Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60] - Chương 160

topic

Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60] - Chương 160 :
Hắn đang cố tình mang theo đám trẻ con bên mình để làm lá chắn, phòng hờ trường hợp người của căn cứ đến tìm.

Nhưng khi anh vừa mới định ra lệnh cho thuộc hạ xông vào, thì bỗng nhiên từ phía xa vang lên một giọng nói quen thuộc của Trần Miên Miên.

Cô làm sao lại có mặt ở đây vào lúc này?

Và hơn thế nữa, hình như cô đang...

khóc!

Trần Miên Miên đang đứng ngay lối đi thông ra đống phân, cô vừa khóc nức nở vừa nhiệt tình vỗ tay cổ vũ: “Các bạn học ơi, những lời Hứa đại đội trưởng vừa giảng giải, thật sự là quá đúng, quá sâu sắc!” Cô lại giơ đôi tay lên cao, nhắm ngay hướng Hứa Đại Cương mà bạch bạch vỗ tay tán thưởng: “Hắn chính là người ở Tuyền Thành này nhất hồng nhất chuyên, là người ưu tú nhất, có giác ngộ cách mạng cao nhất mà tôi từng thấy!

Các bạn học còn thất thần ra đó làm gì nữa?

Mau đến nắm lấy tay hắn, trao cho hắn những cái ôm thật chặt để có thể hấp thu được nguồn năng lượng vĩ đại từ hắn đi chứ!” Trong sự kinh ngạc đến mức trợn mắt há hốc mồm của Triệu Lăng Thành và đám cảnh sát, một nhóm đông đảo các Hồng tiểu binh đã hào hứng nhào tới vây quanh Hứa Đại Cương.

Bọn họ gắt gao nắm lấy tay hắn, ôm chặt lấy người hắn, như thể nếu làm vậy thì thực sự có thể hấp thu được cái gọi là "lực lượng" từ con người đạo đức giả kia vậy.

Nhóm công an ngây người, Tiểu Lý nhìn Triệu Lăng Thành hỏi: “Thượng giáo, người này chúng ta còn bắt không?” Triệu Lăng Thành chạy tới là để bắt người, nhưng vợ cũ của anh lại đang điên cuồng tâng bốc Hứa Đại Cương ở đằng kia, biết làm sao bây giờ?

Bọn họ nếu lao ra bắt người lúc này, sợ là phải bị cái đám Hồng Tiểu Binh nhiệt tình kia xé thành mảnh nhỏ mất.

Công an Tuyền Thành chia làm hai cục, một cục hình sự và một cục dân sự.

Bởi vì tạm thời không muốn chuyện này ầm ĩ lên, Triệu Lăng Thành tìm đến phân cục dân sự, tố chất nghiệp vụ của các công an ở đây nhìn chung đều hơi thấp.

Đặc biệt là cái anh Tiểu Lý này, vừa thấy đã biết là ngây ngốc, nhưng lúc ra hiện trường thì cả đội chỉ có một khẩu súng, lại còn nằm trong tay anh ta.

Triệu Lăng Thành vỗ vai anh ta: “Đưa súng cho Tiểu Liễu đi, cậu phụ trách khóa tay phạm nhân.” Tiểu Liễu thuộc diện vừa nhìn đã thấy nhạy bén, tiếp nhận súng liền trực tiếp mở chốt bảo hiểm.

Bọn họ đang ở bên ngoài tường vây, Triệu Lăng Thành cũng giơ súng lên: “Không đánh vào chỗ hiểm, nhắm chuẩn vào tứ chi, khiến hắn không chạy thoát được là được.” Đây là thời đại mới, không được coi rẻ mạng người cũng không thể giết người tùy tiện, muốn nổ súng thì trong lòng phải tự hiểu rõ giới hạn.

Tiểu Liễu nghe lệnh giơ súng, lặng lẽ nhắm thẳng vào chân Hứa Đại Cương.

……