ra con?”

Tiêu Tịch Hòa: “…”

Câu hỏi này hơi khó trả lời, mọi người đều nhìn nhau đầy lúng túng, Tiêu Tịch Hòa cũng dần đỏ mặt.

Trong đám người lớn đầy tâm tư, chỉ có Tạ Trích Tinh vẫn bình thản: “Quy tắc là để người thường tuân thủ, ta có phải người thường đâu?”

Tạ Thần bừng tỉnh, thì ra chỉ có người thường mới phải tuân thủ theo quy tắc này… Cha đã không cần tuân thủ, chắc cậu cũng không cần đâu nhỉ?

Trong lúc nhóc Tạ Thần còn đang chìm vào suy nghĩ mới, Liễu Giang ho một tiếng mở lời: “Nếu đã muốn thành thân, Dược Thần Cốc bọn ta có phải nên đưa sính lễ một lần nữa không?

“Lần trước bên phe ông đã đưa sính lễ đến rồi, lần này đến lượt phe ta.” Tạ Vô Ngôn khoát tay.

Dù rằng lần trước hủy hôn nhưng sính lễ nhà gái đưa đến Ma Cung vẫn chưa được trả lại. Hiện giờ đã quyết định thành thân lại, sao có thể mặt dày để họ đưa thêm một phần nữa chứ. Hơn nữa gần đây ông ấy thường xuyên qua lại với Dược Thần Cốc nên cũng khá hiểu rõ tình hình trong cốc.

Nói thẳng ra, cả đời này ông ấy chưa từng thấy môn phái nào nghèo kiết đến vậy.

Liễu Giang vừa nhìn biểu cảm của Tạ Vô Ngôn đã biết ngay ông ấy đang nghĩ gì, trừng mắt cáu kỉnh nói: “Có phải ông coi thường Dược Thần Cốc bọn ta không? Bây giờ bọn ta có tiền rồi nhé!”

“Không phải coi thường, chỉ cảm thấy nên đến lượt Ma Cung bọn ta đưa sính lễ đến thôi.”

“Không được, nhất định phải là bọn ta!”

“Ông bị điên à, cho ông tiết kiệm cũng không chịu?”

“Ông mới điên, chuyện hôn nhân đại sự của đồ đệ mà tiết kiệm cái quái gì?”

Hai người đột nhiên cãi nhau, Tạ Thần ngồi kẹp giữa họ cũng đã luyện thành thói quen, thậm chí còn rướn người đưa bát cho cậu Như Thanh nhờ gắp thêm cho mình ít thức ăn.

Tân Nguyệt cũng mặc kệ hai người họ, gọi Tiêu Tịch Hòa và Tạ Trích Tinh lại gần hỏi chuyện: “Các con dự định khi nào tổ chức đám cưới?”

“1 tháng sau ạ, cuối xuân đầu hạ vừa hay mùa đẹp.” Tiêu Tịch Hòa nói xong, ánh mắt mong đợi nhìn Tạ Trích Tinh xin ý kiến.

Tạ Trích Tinh tất nhiên không có ý kiến gì.

Tân Nguyệt gật gù, đang định dặn dò thêm gì đó, Tạ Vô Ngôn đang cãi nhau với Liễu Giang đột nhiên ngẩng đầu quay phắt sang: “Không được, quá gấp rút, rất nhiều thứ không kịp chuẩn bị.”

“Tổ chức đơn giản là được rồi, không cần quá rườm rà đâu.” Tạ Trích Tinh nói.

Người yêu nhất đã ở ngay bên cạnh, cần gì phải câu nệ hình thức.

Tạ Vô Ngôn cười khẩy: “Nếu con là người thường, tùy ý dựng cái sân tổ chức qua loa cũng chẳng ai nói gì, nhưng hiện giờ con là chủ nhân của Ma giới, nếu làm giản lược hết tất cả, con có từng nghĩ đến người khác sẽ nhìn Tịch Hòa thế nào không?”

Tạ Trích Tinh quả thật chưa từng nghĩ đến điều này, nghe xong cũng im lặng cân nhắc.

“Bọn con sống cuộc sống của mình, không cần quan tâm người khác nghĩ gì đâu.” Tiêu Tịch Hòa vội nói vào.

Tạ Vô Ngôn không đồng ý: “Nhưng thể diện cần có vẫn phải có.”

“Các con không sợ bị người ngoài bàn tán, còn Tiểu Thần thì sao?” Liễu Giang cũng hiếm khi tán đồng với ý kiến của Tạ Vô Ngôn: “Nó là Tiểu thiếu chủ của Ma giới, nếu hôn sự của cha mẹ nó quá keo kiệt chẳng phải sẽ khiến người ta nghị luận ra vào sao?”

Hai người vừa nãy còn chê không chịu tổ chức lễ cưới rườm rà, nghe vậy đã lập tức đồng ý ngay.

Nếu đã quyết định tổ chức hôn lễ long trọng, vậy thì thời gian 1 tháng để chuẩn bị chắc chắn không đủ. Thế là Tạ Vô Ngôn đã đích thân xem quẻ bói, cuối cùng định ngày cưới vào sau thu.

Như vậy thời gian đã dư dả hơn nhiều, Tiêu Tịch Hòa trở nên rảnh rỗi không có việc gì làm, vì thế ở lại Dược Thần Cốc thêm 1 tháng nữa rồi mới theo Tạ Trích Tinh về Ma giới.

Kể từ khi lấy lại ký ức, dù cô gặp Tạ Thần mỗi ngày nhưng vẫn luôn có người khác đến phân tán sự chú ý của cô, tính ra thời gian hai mẹ con ở bên nhau mỗi ngày rất hạn chế. Giờ đột nhiên rảnh rỗi, cô bèn nghĩ cách dành nhiều thời gian bên con trai, bù đắp khoảng trống 13 năm qua.

“Học thuật pháp à, ta biết đấy!” Cô háo hức nhìn con trai: “Con muốn học thuật pháp gì, ta có thể dạy con, không cần phải tìm cha con đâu.”

“Thật sao?” Tạ Thần nghi ngờ.

Tiêu Tịch Hòa lập tức cam đoan: “Con đừng thấy bây giờ ta yếu mà ghét bỏ, trước kia ta còn là tu sĩ Kim Đan đấy!”

Kim Đan hình như còn hơi yếu. Tạ Thần im lặng một giây rồi lại nghĩ, cha yêu mẹ như vậy chắc chắn vì mẹ có điểm xuất chúng hơn người, có khi chính là vì thuật pháp của mẹ rất mạnh.

Cậu suy nghĩ đến đây, bèn nói: “Hỏa long thuật.”

Tiêu Tịch Hòa: “…” Hỏa long thuật là gì, sao cô chưa từng nghe nói đến?

Tạ Thần thấy biểu cảm của cô, đứng im một lát rồi đưa bàn tay ngắn củn ra, trong lòng bàn tay lập tức tụ lại một ngọn lửa, nhìn kỹ giống như một con rồng nhỏ xinh đẹp.

“Khá là đáng yêu đấy!” Tiêu Tịch Hòa cười.

Tạ Thần nhẹ nhàng đẩy ra, con rồng lửa bay ra khỏi lòng bàn tay xông tới phá hủy bức tường sân một cái “ầm”.

Tiêu Tịch Hòa: “…” Đó là tường của Ma Cung, được xây bằng đá lấy từ Ngũ Đại Linh Sơn đấy.

“Quá yếu.” Ánh mắt Tạ Thần lóe lên chút tiếc nuối, rồi lại nhìn về phía Tiêu Tịch Hòa: “Mẹ có thể giúp con trở nên mạnh hơn không?”

Tiêu Tịch Hòa trợn tròn mắt nhìn cái hố sâu vừa nổ ra trước mặt, hồi lâu mới thốt ra được một câu: “… Con có đói không, ta nấu cho con bát mì nhé?”

Tạ Thần định nói không đói, nhưng vừa chạm phải ánh mắt của mẹ mình vẫn lặng lẽ gật đầu.

Tiêu Tịch Hòa thở phào nhẹ nhõm, bế con trai đi về phía nhà bếp: “Sau này đừng chơi mấy thứ nguy hiểm thế nữa.”

Tạ Thần do dự rồi vẫn gật đầu: “Vâng.”

Tiêu Tịch Hòa dẫn cậu vào bếp, vén tay áo lên bắt đầu xào đồ ăn kèm, Tạ Thần đứng yên lặng ở cửa ngoan ngoãn như cậu bé trong bức tranh năm mới, mỗi lần Tiêu Tịch Hòa quay lại nhìn thấy con trai đều có cảm giác trái tim muốn tan chảy.

Trước đây khi Tạ Trích Tinh đứng đợi cô ở cửa, cô chưa bao giờ có cảm giác này, phải chăng đây chính là sự khác biệt giữa con trai và phu quân? Cô vừa nảy ra suy nghĩ này, phu quân đã thong thả bước đến.

“Mì gì vậy?” Phu quân hỏi.

Tiêu Tịch Hòa nhếch môi: “Không có phần của chàng đâu.”

Tạ Trích Tinh bĩu môi: “Vậy bát này cho ta.”

“… Ngay cả phần của con trai chàng cũng muốn giành à?” Tiêu Tịch Hòa sửng sốt.

Tạ Trích Tinh cúi đầu nhìn Tạ Thần.

Một lát sau, Tạ Thần lên tiếng: “Cho cha.”

Tiêu Tịch Hòa: “…”

Tuy rằng hai cha con họ không trao đổi gì nhiều, nhưng Tiêu Tịch Hòa vẫn kiên quyết tin rằng con trai mình vừa trải qua một cuộc bạo lực gia đình nghiêm trọng, thế là đã chiên thêm cho cậu một quả trứng.

Hai bát lớn nhỏ được đặt trên chiếc bàn nhỏ ngoài bếp, Tiêu Tịch Hòa tươi cười nhìn hai cha con: “Ăn đi.”

“Cảm ơn mẹ.” Tạ Thần nói cảm ơn xong mới cầm đũa lên, trong khi Tạ Trích Tinh đã bắt đầu ăn rồi.

Tiêu Tịch Hòa nhìn phu quân, tặc lưỡi một cái.

“Muốn ta cảm ơn?” Tạ Trích Tinh ngước mắt nhìn cô.

Tiêu Tịch Hòa bợ đỡ ngay: “Không dám không dám, mời Ma Tôn đại nhân cứ tiếp tục thưởng thức.”

Tạ Trích Tinh cười giễu, tiếp tục ăn mì.

Tiêu Tịch Hòa tẩn hắn một trận nhừ tử trong lòng, đến khi quay sang nhìn con trai lại tươi cười híp mắt.

Tiêu Tịch Hòa nấu mì rất đặc, đồ ăn kèm cũng nhiều, Tạ Thần chỉ có một bát con con nhưng ăn được nửa bát đã no căng bụng. Vì vậy sau khi Tạ Trích Tinh giải quyết xong bát của mình, đã tiện tay cầm bát mì còn thừa lại của cậu nhóc sang rồi cúi đầu tiếp tục ăn.

Tiêu Tịch Hòa nhìn thấy cảnh tượng này cũng sửng sốt, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.

Người nào đó đang tập trung ăn mì, vậy mà vẫn phát hiện ra sự bất thường của cô ngay lập tức: “Nàng sao vậy?”

“Chàng… ăn đồ thừa của con sao?” Tiêu Tịch Hòa vẫn còn ngạc nhiên.

Tạ Trích Tinh vài ba đũa đã giải quyết chỗ mì còn lại của Tạ Thần, đến khi đặt đũa xuống mới từ tốn lên tiếng: “Có vấn đề gì sao?”

“Không có gì… chỉ thấy rất kỳ diệu thôi, chàng lại chịu ăn đồ thừa của con.” Tiêu Tịch Hòa bỗng thấy xúc động, Ma Tôn đại nhân ngày xưa tự cao tự đại không coi ai ra gì, sau khi làm cha cũng chẳng khác gì người bình thường.

Gột rửa vẻ hào nhoáng bên ngoài, trở về bản chất giản dị và chân thật. Những việc người thường thấy dễ như trở bàn tay lại trở nên vô cùng khó khăn đối với hắn.

Nhưng hắn đã làm được, còn làm một cách tự nguyện.

Tạ Trích Tinh nhìn thấy nước mắt long lanh ẩn hiện ở khóe mắt cô, im lặng một lát mới lên tiếng: “Đều là những việc ta nên làm.”

“Ma Tôn.” Tiêu Tịch Hòa sụt sịt, đôi mắt rưng rưng nhìn hắn.

Ánh mắt Tạ Trích Tinh trở nên dịu dàng, đưa tay về phía cô: “Lại đây.”

Tiêu Tịch Hòa nhào tới, Tạ Trích Tinh lập tức ôm cô vào lòng.

“Sao chàng lại tốt như vậy chứ?” Cô khẽ nói.

Tạ Trích Tinh cong môi: “Yêu ta hơn rồi à?”

“Ừm!” Tiêu Tịch Hòa khẽ cười.

Tạ Trích Tinh cũng bật cười, còn đang định nói thêm mấy lời tình cảm, Tạ Thần vẫn im lặng từ nãy giờ đột nhiên lên tiếng: “Cũng đâu phải lần đầu cha ăn đồ thừa của con đâu?”

Tiêu Tịch Hòa: “…”

Tạ Trích Tinh bị vạch trần vẫn tỏ ra hết sức bình thản, còn tiện thể ôm người trong lòng chặt hơn: “Ừm, chứng tỏ nàng nấu ăn ngon.”

Tiêu Tịch Hòa: “… Chàng còn chút liêm sỉ nào không vậy?”