Cuốn Sách Ma Thuật Bị Cấm Của Dorothy - Chương 74

topic

Cuốn Sách Ma Thuật Bị Cấm Của Dorothy - Chương 74 :Bến tàu ngập nước

Giữa trưa ở Igwynt, trong một căn phòng tại một quán trọ nhỏ.

Rèm dày kéo kín, chặn hết ánh sáng mặt trời. Căn phòng mờ ảo chỉ được chiếu sáng bởi một ngọn đèn gas đặt trên bàn, tỏa ra thứ ánh vàng nhạt. Dorothy ngồi trước bàn, trước mặt là một tấm bản đồ lớn của thành phố Igwynt. Dưới ánh đèn hổ phách, màu trắng của bản đồ ánh lên gam xám khói như bị cháy xém.

Bên cạnh bản đồ là la bàn, thước kẻ và nhiều dụng cụ vẽ. Trên mặt bản đồ, một ma trận phép đã được vẽ bằng thứ bột đỏ sẫm. Những ký tự và phù hiệu bí ẩn chồng lên địa đồ thành phố. Biểu tượng nổi bật nhất trong ma trận là một cây trượng phát sáng ở phía trên và một con mắt mở rộng ở phía dưới.

“Phù… Xong rồi…”

Sau khi cẩn thận vẽ từng đường theo dữ liệu Aldrich cung cấp, Dorothy cuối cùng đã hoàn tất khâu chuẩn bị cho phép bói đầu tiên trong sự nghiệp pháp sư của mình.

Cô mở chiếc hộp gỗ nhỏ trên bàn, lấy ra một mảnh hổ phách — khối tinh thể vàng cam mà cô đã mua của Aldrich sáng nay, vật chứa thuộc tính Đèn Lồng.

Theo lời dạy của Aldrich, để thực hiện nghi thức bói, cần hai loại ma thuật: Đèn Lồng và Khải Huyền. Khải Huyền thì Dorothy tự có sẵn, nhưng Đèn Lồng đã khiến cô tốn đến 150 bảng. Dựa vào khả năng Thẩm định Cain thụ động, cô ước tính trong khối hổ phách này có khoảng một điểm Đèn Lồng.

“Một điểm ma thuật mà tận 150 bảng… Giá mà mình có thể tự trích xuất và bán Khải Huyền của mình thì tốt biết mấy.”

Than thầm, Dorothy đặt khối hổ phách lên biểu tượng Đèn Lồng trên bản đồ, để trống vị trí Khải Huyền.

Kế đó, cô lấy ra một mặt dây chuyền pha lê từ túi áo. Đó là món đồ rẻ tiền cô mua ở khu hạ thành, chỉ tốn vài đồng xu. Người bán thề rằng nó là pha lê thật, nhưng Dorothy biết rõ đó chỉ là thủy tinh.

Dù vậy cũng không sao. Theo Aldrich, điều quan trọng trong bói toán là ma thuật chứ không phải dụng cụ. Chỉ cần có đủ ma thuật, vật dẫn không mấy quan trọng.

Nắm chặt mặt dây chuyền, Dorothy chuẩn bị thực hiện phương pháp gọi là bói con lắc. Trong số những cách bói Aldrich dạy, đây là phương pháp đơn giản nhất nhưng hiệu quả nhất để xác định vị trí.

Về lý thuyết, Dorothy có thể trực tiếp bói ra nơi đặt trụ sở chính của Tiệc Thánh Đỏ và báo trước cho Cục. Nhưng cô không chắc tổ chức đó, vốn hoạt động theo từng ổ nhỏ, có thật sự có “trụ sở chính” hay không. Mà dù có, nếu nơi ấy có kết giới phản bói, thì với chỉ một điểm Đèn Lồng, cô sẽ mất trắng. Cẩn trọng hơn, cô quyết định bói vị trí phục kích thay vì trụ sở.

Đứng trước bàn, Dorothy cầm mặt dây chuyền, để đầu tinh thể giả đung đưa lơ lửng trên bản đồ. Cô bắt đầu khẽ niệm:

“Nhờ Đèn Lồng soi sáng biển Khải Huyền…”

Theo tiếng niệm của cô, khối hổ phách trên ma trận nứt nhẹ. Một luồng ma thuật vô hình lan tỏa ra. Đồng thời, Dorothy cảm thấy trong cơ thể mình có thứ gì đó bị rút đi — theo thông báo từ hệ thống, Khải Huyền của cô giảm một điểm.

“Tôi muốn biết địa điểm mà Tiệc Thánh Đỏ dự định phục kích đội săn của Cục An Ninh tại Igwynt.”

Sau khi nói rõ ý định, Dorothy bắt đầu đung đưa con lắc. Đầu dây chuyền lắc qua lại trên bản đồ.

Dần dần, như thể được một lực vô hình dẫn dắt, con lắc nghiêng về một hướng nhất định. Chuyển động chậm lại, rồi dừng hẳn — mũi tinh thể chỉ về một điểm cố định, bất chấp trọng lực.

Dorothy nhìn theo hướng ấy. Trên bản đồ, dòng chữ hiện ra: Bến Tàu Ngập Nước.

---

Bến Tàu Ngập Nước

Nằm ở ngoại ô phía đông Igwynt, hạ lưu sông Ironclay, Bến Tàu Ngập Nước từng là một cảng sông nhỏ khá nhộn nhịp, chủ yếu phục vụ thuyền chở hàng và phà qua sông. Tuy nhiên, do vị trí thấp, khu bến thường xuyên bị ngập mỗi mùa mưa — và cái tên ấy ra đời.

Bến tàu này không thuộc quyền quản lý nhà nước mà do nhiều thương hội tư nhân góp vốn xây dựng, trở thành điểm nóng cho các hoạt động buôn lậu, kể cả giao dịch hàng huyền thuật và chợ đen. Vài năm trước, chính quyền Igwynt đã mở cuộc truy quét lớn, bắt hơn trăm người. Từ đó, nơi này bị bỏ hoang, tiêu điều.

---

Chiều cùng ngày – Bến Tàu Ngập Nước

Những túp lều dựng trái phép dọc bờ sông nối tiếp nhau lộn xộn. Giữa chúng là những tòa nhà gạch ba, bốn tầng thô kệch, tường chưa trát. Cửa kho mở toang, trống rỗng, những con tàu rỉ sét neo bên bờ đã lâu không còn di chuyển.

Tại một góc phố vắng, một chiếc xe ngựa dừng lại. Bên trong, cô gái tóc trắng ngồi nhắm mắt nghỉ ngơi — Dorothy đang liên kết giác quan với “con mắt toàn tri” trên bầu trời.

Những xác chim được cô điều khiển bay vòng quanh khu bến, cung cấp tầm nhìn toàn cảnh.

“Ừm… Nếu là mình trong vai Tiệc Thánh Đỏ, mình sẽ đặt bẫy ở đâu nhỉ?”

Cô tưởng tượng bản thân là thành viên của đối phương, cân nhắc nơi nào thuận lợi nhất để tiêu diệt địch nhanh nhất.

Từ những góc nhìn khác nhau của đàn chim, Dorothy nhanh chóng tìm ra địa điểm lý tưởng: một nhà kho khung thép thấp, xung quanh là bốn tòa tháp gạch chưa xây xong. Một trong số đó cao hơn, trông giống tháp đồng hồ. Khoảng cách giữa các tòa đủ để triển khai đội bắn tỉa.

Theo phân tích của Dorothy, nếu bố trí xạ thủ trong cả bốn tháp cùng tháp đồng hồ, bất cứ ai bước vào nhà kho sẽ bị khóa chặt trong tầm hỏa lực.

Tường nhà kho chỉ bằng tấm thạch cao, không chịu nổi đạn. Nhiều đoạn còn thủng lỗ, thuận tiện cho việc ngắm bắn. Năm góc cao, năm hướng — hỏa lực đan chéo. Không ai sống sót được.

Trong những cuộc giao chiến giữa những pháp sư cấp thấp hoặc người thường, súng đạn vẫn là thứ thống trị — cả với Tiệc Thánh Đỏ lẫn Cục An Ninh. Xét theo đó, kịch bản đấu súng này hoàn toàn hợp lý.

Suốt buổi chiều, Dorothy điều khiển các con chim rối bay tuần tra quanh bến, thăm dò kỹ từng tòa tháp và kho hàng, đồng thời kiên nhẫn chờ đợi.

Cuối cùng, khoảng ba giờ chiều, sau hơn hai tiếng, Dorothy phát hiện một nhóm người lén lút tiến vào tháp đồng hồ. Từ đỉnh tháp, họ quan sát xung quanh và trao đổi sôi nổi.

Giữa nhóm ấy là một người đàn ông gầy, mắt sắc, tóc nâu chải gọn, ria nhỏ, tay cầm gậy trượng. Hắn im lặng quan sát khu vực phía dưới, thỉnh thoảng ra hiệu cho thuộc hạ.

“À… Cuối cùng bọn mày cũng tới do thám rồi hả…”

Thấy vậy, Dorothy duỗi người, ngáp dài trong xe.

---

Đêm – Igwynt, tại một khu căn hộ cao cấp.

Trong căn phòng ngủ bừa bộn, Brandon quỳ gối kính cẩn dưới đất. Trước mặt hắn, cái miệng khủng khiếp kết bằng máu thịt trên bàn thờ hiến tế đang phát lệnh.

“Cái bẫy đã được dựng xong. Kế hoạch bắt đầu vào ngày mai. Mười giờ rưỡi sáng, ‘món quà’ của ta sẽ được gửi đến Cục An Ninh. Khi họ hành động, ngươi lập tức xuất thủ.”

“Rõ, Buck!”