Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1485

topic

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1485 :Ngược Dòng Thời Gian (32) - Là một kiểu khác

Lúc này, Hòa Ngọc lại đột ngột mở mắt ra.

Ly Trạm: "!"

Anh đột ngột lùi lại, như bị dọa một vố, suýt chút nữa thì ngã chúi đầu xuống đất, cành lá lắc lư.

Hòa Ngọc đưa tay ra, nắm lấy tay anh.

Tai Ly Trạm đỏ bừng, toàn thân trở nên cứng đờ. 

Vừa rồi anh cảm thấy rất muốn “ăn” Đại thụ, anh là người xấu, xấu như những dân làng kia...

Cả người Ly Trạm trở nên lạnh lẽo, khóe mắt ngấn nước, anh ước gì mình có thể chết ngay tại chỗ.

Giọng Hòa Ngọc khàn khàn uể oải của người mới tỉnh ngủ: "Tính hôn trộm tôi à?"

Cậu dùng sức ở tay, Ly Trạm thuận theo nằm trên cành cây bên cạnh. Ly Trạm vẫn là cao hơn Hòa Ngọc một cái đầu, cũng cao lớn hơn một chút, nhưng lúc này, anh co rúm bên cạnh như một cô vợ nhỏ phạm sai lầm, lắp ba lắp bắp.

Hòa Ngọc xoay người, áp đôi môi lạnh lẽo của mình lên đôi môi nóng bỏng của Ly Trạm. 

Khoảnh khắc này, cả thế giới dường như tĩnh lặng.

"Bịch bịch bịch..."

Tim Ly Trạm đập loạn nhịp.

Mà Hòa Ngọc cũng chắc chắn rằng, dĩ nhiên đôi mắt xanh của Ly Trạm không giống với những người khác. 

Những người khác là đồng đội, cộng sự, tri kỷ sống chết có nhau, nhưng đôi mắt xanh của Ly Trạm... là một kiểu khác.

Không biết bắt đầu từ khi nào, cũng không nhớ nỗi tại sao bắt đầu, nhưng cuối cùng nó lại khác biệt.

Hòa Ngọc ít khi bộc lộ cảm xúc của mình. Những lần gặp gỡ, những lần tiếp xúc trước đây, cậu hầu như không có phản ứng khác thường nào, nhưng trái tim cậu không phải làm từ sắt đá.

Sống trên đời người, thất tình lục đục, khó tránh khỏi muốn đôi lúc cũng muốn nếm thử trái táo độc nơi vườn địa đàng.

Sau cái chạm ngắn ngủi, Hòa Ngọc ngẩng đầu lên, định nằm xuống, thì eo cậu đã bị một bàn tay giữ chặt. 

Ly Trạm đã trưởng thành cao lớn đến vậy từ lúc nào không hay, một bàn tay to có thể bao lấy nửa vòng eo của Hòa Ngọc, giữ chặt nó lại.

Anh ôm chặt lấy cậu, khuôn mặt góc cạnh có chút ửng hồng, hôn càng sâu, càng mãnh liệt, môi răng hòa vào nhau.

Vạt áo của Hòa Ngọc rủ xuống trên cành cây, khẽ lay động, đôi mắt to tròn xinh đẹp híp lại.

Lát sau, Hòa Ngọc dùng những ngón tay mảnh khảnh đỡ ngực của Ly Trạm, khàn giọng: "Được rồi, chúng ta hãy dừng ở đây, cậu vẫn còn nhỏ."

Đôi mắt xanh như nước của Ly Trạm sâu thẳm, trái cổ anh đang di chuyển, giọng khàn cuốn hút: "Em đã lớn rồi."

Hòa Ngọc khẽ cười một tiếng, vẫn quyết đẩy Ly Trạm ra.

Anh và đôi mắt xanh mà Hòa Ngọc biết là cùng một người, nhưng dù sao anh cũng chính là Ly Trạm lúc còn trẻ, điều này khiến cậu có lầm tưởng như "trâu già gặm cỏ non". 

Nếu như anh thật sự muốn có một cái gì đó, vẫn là nên đợi Ly Trạm của sau này.

Ly Trạm chống nửa người dậy, áo bị kéo ra một nửa. Nhờ tập luyện lâu ngày nên làn da và các đường gân đều trở nên hoàn mỹ. Làn da ngăm hơn Hòa Ngọc một chút, nhưng vẫn mang vẻ đẹp vô cùng hoàn hảo.

Anh chăm chú nhìn Hòa Ngọc, đôi mắt xanh như nước không còn giả vờ ngây thơ vô tội nữa, mà thâm thúy như con sói đã đói bụng lâu ngày, khuôn mặt góc cạnh tràn đầy nam tính.

Hòa Ngọc biết, anh chàng trước mặt cậu thoạt nhìn có vẻ ngây thơ, đáng yêu, nhưng bên trong thực ra là một con sói con chỉ giỏi làm nũng.

P/s: sốp gục đây, tắt tiếng điếc mũi ròi, thời tiết mấy nay nắng mưa thất thường cả nhà iu nhớ giữ gìn sức khoẻ nhá 🤒🤒🤒