Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 108

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 108 :Một bài học
Trans và edit: Little Jasmine

Dưới ánh trăng, hình bóng của người kia dần dần hiện ra. Hóa ra là Dương thị!

“Tỷ ấy đang làm gì ở đây vậy?” Tiểu Quả nhìn thị với vẻ đầy ngạc nhiên.

Dương thị liếc nhìn xung quanh, thấy không có ai, rồi tiếp tục công việc phá khóa của mình.

“Sao mà mở được cái khóa này đây?” Thị dùng hết sức bình sinh giật mạnh khóa cửa nhưng lại không có chút tiến triển nào.

Nhà Lý Triệu Địch có cửa gỗ. Không phải cửa một chiều, mà là cửa mở cả hai chiều. Dương thị đẩy cửa, cố thò tay vào chạm vào chiếc khóa lớn.

Thị thật sự chưa nghĩ đến bước này! Cứ tưởng việc đột nhập sẽ dễ như trở bàn tay vì chồng của Lý Triệu Địch không có ở nhà, lại quên mất việc nhà nàng ta cũng là nhà của quan.

Dương thị kiềm chế không đá cửa. Muốn dạy cho Lý Triệu Địch khó thế sao?

Thị đi sang bên hông nhà, nhìn chiều cao của tường, rồi dùng chiều cao của mình làm thước đo và đưa ra quyết định. Thị lùi vài bước, chuẩn bị đếm đến ba thì nghe một giọng nói nhẹ phía sau.

“Để muội thử!”

Dương thị giật mình, vội che miệng quay lại, nghĩ rằng mình đã bị phát hiện.

Ai ngờ nhìn thấy khuôn mặt cười của Tiểu Quả.

“Tỷ cần giúp không?”

Một lúc sau, Dương thị lấy lại bình tĩnh, vỗ ngực và đấm nhẹ Tiểu Quả: “Muội làm ta sợ chết đi được!”

Nhìn cách Dương thị thở gấp, Tiểu Quả mới biết thị vừa rồi hoảng hốt đến mức nào.

Nàng xoa cánh tay không hề đau của mình, tiến lại gần an ủi Dương thị.

“Sao giữa đêm khuya mà tỷ lại ra đây?”

Dương thị lườm Tiểu Quả. “Còn không phải là dạy cho nàng ta một bài học sao?!”, vừa nói vừa chỉ vào nhà của Lý Triệu Địch.

Tiểu Quả cũng không biết vì sao thị lại khó chịu đến thế, nhưng có vẻ mục đích của hai người là giống nhau rồi. Thấy Tiểu Quả đột nhiên mỉm cười, Dương thị lấy làm lạ bèn hỏi:

“Thế muội đêm hôm khuya khoắt làm gì ở đây?

Tiểu Quả thổi lửa vào sự việc và kể cho Dương thị nghe về Tráng Tráng. Khi thị nghe xong, liền nổi giận. Cậu bé thật sự dọa đến mức đó sao?!

Dương thị tưởng tượng ra hình ảnh tội nghiệp của Tráng Tráng mà thương xót vô cùng. Thằng bé mới tí tuổi đầu, sự việc kia hẳn đã để lại bóng ma trong lòng nó rồi. Hai người thì thầm trao đổi một lúc, cuối cùng quyết định lập kế hoạch dạy Lý Triệu Địch một bài học nhớ đời!

Tuy khóa cổng của Lý Triệu Địch cầu kỳ nhưng tường hai bên nhà lại thấp, dễ trèo qua. Cũng không hiểu xây nhà kiểu gì!

Tiểu Quả leo lên tường trước và ngồi trên đó. Nàng nắm tay Dương thị, kéo thị lên ngồi cùng.

Tiểu Quả quan sát sân, xem có thú nuôi nào có thể gây ồn không. Khi Dương thị chuẩn bị nhảy xuống, nàng ngăn lại. Nàng chưa quan sát xung quanh kỹ. Không nên vội vàng. Nếu gây ra tiếng động, Lý Triệu Địch sẽ biết.

Dương thị phất tay, thì thầm vào tai Tiểu Quả: “Đừng lo. Nàng ta không nuôi thú. Lười biếng như nàng ta, ăn còn lười, sao lại nuôi thú nữa?”

Tiểu Quả thấy hợp lý. Hai người nhảy xuống sân. Vì quen lao động tay chân, họ khá nhanh nhẹn. Độ cao này với họ chỉ là chuyện nhỏ.

Tiểu Quả cố gắng hết sức không gây tiếng động. Khi đến sân, nàng cẩn thận đi đến cửa sổ. Dưới ánh trăng, họ nhìn thấy Lý Triệu Địch đang ngủ, bụng lộ ra, thở ngáy rất to.

Tiểu Quả khẽ mở cửa. Dương thị tình cờ thấy một xô nước trong sân. Hai người đặt xô lên trên cửa mở.

Sau khi tìm được góc tốt và chắc chắn mọi thứ đã chuẩn bị xong, họ rút lui. Sáng mai, khi Lý Triệu Địch mở cửa, xô nước sẽ dội thẳng lên người nàng.

Khi họ chuẩn bị đi, Lý Triệu Địch đột nhiên gào lên:

“Tao đánh chết mày! Mấy góa phụ hôi hám!”

Hai người giật mình. Họ tưởng nàng ta đã thức. Bèn ngồi xổm chờ một lúc, nhưng không có tiếng người bước ra cửa. Hóa ra Lý Triệu Địch đang nói mớ.

Hai người nhìn nhau gật đầu, đi đến chân tường và quay trở về nhà.

Trên đường về, Dương thị hơi tiếc nuối: “Nếu biết trước, tỷ đã mang xô phân theo.”

Nói xong, thị lắc đầu, trông rất hối tiếc.

Tiểu Quả không quan tâm. Chỉ cần dạy nàng ta một bài học là được.

Khi về đến nhà, Dương thị ngần ngại nói lời muốn nhắn nhủ lúc ban ngày:

“Tiểu Quả, đừng để mấy lời của ả ta đó làm phiền lòng.”

Lúc đầu Tiểu Quả không nhớ rõ lời nào, phải mất một lúc lâu mới nhớ ra.

Dương thị chửi Lý Triệu Địch thêm vài lần và an ủi Tiểu Quả.

Tiểu Quả mỉm cười nhẹ. Hóa ra lý do là vậy. Nàng tự hỏi sao Dương thị vốn hiền lành lại thấy Lý Triệu Địch phiền phức? Thì ra là do nàng ta gọi nàng là góa phụ.

“Đó là lí do vì sao tỷ tức giận sao?”

Tiểu Quả hỏi. Dương thị gật đầu: “Càng nghĩ càng tức. Không ngủ được, ta lại nghĩ đến việc đánh nàng ta thêm lần nữa.”

Nhìn vẻ mặt giận dữ và lời nói của Dương thị, Tiểu Quả cảm thấy ấm lòng. Thật tốt khi luôn có người đứng ra bảo vệ mình!

“Nếu Lý Triệu Địch quấy rối lần nữa, ta sẽ đánh nàng ta…”

Trước khi Dương thị kịp nói hết, Tiểu Quả ôm chặt thị.

“Cảm ơn tỷ.”

Giọng Tiểu Quả run run cảm ơn thêm lần nữa: “Cảm ơn tỷ rất nhiều.”

Dương thị hồi tỉnh, vỗ lưng nàng, mỉm cười: “Ơn nghĩa gì cơ chứ!”

Tiểu Quả mỉm cười qua nước mắt. Vì con cái vẫn còn ở nhà, họ nói lời tạm biệt và trở về.

Tiểu Quả rửa tay, rồi nhón chân bước vào nhà. Ngọn nến trên bàn đang cháy le lắt. Nàng dùng nhíp gỡ bớt bấc thừa. Ngay lập tức, nến cháy ổn định.

Nàng đặt nhíp xuống, ngồi lên giường. Nhìn Tráng Tráng ngủ say trên giường, liền cảm thấy mãn nguyện. Cởi áo ngoài rồi nhanh chóng nằ lên giường với con. Tráng Tráng có vẻ cảm nhận được hơi ấm của mẹ, liền lăn vào lòng nàng. Tiểu Quả vỗ lưng cậu, chờ cậu ngủ sâu trở lại. Rồi nàng ra khỏi giường, thổi tắt nến.

Sáng hôm sau, trước bình minh.

Tiểu Quả bị đánh thức bởi tiếng chửi thề nhẹ ngoài sân. Mở mắt ra, Tráng Tráng vẫn ngủ say. Sợ làm cậu tỉnh, nàng đắp chăn cho cậu rồi ra khỏi nhà.

Đứng trong sân, nàng cẩn thận xác định hướng tiếng nói. Nghe có vẻ giống giọng Lý Triệu Địch. Vì quá xa, chỉ nghe thoang thoảng.

Nhưng nếu nghe kỹ, ai cũng nhận ra. Bởi trong làng có ai nói to hơn nàng ta đâu. Đứng nghe được một lúc, nàng quay vào nhà. Có vẻ kế hoạch của họ đã thành công.

Khi trở lại phòng, Tráng Tráng lăn người. Tiểu Quả nhanh chóng trở lại giường, tiếp tục ngủ.

Ở bên kia, Lý Triệu Địch vẫn mắng mỏ dữ dội: “M/ày, mụ độc ác! Thừa nhận đi! M/ày mụ độc ác! Ra đây!”

Hóa ra, Lý Triệu Địch tỉnh dậy trước bình minh vì đau bụng. Nàng vội đến nhà vệ sinh, không để ý tại sao cửa mở. Khi đẩy cửa, một xô nước lạnh và bẩn rơi từ trên xuống, ướt sũng từ đầu đến chân.

Gió nhẹ lùa qua, nàng ta run lên. Trên thì hắt hơi, dưới bụng thì bị tiêu chảy.

Cả buổi sáng bị hành hạ, khuôn mặt sắc nhọn càng thêm nổi bật.

Khi bụng đỡ đau, nàng ta tiếp tục chửi mắng và la hét trong sân, mới tạo nên một cảnh tượng ồn ào như thế.