Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý - Chương 156

topic

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý - Chương 156 :Thời niên thiếu (3) – Cổ hủ

Cả ban nhạc được dịp chứng kiến màn nhận họ hàng của Lạc Bồi Nhân và cô em họ xa. Họ bỗng thấy hành trình trở về đỡ nhàm chán hẳn.

Qua bữa cơm cùng vài câu chuyện phiếm, Cốc Kiều đã biết thêm đôi điều về Lạc Bồi Nhân qua lời kể của những người khác. Anh đã đỗ đại học từ năm mười bảy tuổi, hiện là tay chơi keyboard và cũng là thành viên nhỏ tuổi nhất ban nhạc này. Cả nhóm vừa kết thúc chuyến lưu diễn ở Quảng Đông và hôm qua mới lên tàu về thủ đô.

Cơm nước xong xuôi, mọi người rủ Cốc Kiều chơi bài, đúng lúc người ở ghế bên cạnh xuống tàu nên cô có thể ngồi ở đó. Nhưng cô chỉ cười từ chối vì còn bận đi bán túi thơm.

Vị khách mở hàng cho Cốc Kiều trên chuyến tàu này chính là Lạc Bồi Nhân.

Nghe anh muốn mua túi thơm, cô ngạc nhiên hỏi:

– Ơ, không phải anh dị ứng mùi này ạ?

– Anh mua tặng người khác.

Thấy Cốc Kiều nhất quyết không lấy tiền, Lạc Bồi Nhân bèn nói:

– Em không nhận tiền thì thôi anh chẳng lấy nữa.

Thế là mỗi thành viên trong ban nhạc đều được Lạc Bồi Nhân tặng cho một cái túi thơm. Món đồ đậm chất nữ tính này quả thực chẳng hợp với họ, nếu ai biết người tặng là anh chắc sẽ cười đến tắc thở.

Đơn hàng thứ hai cũng suôn sẻ hệt như đơn đầu. Số túi thơm chống say nắng và đuổi muỗi nhanh chóng bán hết veo. Đúng lúc đó, trên tàu có người đi bán hoa quả. Cốc Kiều thừa biết đồ bán trên tàu đắt cắt cổ, trước nay đó luôn là tin tốt với cô vì cô chỉ đóng vai người bán chứ chẳng bao giờ mua gì, giá càng đắt thì cô càng lời. Ấy vậy mà hôm nay, cô lại phá lệ.

Dù biết giá hoa quả trên tàu đắt hơn bên ngoài rất nhiều, Cốc Kiều vẫn bấm bụng mua một ít. Cô mang hoa quả về mời Lạc Bồi Nhân và những người bạn của anh ăn, coi như cảm ơn anh đã mời cơm và làm chứng giúp mình. Cuộc gặp gỡ này vốn dĩ chỉ là tình cờ, ai biết sau này họ còn cơ hội gặp lại nhau hay không.

Cốc Kiều đưa hoa quả cho Lạc Bồi Nhân rồi lại một lần nữa ngỏ lời mời:

– Anh họ, hôm nào rảnh anh nhất định phải đến nhà em chơi nhé.

Ngày trước, lời mời ấy chân thành biết bao. Mỗi lá thư gửi đi, cô lại khắc khoải mường tượng cảnh người anh họ phương xa đến nhà mình chơi. Cô hình dung anh sẽ ngỡ ngàng trước phong cảnh làng quê, giống như lúc cô lần đầu đặt chân đến thủ đô. Cô thử dùng đôi mắt của anh để nhìn ngắm quê hương mình, để rồi càng thêm yêu mến nơi chôn rau cắt rốn. Cốc Kiều đã mường tượng viễn cảnh ấy suốt ba năm trời, nhưng anh chẳng những không đến, mà ngay cả một lá thư hồi âm cũng chẳng buồn viết cho cô.

Còn lần này, Cốc Kiều thực sự chỉ mời lơi. Bây giờ, bầu không khí đang vui vẻ thế này, dường như phải nói một câu khách sáo thì màn chào tạm biệt mới tính là trọn vẹn.

Lạc Bồi Nhân hỏi:

– Mai bố mẹ em có đến đón không?

– Em vẫn chưa liên lạc được với họ, nhưng không sao đâu ạ, em tự về một mình được mà.

Cốc Kiều đã chuẩn bị sẵn tinh thần lủi thủi về nhà một mình, nên chẳng thể ngờ Lạc Bồi Nhân lại chủ động xuống tàu cùng cô. Trước khi đi, anh còn không quên dặn dò các thành viên trong ban nhạc phải mang nhạc cụ về nhà anh thật cẩn thận.

Bậc thang xuống tàu rất dốc, trời tối lại càng khó nhìn đường. Lạc Bồi Nhân xuống trước, thấy Cốc Kiều đang cúi đầu cẩn trọng dò dẫm từng bước, anh bèn vươn tay đỡ cô. Cả hai chỉ thoáng chạm tay nhau, rồi ai nấy đều vội vàng rụt tay về.

Cốc Kiều thầm lấy làm lạ, tiết trời oi bức là vậy mà lòng bàn tay Lạc Bồi Nhân vẫn khô rang, chẳng như tay cô lúc nào cũng rịn mồ hôi. Cô thoáng băn khoăn, không biết trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, mồ hôi trên tay cô có kịp dây sang tay anh không.

Vừa xuống tàu, Cốc Kiều vội vàng đi tìm chỗ gọi điện thoại. Chắc hẳn cả nhà đang lo sốt vó vì không liên lạc được với cô, cô cần gọi về báo bình an ngay.

Cốc Kiều gọi đến số máy của đội sản xuất làng mình. Cô chẳng dám mong bố mẹ sẽ nhận điện thoại ngay, bởi quãng đường từ đó về nhà cô khá xa. Nào ngờ, đường dây vừa thông, cô đã nghe thấy tiếng mẹ.

Hoá ra Cốc Kiều vừa lên tàu chưa được bao lâu thì Lâu Đức Dụ đã đến ga. Vừa nghe Thúy Thúy báo tin con gái lên tàu, mồ hôi trên người ông lập tức vã ra như tắm. Cốc Kiều lên tàu một mình, trên người lại không một xu dính túi, chẳng có giấy tờ tùy thân. Lâu Đức Dụ đi tàu đã quen, hạng người nào cũng từng gặp qua nên biết rõ một cô gái trẻ măng như vậy lỡ chẳng may rơi vào tay bọn buôn người thì hậu quả thật khôn lường. Dù biết Cốc Kiều lanh lợi, nhưng nhỡ đâu có chuyện gì… Lâu Đức Dụ không dám nghĩ thêm về cái “nhỡ đâu” ấy nữa. Biết cơ sự thế này, ông đã chẳng cho Cốc Kiều tới đây. Trời nóng nực như vậy cứ để cô ở nhà bật quạt xem ti vi có phải yên thân hơn không.

Thúy Thúy cũng áy náy khôn nguôi, nếu Cốc Kiều không giúp chị bán túi thơm thì đã chẳng ra nông nỗi này.

Dù lòng nóng như lửa đốt, Lâu Đức Dụ vẫn cố trấn tĩnh để an ủi cô bé hàng xóm, quả quyết rằng Cốc Kiều vốn lanh lợi lắm, chắc chắn sẽ không việc gì. Ông nói thế để Thúy Thúy yên tâm, và cũng để chính mình yên tâm. Ông vội chạy đi xem bảng giờ tàu. Chuyến Cốc Kiều đi phải hơn ba tiếng nữa mới tới ga kế tiếp, trong khi vé chuyến về tối nay đã bán hết sạch. Cốc Kiều đi vội, trong túi chẳng có lấy một đồng, không biết đêm nay cô xoay xở ra sao.

Càng nghĩ càng cuống, Lâu Đức Dụ lại ra quầy vé hỏi xem có chuyến nào sang thành phố lân cận không, nhưng dẫu ông có đến đó thì cũng chưa chắc Cốc Kiều đã ở ga đợi ông…

Lâu Đức Dụ đành tìm gặp trưởng ga để trình bày sự việc. Trong lúc chờ đợi ở văn phòng nhỏ của trưởng ga, ông không ngừng cầu trời khấn phật cho Cốc Kiều đừng gặp chuyện gì. Nếu cô bình an vô sự, ông nguyện đánh đổi thu nhập một năm. Có lẽ thấy như vậy vẫn chưa đủ thành tâm, ông lại lẩm nhẩm cộng thêm năm nữa. Mãi cho đến khi con số ấy lên tới năm năm, trưởng ga mới cho hay Cốc Kiều vẫn ổn, nhân viên ở ga kế tiếp sẽ sắp xếp cho cô nghỉ tạm trong phòng trực ban của nhà ga.

Lâu Đức Dụ thoáng thở phào nhẹ nhõm. Ông lại thầm muốn nuốt lời, bởi viễn cảnh năm năm trời không kiếm được cắc nào khiến ông thực sự chịu đời không thấu.

Dẫu vậy, Lâu Đức Dụ vẫn chưa hoàn toàn yên tâm.  Ông chở Thúy Thúy về nhà hàng xóm rồi lòng dạ bồn chồn trở về nhà mình. Thấy ông về một mình, mọi người liền hỏi Cốc Kiều đâu. Ở nhà, bà ngoại đã nấu cơm xong xuôi, chỉ đợi cháu gái về ăn.

Nghe tin Cốc Kiều một mình tới thành phố lạ, trên người lại không một xu dính túi, tim bà đập thình thịch.

Bà ngoại lo lắng nói:

– Muộn thế này rồi mà con bé Kiều vẫn chưa ăn uống gì, chắc giờ đói lả rồi, trong túi nó lại chẳng có lấy một xu…

Cốc Tĩnh Thục an ủi mẹ:

– Mẹ đừng lo quá, cái Kiều nhà mình lanh lắm, sẽ không sao đâu ạ. Nó còn mang theo túi thơm, lỡ có bề gì bán đi cũng được ít tiền. Thôi mẹ ăn cơm trước đi kẻo nguội, muộn lắm rồi.

Tuy khuyên mẹ như vậy, nhưng chính Cốc Tĩnh Thục cũng chẳng buồn động đũa. Mấy đứa em của Cốc Kiều bị mẹ ép, đành máy móc lùa cơm cho qua bữa, song cả hai đều thấy bữa cơm này nhạt thếch. Cô em út vốn rất tin tưởng chị mình, song thấy bà ngoại lo lắng cũng đâm ra thấp thỏm không yên.

Thật ra, Cốc Tĩnh Thục không quá lo chuyện Cốc Kiều đi tàu một mình. Bà hiểu con gái mình, mấy kẻ lừa đảo thông thường khó lòng làm gì được cô, nhưng đó là khi cô thủ sẵn tiền trong người. Phải có tiền thì mới có cái ăn, mới gọi điện về nhà được…

Cốc Tĩnh Thục linh tính con gái sẽ gọi về nhà báo tin bình an ngay khi xuống tàu. Bà ước chừng thời gian tàu đến ga rồi tới chờ bên điện thoại của đội sản xuất từ sớm. Lâu Đức Dụ cũng túc trực bên cạnh, ông bảo vợ rằng nếu đến mười một giờ đêm mà Cốc Kiều vẫn chưa gọi về, ông sẽ phóng xe máy ra ga bắt chuyến tàu đêm đi tìm con.

Nghe thấy giọng con gái trong điện thoại, tảng đá đè nặng trong lòng Cốc Tĩnh Thục cuối cùng cũng được trút bỏ, giọng bà cũng trở lại bình thường.

Cốc Kiều nói qua đầu dây bên kia:

– Mẹ ơi, con tình cờ gặp anh họ trên tàu ạ. Anh ấy còn mời con ăn cơm rồi xuống ga cùng con luôn. Mẹ đừng lo nữa nhé.

Cốc Tĩnh Thục ngạc nhiên hỏi:

– Anh họ?

Vì Lạc Bồi Nhân đang đứng bên cạnh, tuy anh không cố ý nghe lén nhưng Cốc Kiều vẫn lựa lời nói:

– Dạ, là anh họ bên nhà họ Lạc ạ.

Nghe sáu chữ “anh họ bên nhà họ Lạc”, Cốc Tĩnh Thục buột miệng hỏi:

– Sao hai đứa lại gặp được nhau?

Hai đứa chỉ gặp nhau hồi bé xíu, dẫu có tình cờ gặp lại cũng chưa chắc đã nhận ra. Cốc Tĩnh Thục vẫn còn nhớ hồi nhỏ con gái mình từng viết thư cho cậu anh họ này, lúc nào cũng kè kè cuốn từ điển bên cạnh. Với vốn từ vựng ít ỏi của một cô bé lớp hai, việc viết một bức thư dài hơn nghìn chữ quả thực không dễ dàng gì, nhưng Cốc Kiều lại viết rất hăng, ngày nào cũng cân nhắc từng câu từng chữ. Cô bé đem những chuyện vui định kể với anh họ ra kể trước một lượt cho cả nhà nghe, đợi đến khi kể làu làu rồi mới chép vào giấy. Nếu không phải nhà vội gửi thư đi, có lẽ Cốc Kiều còn viết thêm.

Cốc Kiều đã kiên trì viết những bức thư dài như thế suốt hai năm trời mà chẳng nhận được hồi âm. Cốc Tĩnh Thục không trách đứa trẻ nhà họ Lạc, chỉ thấy tội con gái mình, bởi duyên phận giữa người với người vốn chẳng thể cưỡng cầu. Bà từng định khuyên con đừng viết nữa, nhưng cuối cùng vẫn tôn trọng quyết định của con. Mãi đến khi gửi đi lá thư thứ ba mà vẫn bặt vô âm tín, Cốc Kiều mới chịu thôi.

Cô kể vắn tắt lại mọi chuyện cho mẹ nghe:

– Dạ, chuyện là trên tàu có một gã định quỵt tiền của con, anh họ đã tốt bụng ra mặt giúp con. Ban đầu con cũng không nhận ra anh ấy đâu, mãi đến khi nghe mọi người gọi tên anh ấy mới biết hoá ra là anh họ bên nhà họ Lạc ạ.

Cốc Tĩnh Thục bảo con gái:

– Đưa máy cho anh họ con nói chuyện với mẹ một lát.

Con gái dù lanh lợi đến mấy cũng mới mười sáu tuổi, lại đang một thân một mình bên ngoài, bà thực sự không tài nào yên tâm nổi.

– Thôi mẹ, không cần đâu ạ.

– Người ta giúp con như vậy, mẹ không nói một tiếng cảm ơn qua điện thoại thì coi sao được? Yên tâm đi, mẹ con thế nào chẳng lẽ con không biết?

Cốc Kiều hiểu mẹ mình. Dù Lâu Đức Dụ thỉnh thoảng vẫn than vãn rằng dì họ đúng là đồ vô ơn bạc nghĩa, tiện thể mỉa mai cả “lão già ba đời vợ”, nhưng mẹ cô chưa một lần nói xấu dì hay dượng.

Cực chẳng đã, Cốc Kiều đành nói với Lạc Bồi Nhân:

– Anh họ, mẹ em muốn cảm ơn anh một tiếng ạ.

Lạc Bồi Nhân chẳng lấy làm lạ. Con gái nhà người ta đi cùng một người anh họ lạ hoắc, thử hỏi ai mà không lo lắng? Vốn dĩ anh cũng chẳng muốn gây ra phiền phức gì.

Cốc Kiều không nghe rõ mẹ và Lạc Bồi Nhân đã nói những gì, chỉ biết rằng lúc nhận lại điện thoại, mẹ cô đã hoàn toàn trút bỏ nỗi lo.

Những nhà nghỉ đàng hoàng đều yêu cầu giấy tờ tùy thân, mà Cốc Kiều lại không mang theo, nên họ đành tìm đến các nhà nghỉ nhỏ quanh ga tàu.

Trong đêm hạ oi ả, hai người rảo bước về phía nhà nghỉ. Tiếng sấm rền vang trên đầu báo hiệu cơn mưa sắp trút xuống, Cốc Kiều bất giác rảo bước nhanh hơn vì không muốn để Lạc Bồi Nhân phải đợi. Gió lùa qua kẽ lá xào xạc, thổi tung mái tóc cô, vài sợi tóc mềm vô tình lướt qua cánh tay Lạc Bồi Nhân. Cốc Kiều thoáng thấy anh lặng lẽ nới rộng khoảng cách với cô, dù rằng chút thay đổi này rất khó nhận ra.

Họ chưa kịp đến nhà nghỉ thì trời đã đổ mưa. Cơn mưa rào mùa hạ bất chợt ập xuống xối xả, chẳng cho ai kịp trở tay. Lạc Bồi Nhân liền đưa chiếc áo khoác đang cầm trên tay cho Cốc Kiều, giục cô che lên đầu mà chạy.

Cốc Kiều không từ chối, chỉ ngập ngừng một thoáng rồi nhận lấy. Thế nhưng, cô không chỉ che cho mình. Lạc Bồi Nhân quá cao, cô phải vất vả giơ cả hai tay mới che được cho anh. Cuối cùng, Lạc Bồi Nhân đành cầm lấy áo, giơ lên che cho cả hai. Thành ra, hai người đều ướt như chuột lột. Nước mưa gột đi lớp mồ hôi rịn trong lòng bàn tay Cốc Kiều, và thấm ướt lòng bàn tay khô ráo của Lạc Bồi Nhân.

Khi hai người chạy được tới nhà nghỉ gần nhất, chiếc áo khoác che đầu đã ướt sũng, nước mưa men theo tóc Cốc Kiều chảy ròng ròng xuống mặt cô.

Thấy đôi nam nữ trẻ măng đến thuê phòng, bà chủ nhà trọ không khỏi thầm đánh giá. Trông non choẹt thế kia, chắc mới mười mấy tuổi đầu, chưa đủ tuổi kết hôn là cái chắc. Mãi cho đến khi nghe chàng trai bảo muốn thuê hai phòng, bà mới thôi suy đoán lung tung.

Khổ nỗi, nhà trọ này chỉ còn đúng một phòng trống. Bà chủ cứ ngỡ cô gái sẽ phản đối kịch liệt hơn, ai ngờ chính chàng trai lại là người gạt phăng đi trước, nhất quyết đòi đi tìm nhà trọ khác.

Bà chủ vội giữ khách:

– Giờ này thì mấy chỗ khác cũng hết phòng cả thôi. Lo gì, phòng nhà tôi kê hai giường đơn hẳn hoi nhé. Cậu mà đi tàu đêm giường nằm chẳng phải nam nữ cũng nằm chung một toa là gì? Tàu hỏa đời nào lại chia toa nam toa nữ? Cậu em đừng có cổ hủ thê chứ!

Nào ngờ, Lạc Bồi Nhân còn cổ hủ hơn bà ta tưởng nhiều.