Con Đường Bá Chủ - Chương 3683

topic

Con Đường Bá Chủ - Chương 3683 :DIÊM LA NGHỊ SỰ!

#CDBC #akayhau

CHƯƠNG 3683: DIÊM LA NGHỊ SỰ!

Âm Gian.

“Các vị Diêm La, chuyện lần này có mấy phần là thật?”

Trong cổ điện âm trầm, Sát Giới Đại Trưởng Lão dò hỏi mấy thân ảnh ngồi phía trước.

Hiển nhiên lần này lối vào Dương Thế được Bá Việt Tông liên tục mở ra khiến các nhân vật cao tầng nơi Âm Gian phải chú ý.

Bất quá Âm Gian đâu dễ dàng tin tưởng, có trời mới biết đó có phải là một màn kịch do Bá Việt Tông và đám thế lực ở Dương Thế nghĩ ra nhằm dẫn cá vào rọ hay không.

Vốn định kiên nhẫn chờ đợi, xem thử “màn kịch” kia có thể diễn đến mức độ nào rồi mới hành động.

Nào ngờ mọi chuyện lại kết thúc nhanh chóng như vậy.

“Khả năng cao là thật.” Nhị Điện Diêm La trầm giọng nói:

“Ngay cả Hỗn Độn Chi Linh cũng can thiệp vào, chứng tỏ đại chiến của Bá Việt Tông cùng mấy thế lực như Cấm Khu đã không thể hoà giải bình thường, ngay cả Chung Cực Giới Linh cũng phải nhờ đến Hỗn Độn Chi Linh hỗ trợ.”

Các vị Diêm La cũng chỉ đưa ra được phán đoán sau khi chứng kiến Hỗn Độn Chi Linh xuất hiện mà thôi.

Bất quá khi Hỗn Độn cùng Chung Cực liên thủ, bọn hắn đã không còn bất cứ cơ hội nào để tấn công Dương Thế.

“Lạc Nam này thật là gan lớn hơn trời!” Một vị Săn Giới Trưởng Lão ngưng trọng nói:

“Hắc đã kết thù với Âm Gian ta, nay lại cùng những tồn tại đỉnh cấp ở Dương Thế trở mặt… chẳng lẽ không sợ Bá Việt Tông bị cô lập hoàn toàn sao?”

“Bá Chủ không sợ, vì hắn có thực lực đó.” Nhất Định Diêm La nhàn nhạt lên tiếng:

“Chỉ có kẻ khác kiêng kỵ hắn, há có chuyện hắn phải quan tâm người khác nghĩ gì?”

“Sư tôn nói đúng.” Sát Giới Đại Trưởng Lão - Phán Diêm La thở dài, dù là mình cũng chưa từng được Nhất Điện Diêm La đánh giá cao như vậy.

Nhưng Phán Diêm La lại không thể không thừa nhận Lạc Nam là quái vật chân chính, đỉnh cấp đại năng.

Một kẻ trước sự trấn áp của 18 Vị Diện Chi Linh, sự vây công của cao tầng Sát Giới và Thập Điện Diêm La cùng với nhân vật trong truyền thuyết là Phong Đô Ngục Đế ra tay nhưng vẫn có thể thoát khỏi Âm Gian, trở về Dương Thế một cách thuận lợi.

Thì thử nghĩ, Dương Thế có gì khiến hắn phải kiêng dè?

“Vạn phần không tưởng nổi, bắt đầu từ sự kiện nhỏ tại Bất Hủ Cổ Tộc… lại dẫn đến một nhân vật kinh thiên động địa như vậy.” Tam Điện Diêm La vuốt râu, cảm thán:

“Chỉ cần một ngày Lạc Nam còn tồn tại, Bất Hủ Cổ Tộc chính là vĩnh hằng, là ý chí bất diệt!”

Chư thần nhìn nhau, chỉ có thể cười khổ.

Trong quá khứ… Thợ Săn của Sát Giới là U Minh Chi Thần từng tham gia vây công Bất Hủ Cổ Tộc không phải chuyện gì bí mật, những vị ở đây đều biết.

Khi đó ở trong mắt bọn hắn, Bất Hủ Cổ Tộc tuy có Bất Hủ Thần Tháp toạ trấn… nhưng cũng chỉ thuộc dạng tầm thường, có cũng được, không có cũng chẳng sao.

Bởi lẽ bất cứ một nội tình nào ở vị diện tầng 18, đều có thể dễ dàng tiêu diệt Bất Hủ Cổ Tộc hàng trăm lần, bao nhiêu cái mạng cũng không đủ diệt.

Bất Hủ Thần Chiến xảy ra, Bất Hủ Cổ Tộc bị xoá tên cũng chỉ là trò đùa trẻ con, chẳng ai xem trọng hay chú ý.

Vị Bất Hủ Công Chúa kia chỉ còn tàn hồn nhỏ yếu, mang theo Bất Hủ Thần Tháp tổn thương thảm trọng đào vong, chật vật hơn cả chó nhà có tang… căn bản không thể tạo nên sóng gió gì.

Vậy mà chỉ vì một chút chuyện nhỏ như vậy, Bất Hủ Công Chúa chẳng biết từ nơi đâu tìm ra nhân vật khủng bố kia, một đường phát triển…

Để rồi thật nhiều năm sau, kẻ đó đã là tồn tại khiến vạn linh kính ngưỡng, chư Thần khiếp sợ, Âm Dương lưỡng giới phải thận trọng đối đãi.

Bất Hủ Bá Chủ, danh động càn khôn!

Chuyện này đi vào sử sách, trở thành truyền kỳ vĩnh cửu của cả Âm và Dương, không thể xoá vết.

“Thế mới nói… nhổ cỏ phải nhổ tận góc, không thể lưu lại bất cứ mầm móng tai vạ nào, bởi không ai lường được điều gì sẽ xảy ra trong tương lai.” Nhất Điện Diêm La hờ hững nói, vô ý quét mắt vào Sổ Sinh Tử trong tay.

Chỉ thấy dòng Bất Hủ Bá Chủ - Lạc Nam đã ảm đạm như có thể biến mất bất cứ lúc nào.

Cách biệt Âm Dương, Sổ Sinh Tử không thể tác động.

Người ngoài thấy được Lạc Nam bị Sổ Sinh Tử thôn phệ sinh cơ một cách liên tục, lâm vào thế hạ phong triệt để.

Nhưng chỉ có Nhất Điện Diêm La nhận thức rõ ràng, vào thời khắc viết xuống đại danh của kẻ này vào Sổ Sinh Tử, phản phệ gây ra suýt chút khiến Nhất Điện Diêm La trọng thương.

Bá Chủ Chi Đạo, không hề dễ dàng bị chưởng khống định mệnh và sự sống như vậy.

Cũng may Nhất Điện Diêm La có đại lượng công đức gia thân, lại thêm Lạc Nam đang bị Âm Gian áp chế nên Sổ Sinh Tử mới có thể tiếp tục phát huy uy năng của nó.

Tuy nói Sổ Sinh Tử là một trong những Bất Hủ Thần Vật cường đại hàng đầu, nhưng Bất Hủ Thần Vật của Bá Chủ yếu sao?

Không hề yếu, hơn nữa chúng nó có tận mười kiện!

Đổi lại nếu chiến đấu xảy ra ở Dương Thế, khi đại danh của người kia vào sổ, chưa chắc Sổ Sinh Tử có thể gánh nổi.

“Dương Thế một khi còn kẻ này, dã tâm của chúng ta vĩnh viễn không thể thực hiện.” Nhất Điện Diêm La hạ kết luận:

“Trừ phi chân thân của Phong Đô tiền bối tham chiến.”

“Đáng tiếc, lần đó Phong Đô tiền bối xuất hiện vì Hoàng Tuyền Cổ Tộc bị diệt.” Một vị Trưởng Lão sầu não:

“Hiện tại chúng ta không mời nổi ngài ấy, cũng không biết ngài ở đâu.”

Hoàng Tuyền Cổ Tộc dù sao cũng là đại tộc lâu đời của Âm Gian, tiếp nhận trọng trách cai quản Giới Bích qua nhiều thời đại.

Chủng tộc như vậy bị một cường giả đến từ Dương Thế diệt tộc, đây không thể nghi ngờ là một cái tát vang dội vào mặt toàn bộ Âm Gian từ trên xuống dưới, lại càng tổn hại lượng lớn Công Đức.

Phong Đô Ngục Đế vì thế mới đích thân ra tay.

Nhớ năm đó khi Cấm Chủ xông vào Âm Gian đã trốn đông trốn tây, chật vật như chuột… nào có làm ra được chuyện kinh hãi thế tục như vậy?

Hiện tại chẳng lẽ phải cho một vị nào đó thân mang Công Đức hy sinh, để gọi Phong Đô giáng lâm sao?

Nên biết rằng những tồn tại mang Công Đức trên người đều có địa vị đặc thù, cống hiến to lớn cho Âm Gian.

Mỗi vị như vậy đều là nhân vật trụ cột, nồng cốt… mất một người đều là tổn thất to lớn.

“Bổn điện nghĩ không cần đâu.” Nhất Điện Diêm La ung dung nói:

“Sau khi Bá Chủ thoát khốn, chắc chắn Phong Đô tiền bối đã hứng thú với hắn rồi… chỉ cần hắn dám lộ diện, Phong Đô tiền bối sẽ khoá chặt lấy hắn, chúng ta chỉ cần phối hợp vây công là được.”

“Nhưng lỡ hắn không vào Âm Gian nữa thì sao?” Có người đặt câu hỏi.

“Chỉ cần hắn còn muốn mạnh lên, hắn chắc chắn sẽ vào!” Nhất Điện Diêm La tự tin đáp:

“Không phải vì ân oán đơn thuần mà hắn ra tay với Hoàng Tuyền Cổ Tộc vào thời điểm đó, nhất định là hắn muốn nhắm vào tin tức về cảnh giới viễn siêu Bất Hủ.”

“Có đạo lý!” Ánh mắt các lão quái vật sáng lên.

Cẩn thận suy nghĩ một chút, nếu như Lạc Nam không ra tay với Hoàng Tuyền Cổ Tộc vào thời điểm đó, hắn vẫn có thể tiếp tục nằm vùng trong Sát Giới, lại nhân lúc Sát Giới tính toán, giả vờ tấn công Bá Việt Tông mà tung ra đòn trí mạng, khi đó thu hoạch đạt được chắc chắn sẽ lớn hơn, gây nên hậu quả nghiêm trọng hơn cho Âm Gian.

Nhưng Lạc Nam lại không làm như vậy, bởi vì nếu để Hoàng Tuyền Cổ Tộc tiến vào Giới Bích sẽ trở nên bất tử, hắn không thể tiêu diệt Hoàng Tam Thắng cùng Hoàng Tam Dương, từ đó không thu được tin tức.

Cho nên Lạc Nam mới quyết đoán ra tay, giải quyết Hoàng Tuyền Cổ Tộc trước khi độc kế của Sát Giới bắt đầu.

“Vậy kế tiếp, sư tôn có gì phân phó?” Sát Giới Đại Trưởng Lão kính cẩn hỏi.

Nhất Điện Diêm La chậm rãi tiêu thất khỏi bảo toạ, chỉ để lại một thanh âm bình thản:

“Chờ!”

Đại chiến lần này không những chấn kinh toàn Chung Cực Giới, mà ngay cả những thế giới cao cấp tại hỗn độn cũng nghe tin.

Quy mô quá lớn khiến cả Hỗn Độn Linh và Chung Cực Linh giáng lâm, cũng là lần đầu tiên trong lịch sử.

Ngay cả mẫu thân Ninh Vô Song của Lạc Nam ở tại Nguyên Giới cũng lo lắng truyền tống đến Bá Việt Tông, muốn xem tình huống của hắn và chúng nữ.

Sau khi biết hết mọi chuyện, hiểu được nhi tử mình bị chèn ép như thế nào… đau lòng an ủi hắn thật lâu.

Lạc Nam mỉm cười ra hiệu mình không sao, ngược lại cảm thấy có thêm động lực để tiếp tục cường đại.

Vô địch thiên hạ, sẽ rất nhàm chán…

Lần này chiến lợi phẩm không ít, hơn 20 kiện Bất Hủ Thần Vật, thi thể, tàn hồn và cả nguyên liệu Luyện Khí cấp Bất Hủ.

Đủ cho tất cả phu nhân tiến vào Bất Hủ.

Đương nhiên, các nàng phải phân chia hợp lý, dùng Khai Thần Đỉnh cải tiến lại phù hợp, đôi khi một kiện Bất Hủ Thần Vật để hai, ba người cùng đột phá.

Chiêu Quân, Đại Kiều và Tiểu Kiều một kiện Ngự Trù Dung Lô, phục vụ cho phương diện Trù Đạo.

Vũ Lăng Phi, Lôi Tiên Nhi và Liễu Mộng Mộng luyện ra Tam Đạo Thần Đỉnh, hỗ trợ gia tăng chiến lực của các loại Đạo Thuộc Tính, gia tăng số Đạo Văn, thức tỉnh Thể Chất ứng với thuộc tính của các nàng.

An Hinh và An Tố Vấn chủ tu Y Đạo và Quang Minh Thần Lực, cùng nhận chủ một bộ Huyền Y Minh Châm, khả năng trị thương cấp tốc so với Vĩnh Sinh Thần Lực chỉ hơn chứ không kém.

Hồ Cửu Ly, Hồ Dĩnh ký khế ước với Yêu Mị Uyển, Thanh Loan Nữ Đế ký khế ước với Yêu Chỉ Hân.

Mà tỷ muội Yêu Chỉ Hân cùng Yêu Mị Uyển lại luyện ra Bất Hủ Ngự Yêu Châu, có thể bồi dưỡng Yêu Tộc có khế ước với mình đạt đến Bất Hủ, số lượng giới hạn của mỗi nàng là ba tôn Bất Hủ Yêu Tộc.

Ngũ Tổ Long Uyên là chiến lợi phẩm của Hoài Khánh, nàng dùng nó thiết lập khế ước với Giao Linh và Kinh Kha, vì hai nữ có huyết mạch dòng dõi Long Tộc, mượn Ngũ Tổ Long Uyên để các nàng đột phá Bất Hủ, đồng thời có thể thông qua Vô Cực Long Thể của Hoài Khánh mà gia tăng chiến lực.

Thục Phi luyện hoá Ngũ Đài Tương Liên, chính là Bất Hủ Thần Vật của Ngũ Tử Cấm Thần, năm kẻ này đã ngã xuống trong trận chiến… từ đây tông môn lại có thêm một nhân vật thao túng bản thể đáng sợ không thua gì Ma Hậu và Lâm Tích.

Mộc Linh Nhu cùng Duyên Duyên cũng hợp tác chế ra Ngự Niên Song Trượng, thuộc loại Thần Vật có thể thao túng tuổi thọ của vạn vật.

Mộc Linh Nhu có thể gia tăng số năm tháng lên các loại thực vật, gia tăng hiệu quả bồi dưỡng, thúc đẩy sự phát triển của thiên tài địa bảo.

Mà Duyên Duyên lại dễ dàng tận dụng thể chất của mình, ban phát hoặc rút đi tuổi thọ của mục tiêu nàng nhắm đến.

Ngân Hà, Ngân Tâm và Tinh Cơ nhận chủ Tam Đạo Thiên Hà Giang, là Bất Hủ Thần Vật giống như ba nhánh sông, mỗi dòng chảy là một vùng thiên hà, bên trong chứa đựng vô số ngôi sao, tinh thần lực… phù hợp với Đạo và năng lực chiến đấu của các nàng.

Dương Anh và Nhược Sương quyết định dùng một kiện chiến lợi phẩm để thăng cấp Đông Hoa Cung đến cấp Bất Hủ.

Lạc Nam và Đông Hoa Quỳnh Tiêu vô cùng ủng hộ quyết định này, toàn tâm toàn ý hỗ trợ các nàng.

Đông Hoa Cung sau khi thăng cấp, chẳng những tạo ra được một vùng càn khôn gia tăng chiến lực cho tất cả thành viên sở hữu Bỉ Ngạn Hoa, mà còn trở thành kiến trúc pháp gia tăng tốc độ tu luyện của đệ tử.

Dạ Ly lại xin phu quân tặng Siêu Nhiên Sơn Cốc, dùng Thần Vật khác làm nguyên liệu thăng cấp nó, bởi vì nàng muốn chế tạo thêm nhiều “hàng độc”, cần có Thần Vật thúc đẩy thiên phú, gia tăng ngộ tính và trí thông minh.

Siêu Nhiên Sơn Cốc trở thành Bất Hủ Thần Vật, đây là lợi ích lớn nhất cho cả tông môn, không riêng gì bản thân Dạ Ly.

Cầm Thanh Vận và Thất Hồn Diệm đều là Hồn Tu, cũng hợp ý nhau nhận chủ một cặp Song Hồn Thủ Chỉ được tạo ra từ Hỗn Độn Hư Không Nhẫn của Song Thần Cấm Lão.

Chỉ tiếc Lạc Nam không đoạt được Vô Tướng Vạn Nhãn cho Thánh Linh Thiên Vận, đành dùng chiến lợi phẩm là Vô Tướng Thần Nhãn của lão già ở Bắc Chung Cực luyện thành Vô Tướng Song Phù cho nàng và Điêu Thuyền đột phá.

Vô Tướng Song Phù thuộc dạng Phù Chú như Tổ Phù nhưng cao cấp hơn, có thể mô phỏng chiêu thức và thủ đoạn chiến đấu của kẻ địch, Thánh Linh Thiên Vận và Điêu Thuyền đều thích hợp sử dụng.

Chúng nữ còn lại cũng lần lượt nhận chủ Thần Vật phù hợp hoặc ném vào Khai Thần Đỉnh để tạo ra thứ khác.

Mặc kệ các nàng chọn thế nào, Lạc Nam đều ủng hộ.

Sau lần này, mục tiêu tất cả lão bà thành Bất Hủ của hắn đã thành công viên mãn.

Thậm chí còn số ít Bất Hủ Thần Vật thừa ra, để cho những Bá Phi vốn đã là Bất Hủ sở hữu kiện Thần Vật thứ hai.

Dù là còn nhiều ức chế, nhưng cũng xem như có thu hoạch không nhỏ rồi.

Chưa kể các loại tài nguyên, nguyên thạch, thiên tài địa bảo, công pháp, thần thông… từ trong Nhẫn Trữ Vật.

Lạc Nam đứng trên đỉnh Cung Đình Thụ, nhìn nhóm phu nhân cuối cùng của mình tiến vào bế quan, khoé môi nhếch lên một tia hài lòng và tràn đầy mãn nguyện:

“Vòm trời có thể là lao ngục, nhưng khi chưa tìm ra cách phá vỡ được vòm trời, cứ tạm thời lợi dụng nó.”

Chúc cả nhà ngủ ngon.