Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 542

topic

Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 542 :


Bụng Phòng Đại Ni nhi đã được khoảng sáu tháng. Sau khi đến thăm nàng, cả nhà lại lên đường đi kinh thành.

Đến kinh thành, gà và heo ở trang trại ngoại thành đã có thể ăn được. Những món canh và món ăn kèm được đón nhận ở phủ thành đều có thể ra mắt.

Lần này, Phòng Ngôn đặt làm trước một cái bếp lò và nồi.

Phòng Nhị Hà thắc mắc: “Ngôn tỷ nhi, con làm gì vậy?”

Phòng Ngôn cười: “Đương nhiên là hầm canh.”


Vương thị nhìn bếp lò và nồi Phòng Ngôn chuẩn bị, nói: “Ngôn tỷ nhi, mấy thứ này hầm canh không ngon bằng loại chảo sắt lớn đặt dưới đất đâu, đến lúc đó hương vị chắc chắn sẽ kém hơn. Vẫn nên dùng chảo sắt lớn hầm đi, loại bếp lò và nồi đẹp mã này chỉ được cái đẹp thôi.”

Phòng Ngôn giữ bí mật: “Mẹ, con không nói trước đâu, đến lúc đó cha mẹ sẽ biết dụng ý của con.”

Đến khi Dã Vị Quán bắt đầu bán canh gà, Phòng Nhị Hà và Vương thị đều tò mò không biết con gái định dùng bếp lò và nồi đó làm gì.

Phòng Ngôn đón lấy ánh mắt của cha mẹ, đi ra hậu viện xem, thấy canh sắp hầm xong. Nàng dặn người đặt bếp lò ở cửa, bắt đầu nhóm lửa.

Tiếp theo, nàng bảo người múc canh vào một cái thùng, rồi bê ra cửa quán, đổ canh vào chiếc nồi đặc chế đặt trên bếp lò.

Vì nồi không có nắp, nên mùi hương nhanh chóng bay ra. Ngay cả Vương thị đã ăn sáng rồi cũng phải nuốt nước miếng: “Ngôn tỷ nhi, con làm thế này thơm quá.”

Phòng Nhị Hà cuối cùng cũng hiểu dụng ý của con gái, cười: “Ngôn tỷ nhi, con làm vậy là để thu hút khách đến ăn cơm à?”

Phòng Ngôn cười gật gật đầu, nói: “Đúng là như thế! Nhà chúng ta canh gà thơm như vậy, đặt ở đằng sau thì người trên đường cái lại không ngửi thấy, không bằng đặt ở cửa. Nói như vậy, cũng không cần bọn tiểu nhị tốn nhiều miệng lưỡi tuyên truyền. Khách bên trong yêu cầu, chúng ta liền làm ở đây. Người qua đường bên ngoài thấy được tự nhiên liền biết chúng ta bán cái gì. Cũng không cần bày quá nhiều ngày, ba bốn hôm là được. Đến lúc đó người nên biết cũng đều đã biết.”

Vương thị nghe xong lúc sau cũng cười nói: “Ngươi a, chính là nhiều ý xấu.”


 

Bất quá, hiệu quả của việc Phòng Ngôn bày ở cửa là rất rõ ràng. Vừa mới mang lên, liền có người lại đây dò hỏi.

“Tiểu nhị, các ngươi đây là hầm canh gì a, sao mà thơm thế?” Nói rồi, nước miếng người nọ đều sắp chảy ra.

Tiểu nhị cười giải thích nói: “Nhà chúng ta hầm là canh gà, lại không chỉ là canh gà, là canh làm theo phương t.h.u.ố.c độc môn của nhà chúng ta.”

Nói rồi, tiểu nhị giơ cao cái muỗng trong tay, chậm rãi đổ vào trong chén, rất nhanh, một chén canh gà liền làm xong.

Tiểu nhị đưa cho tiểu nhị vừa mới bưng chén lại đây, nói: “Xong rồi.”

Sau đó quay đầu nhìn về phía người đang vây xem, hỏi: “Khách quan, muốn thử một chén không?”

Có người thật đúng là bị gợi lên cơn thèm, nói: “Nhìn dáng vẻ cũng ngon đấy, cho ta một chén.” Nói xong, người nọ liền đi vào trong.

Vương thị nhìn tình hình ở cửa, cầm khăn tay che che khóe miệng, nói: “Trách không được Ngôn tỷ luôn thích tìm mấy người biết ăn nói làm tiểu nhị. Có thể thấy, nói hay thì khách mới nhiều a.”

Phòng Ngôn cười nói: “Chứ còn sao nữa, làm ăn chính là phải có sức hút. Mẹ, mẹ không thấy mấy ông thầy kể chuyện sao, nói làm người ta như lạc vào trong cảnh, kia mới là đại sư chân chính a.”

Phòng Nhị Hà ha ha cười vài tiếng, nói: “Chẳng lẽ, con còn muốn tìm một ông thầy kể chuyện đến cửa hầm canh chắc. Ta xem, lão tiên sinh như vậy chưa chắc đã chịu đến.”

Phòng Ngôn nói: “Cha, con chỉ nói vậy thôi, tiểu nhị nhà chúng ta vẫn rất có thể làm. Nhìn bộ dạng này, hôm nay chỉ riêng thu nhập từ canh khẳng định liền phải nhiều hơn ngày đầu tiên ở phủ thành.”

Phòng Nhị Hà cũng tán đồng nói: “Đích xác, kinh thành so với Lỗ Đông phủ chúng ta giàu có và đông đúc hơn nhiều. Lỗ Đông phủ chúng ta tuy rằng cũng coi như là nơi đất đai phì nhiêu, nhưng vẫn là không bì được với sự phồn hoa của kinh thành a.”

Phòng Ngôn cũng nói: “Đúng vậy, ở cửa hàng trấn trên, nhiều người muốn canh miễn phí hơn, mọi người kiếm ít tiền không dễ dàng, tự nhiên là muốn tiết kiệm một chút, ăn màn thầu nhiều hơn ăn bánh bao. Cửa hàng ở huyện thành thì nhiều người ăn bánh bao hơn. Khách ở phủ thành ăn bánh bao nhiều, gọi thêm đồ ăn cũng nhiều, uống nước cơm người cũng nhiều. Còn ở kinh thành a, con xem đa số mọi người thích ăn ngon, đắt rẻ không quan trọng, chỉ cần ăn ngon.”