Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60] - Chương 98
topicNữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60] - Chương 98 :
" Triệu Lăng Thành vừa nghe đã biết ngay ai đang nấu.
Kiểu thịt kho đó cả căn cứ chỉ có vợ cũ của anh làm được, và làm rất ngon.
Ngày trước thỉnh thoảng cô cũng nấu cho anh ăn, những nguyên liệu sinh trưởng trên mảnh đất cằn cỗi này dường như phải qua tay người địa phương nấu mới ra được vị ngon đúng điệu.
Nhưng lúc nấu xong cô lại không ăn mà chỉ đưa cho anh.
Cô còn bảo: "Em là phụ nữ, mạng rẻ rúng, ăn thịt làm gì.
Thịt này phải để hạng đàn ông như anh và em trai em mới xứng ăn.
" Anh khuyên cô ăn một miếng, cô liền lau nước mắt: "Thịt thơm thế này phải để dành cho em trai và mẹ em chứ.
" Triệu Lăng Thành không hiểu nổi vợ cũ, cũng từ chối tìm hiểu, và càng không bao giờ giao con cho cô nuôi nấng, tuyệt đối không!
Nhìn thấy cô trong bếp, anh đứng ngoài cửa sổ nói: "Nửa giờ sau tôi sẽ quay lại, chào nhé.
" Trần Miên Miên vì muốn thuyết phục anh nên đã đặc biệt mời một vị khách quý, hơn nữa món ăn hôm nay thơm nức mũi.
Cô nói: "Anh còn bày đặt giận dỗi gì thế?
Mau vào đi, hôm nay có khách, vào mà tiếp khách này.
" Trong nhà có khách?
Là ai?
Triệu Lăng Thành vẫn còn quá trẻ, anh cứ tưởng có lãnh đạo nào đến làm thuyết khách, nên hùng hổ vào nhà định đuổi khách đi.
Nhưng rồi anh khựng lại khi thấy một bé gái bé xíu ngồi bên bàn ăn.
Cô bé thấy anh thì sợ hãi theo bản năng, tụt xuống ghế đứng thẳng, mếu máo.
Trần Miên Miên nói: "Chồi Non đừng sợ, chú Triệu của con thực ra rất thích tiểu nữ hài, đặc biệt thích luôn ấy.
" Nhìn ánh mắt hung dữ của chú, Chồi Non vẫn sợ: "Con muốn về nhà.
" Trần Miên Miên bảo: "Nhưng con đã đợi ăn thịt lâu lắm rồi mà.
" Rồi cô nói với Triệu Lăng Thành đang đứng đực ra bên bàn: "Trẻ con sợ rồi kìa, anh ngồi xuống đi, cười một cái xem nào.
" Cô bé vẫn mếu máo vì chú "hung dữ" chẳng chịu cười, nhưng cuối cùng anh cũng chịu ngồi xuống.
Trần Miên Miên vội nói: "Chồi Non đợi xíu nhé, thịt đến ngay đây.
" Vòng đàm phán mới chính thức bắt đầu, nhưng trước hết cô phải bưng thức ăn lên bàn đã.
Miến khoai tây vốn là thứ mà những người nông dân Tây Bắc phải chắt bóp từng chút để nộp cho chính phủ.
Chính phủ lại đặc biệt cung ứng cho căn cứ, đáng tiếc mọi người ở đây không biết ăn nên cứ để mặc cho nó bám đầy bụi.
Sau khi ngâm nước lạnh tám tiếng, cô dùng mỡ thịt kho hầm cho đến khi miến thấm đẫm gia vị.
Lúc này, sợi miến trở nên dai mềm, trong suốt, có màu nâu bóng bẩy.
Bé Chồi Non nhìn bát miến, thèm đến mức nuốt nước miếng ừng ực.