Thiên Kim Danh Y - Chương 408

topic

Thiên Kim Danh Y - Chương 408 :
Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng Thôi Bằng Nghị: “Bẩm Phi Tuân tướng quân, bẩm Quận chúa Liên Y. Hữu Thị lang Thương Bộ, Diệp Hiên đến.”

Vân Phi Tuân nghe tên Diệp Hiên thì lập tức nhíu mày, sát khí hừng hực.

Tô Liên Y thấy vậy liền lườm cho một cái sắc như đao, ngầm trách hắn rỗi hơi mà đi ghen bậy.

Chưa bao lâu, một nam nhân vận trường bào gấm xanh thiên lam phong lưu, quý khí bước vào.

“Tham kiến Quận chúa Liên Y.” Diệp Hiên hành lễ với vẻ cung kính.

Tô Liên Y bày dáng quan gia: “Đứng dậy đi. Lâu rồi không gặp Hữu Thị lang. Vất vả cho ngài rồi.”

Diệp Hiên khẽ mỉm cười. Một kẻ lão luyện như hắn thừa biết phải dùng thái độ nào, ở đâu và lúc nào để không khiến người khác chán ghét.

“Việc Quận chúa mạo hiểm thâm nhập Phụng Nhất giáo, hạ quan không đảm bảo được sự an toàn của Quận chúa… Là hạ quan thất trách. Hạ quan thật lấy làm hổ thẹn.”

Tô Liên Y đáp: “Thị lang đừng nghĩ như vậy. Thời gian này, chắc hẳn ngài đã liên hệ sát sao với các thương hộ lớn nhỏ trong thành. Đó chính là điều ta cần. Nói cách khác, Thị lang cũng đã hoàn thành chức trách vào thời khắc quan trọng, sao có thể xem là thất trách?”

Diệp Hiên nhướng mày. Sao Tô Liên Y biết hắn đã làm gì mấy ngày qua?

Quả đúng là hắn đâu có rảnh rỗi: sáng tối đều âm thầm triệu tập thương nhân.

Vì công, để lộ vài tin tức về chính sách cho vay của kinh thành để họ chuẩn bị tinh thần.

Vì tư, củng cố địa vị thống lĩnh thương giới Đông Ô của Diệp gia, không để ai lay chuyển.

Không nóng vội, hắn rút từ trong ngực áo ra một quyển sổ: “Xin Quận chúa xem qua. Đây là danh sách thống kê các thương hộ lớn nhỏ của thành Đông Ô cùng những trấn phụ cận: loại hình kinh doanh, quy mô, tài sản trước biến cố Song Vương, tài sản hiện tại, nhu cầu vay vốn, năng lực hoàn trả dự kiến. Phần lớn hạ quan đã khảo sát xong. Chỗ nào chưa kịp khảo sát, hạ quan đều ghi chú rõ.”

Tô Liên Y đưa tay nhận lấy, gật đầu: “Vất vả cho Thị lang rồi. Sau khi hồi kinh, ta sẽ tâu lên Hoàng thượng, ghi công cho ngài.”

Vân Phi Tuân thấy Tô Liên Y nói chuyện với Diệp Hiên bằng đúng lề lối quan gia, khách khí có chừng mực, chẳng gần gũi tí nào thì tâm trạng khoan khoái vô cùng. Tên này tuy không lộ liễu như thằng đệ đệ hắn, nhưng bằng “giác quan thứ sáu của đàn ông”, Vân Phi Tuân biết hắn chẳng có ý tốt gì.

Bên cạnh, Từ Tri phủ âm thầm tán thưởng. Quả không hổ là người dưới tay Quận chúa Liên Y: một Hữu Thị lang mà không đợi cấp trên giao nhiệm vụ đã tự định công việc, lại làm đâu ra đó. Không uổng danh thương gia đứng đầu kinh thành.

Tô Liên Y vừa xem sổ vừa nói, mắt không rời trang giấy: “Việc cho vay giao hết cho Thị lang. Ta chắc không còn rảnh tay. Có khó khăn thì đến tìm ta thương lượng, còn cách làm thế nào, Thị lang toàn quyền quyết định.”

Diệp Hiên sững người, mắt thoáng sáng lên: “Quận chúa… tin hạ quan như vậy sao?”

Hắn tuy là Thị lang Thương bộ nhưng cũng là người Diệp gia, chuyện moi tiền, vơ lợi cho nhà mình, hắn tuyệt đối làm được.

Tô Liên Y ngẩng lên, khẽ cười: “Dùng người thì không nghi.”

Trong lòng nàng lại nghĩ: Từ xưa tới nay, hễ dính đến tiền là có chuyện. Ai nhìn bạc trắng mà chẳng động lòng? Quan thanh liêm như trong phim thì hiếm lắm. Với đa số quan lại, chỉ cần họ làm việc tốt, làm đúng hạn, làm ra thành quả, có gọt đi chút lợi cũng chẳng sao. Nước quá trong thì không có cá; người quá xét nét thì chẳng còn bạn. Việc đời quý ở chỗ cân bằng, cố ép thành thuần khiết quá, lại hỏng cả.

Diệp Hiên đâu biết nàng nghĩ gì. Được trọng dụng đến mức này, trong lòng hắn bỗng dấy lên một cảm giác kỳ lạ khó tả.

“Xin Quận chúa yên tâm. Hạ quan tuyệt không phụ lời ủy thác.”

Tô Liên Y gật đầu: “Công việc của ngài cứ theo đúng lệ cũ của Thương Bộ. Buổi sớm công bố kế hoạch, buổi tối tổng kết.”

“Tuân lệnh.” Diệp Hiên đáp ngay, giọng vang.

“Như vậy, công việc của Thị lang và Từ đại bá xem như đã sắp xếp xong. Vất vả cho hai vị rồi.” Tô Liên Y nói.

“Quận chúa giá lâm Đông Ô là phúc của Đông Ô. Hạ quan đâu dám kể công? Xin thay mặt toàn thành bách tính, cảm tạ Quận chúa.” Nói rồi Từ Tri phủ đứng phắt dậy, định quỳ xuống.

Tô Liên Y giật mình, vội buông quyển sổ, đưa tay đỡ lấy ông. Bỏ qua chuyện ông có giao tình với Vân gia, chỉ riêng để một lão nhân vì mình mà quỳ xuống, nàng cũng thấy không thể nhận nổi.

Diệp Hiên cúi xuống nhặt quyển sổ bị Tô Liên Y ném sang, khóe môi vẫn giữ nụ cười, ánh mắt dịu dàng đặt trên người nàng.

Bỗng hắn khựng lại: “Quận chúa, mặt của người…”

Lúc này đã xế chiều, trong phòng ánh sáng mờ, những mảng trắng đỏ loang trên gương mặt Tô Liên Y khó mà nhìn rõ. Nhưng khi nàng cúi xuống đỡ Từ Tri phủ, mặt lại đúng lúc hứng trọn luồng sáng từ ngoài cửa hắt vào, thế là chẳng thể che giấu được nữa.

Tô Liên Y lúng túng đưa tay chạm nhẹ vào má: “Lúc ở Phụng Nhất giáo ta phải cải trang liên tục mà chưa gỡ ra. Để lâu quá khó bóc, vừa rồi kéo mạnh tay một chút… thế là xước cả da.”

Diệp Hiên mỉm cười: “Không sao. Quận chúa lúc nào cũng đẹp.”

Vân Phi Tuân lập tức liếc sang, ánh mắt đủ sắc bén để khiến nhiệt độ trong phòng hạ xuống vài phần.

Diệp Hiên khẽ giật mình, nhìn sang hắn.

Chỉ thấy Vân Phi Tuân cao lớn, rắn rỏi như một bức tường thép, chẳng biết từ lúc nào đã đứng ngay bên cạnh.

Hắn là võ quan thực thụ. Không giống đám văn quan chỉ quen giấy bút, khí chất và dáng vẻ Vân Phi Tuân áp đảo đến mức khiến người ta muốn lùi lại theo bản nang. Áp lực ấy không phải kiểu đấu trí âm hiểm, cũng chẳng phải mưu sâu kế độc, mà là sự đe dọa trực tiếp, bản năng, khắc vào xương tủy:

— Người phụ nữ này là của ta. Muốn sống thì đứng xa ra.

Không may cho Diệp Hiên, ánh mắt hắn chạm ngay vào đôi đồng tử đen thẫm của Vân Phi Tuân. Đôi đồng tử sâu như vực, bình lặng như nước, nhưng chỉ một cái chớp mắt có thể hóa thành quái vật kéo người ta xuống đáy không thấy đường ra.

Đôi tay của Vân Phi Tuân chưa bao giờ sạch. Máu dính trên đó nhiều đến không đếm xuể. Từng vì người khác mà giết, và hôm nay… cũng chẳng ngại vì chính mình mà động thủ.

Hắn hơi nheo mắt, chẳng hề che giấu sát ý.

Diệp Hiên – thấp hơn nửa cái đầu, vóc dáng thư sinh – lập tức bị chấn áp. Hắn vô thức lùi nửa bước, nuốt khan: “Vân… Vân tướng quân… ha… ha…”

Khóe môi Phi Tuân cong lên nụ cười lạnh, kiểu cười hắn thường có khi chuẩn bị ra tay giết người: “Diệp Hiên, Hữu Thị lang Thương bộ chính quan Tứ phẩm. Bổn tướng cảnh cáo ngươi: có những lời nói được, có những lời nói ra là rước họa vào thân. Đừng tưởng Diệp gia nhiều bạc thì có thể cản nổi tai vạ. Ở kinh thành, người chết không dấu vết, án khép lại qua loa… nhiều lắm. Nhớ cho kỹ.”

Phải. Dưới chân thiên tử, có kẻ biến mất mà không ai truy cứu, thiên hạ đều hiểu vì sao.

Sắc mặt điển trai của Diệp Hiên lập tức tái mét, trong mắt chỉ còn nỗi sợ.

Hắn biết rất rõ, nếu còn dám buông lời khinh nhờn Quận chúa Liên Y trước mặt Vân Phi Tuân, e rằng hắn sẽ trở thành một trong những “vụ án vô danh” kia.

“Nh… nhớ rồi…” Giọng còn run.

Tô Liên Y suýt nữa bật cười. Cũng may lý trí kéo lại, nàng cúi đầu giấu đi khóe môi đang nhếch. Văn quan có kiểu đấu đá của văn quan, võ tướng có khí thế của võ tướng. Nếu bắt nàng chọn… nàng thích kiểu thứ hai hơn: thẳng thắn, rõ ràng, chẳng vòng vo.

Đây là lần đầu tiên Vân Phi Tuân công khai trước mọi người tuyên bố “quyền sở hữu” của mình. Với nàng, câu nói ấy hóa thành sự che chở, thành một vị ngọt mềm của phụ nữ được yêu chiều. Bên ngoài nàng có thể mạnh mẽ, sắc bén, vô úy. Nhưng bên trong mái nhà, nàng lại cần một nam nhân dám vì nàng mà chống đỡ cả bầu trời.

Còn Diệp Hiên? Tô Liên Y chẳng thấy chút thương hại. Tên này tuyệt đối chẳng phải loại đoan chính. Ở kinh thành, hắn từng nửa đùa nửa thật dụ dỗ nàng “tình ngoài hôn nhân”.

Hôm nay bị ai đó dằn mặt một trận, coi như nhân quả.

Từ Tri phủ cũng suýt không nhịn được cười, phải cúi đầu, vai run run. Sống hơn nửa đời, người tốt kẻ xấu gì ông chẳng thấy?

Lần đầu thấy Diệp Hiên là biết ngay thứ người khoác lác, hoa mỹ mà rỗng ruột. Dám trêu ghẹo Quận chúa Liên Y, đúng là tự rước họa.

May mà còn biết thời thế, chứ không cũng khó tránh một trận đòn như trời giáng từ tay Vân Phi Tuân.

Đúng vậy, một kẻ dám sai người đánh cho Ngọc Dung gãy mấy khúc xương, sao có thể nương tay với Diệp Hiên được?

“Hạ quan chợt nhớ ra một việc.” Từ Tri phủ ngẩng đầu: “Thế thân chịu tử hình thay cho Thánh nữ Phụng Nhất giáo đã tìm xong rồi. Là một phạm nhân chờ chém. Hai ngày nữa sẽ đưa ra pháp trường. May là trước đây Quận chúa vẫn luôn che mặt, hơn nữa dáng người Quận chúa cao ráo, rất giống với phạm nhân kia. Đến ngày đó, chỉ cần bịt miệng lại, cho hắn mặc nữ trang và đeo mạng che, lên pháp trường một lượt, từ đó coi như Thánh nữ… không còn tồn tại nữa.”

Tô Liên Y nghe xong thì gật đầu hài lòng: “Làm phiền Từ Tri phủ rồi.”

Thật ra, lý do nàng nhất quyết phải để “Tiểu Liên” chịu một bản án tử không chỉ là để tuyên bố Phụng Nhất giáo chấm dứt, mà còn để gửi lời nhắn đến Ngọc Dung và Kiều T Phi nở tận Bắc Tần, Tiểu Liên đã chết. Từ đây ân đoạn nghĩa tuyệt.

Nàng tin chắc, cho dù Kiều Y Phi không tìm tới, Ngọc Dung cũng sẽ phái người truy lùng. Mà với tính đa nghi của hắn, trong đám thị vệ tới thành Đông Ô chắc chắn có cài tai mắt của hắn. Tiểu Liên mà chết rồi thì không ai đối chứng, hành tung của nàng từ đó khó lần ra hơn.

Tô Liên Y đứng dậy, mỉm cười nhã nhặn nói với Từ Tri phủ và Diệp Hiên: “Chuyện cấp bách, ta không giữ hai vị lại nữa. Tương lai cũng phải làm phiền hai vị nhiều.”

Hai người lập tức hiểu ý tiễn khách, liền đứng dậy cáo từ.

Bọn họ vừa đi, Tô Liên Y đã nghêu ngao hát một khúc nhỏ, bước đến bàn trang điểm xem gương mặt tội nghiệp của mình. Ấy vậy mà chẳng buồn vì mặt bị xước, trái lại tâm tình còn phơi phới.

“Vui lắm à?” Giọng Phi Tuân vẫn còn sót lại chút giận.

Tô Liên Y gật đầu cái rụp: “Dĩ nhiên là vui.”

— Từ nãy tới giờ cách đàn ông nhà nàng ra oai thật quá đã! Nàng thích chết đi được!

Vân Phi Tuân liếc ngang: “Không xót à?”

“Xót cái rắm.” Tô Liên Y phản bác ngay.

Theo thời gian, chỗ sưng đỏ đã se lại thành những mảng vảy nhỏ. Chờ nó bong là khỏi thôi. Tô Liên Y lại không buồn nghe lời Vân Phi Tuân, lấy khăn sạch chấm nước muối sát trùng. Nước muối chạm vào vết thương rát buốt khiến nàng bật một tiếng kêu khe khẽ.

Vân Phi Tuân nghe nàng kêu, tim cũng mềm nhũn. Rõ ràng ban nãy còn muốn nhân chuyện này mà mắng nàng vài câu… ai ngờ cơn giận tan biến sạch, muốn kéo lại cũng không xong.

Hắn giật khăn nước muối khỏi tay nàng, không chịu để nàng “tự hành hạ”: “Ta muốn giết hắn, nàng cũng không xót?”

Tô Liên Y nhướn mày, giật lại khăn, tiếp tục chấm lên má: “Không xót. Nhưng thương lượng cái này, chúng ta đợi về kinh rồi giết được không? Bây giờ ta bận muốn chết, có người gánh giúp công việc thì ta cảm ơn trời đất. Ngươi mà không nhịn được, lỡ giết hắn rồi, mấy việc vốn phân cho hắn lại đổ lên đầu ta. Cuối cùng người chịu thiệt vẫn là ta.”

Vân Phi Tuân nhíu mày. Nghĩ đến cảnh Tô Liên Y bận đến mức chẳng có thời gian nghỉ, mà nàng không nghỉ thì buổi tối hắn cũng chẳng có vợ để ôm…

Cân nhắc một hồi, hắn quyết định giữ lại cho Diệp Hiên… một cái mạng chó.

Sau khi lau mặt xong, Tô Liên Y lấy một tấm mạng che mỏng trong suốt, móc lên hai tai, chỉ để lộ đôi mắt đẹp. Mạng che mờ ảo che nửa gương mặt, lúc ẩn lúc hiện, mang theo vẻ đẹp huyền bí khiến người ta không sao rời mắt nổi.

Nàng bước đến trước mặt Vân Phi Tuân, hai tay đặt lên bờ vai rộng của hắn, nụ cười tếu táo đã thu lại, giọng nghiêm túc hẳn: “Phi Tuân, ngươi như vậy là không đúng.”

Vân Phi Tuân sững lại: “Sao thế?” Tim hắn như hẫng đi một nhịp, hắn sợ nhất là khiến Liên Y không vui.

“Sát khí của ngươi quá nặng.” Tô Liên Y nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng nghiêm mà dịu: “Ta biết vì Hoàng thượng, ngươi đã giết không ít người. ‘Một tướng công thành, vạn cốt khô’ — câu đó chẳng sai. Nhưng không thể vì thế mà đánh mất cái thiện của con người. Có thể giết, nhưng không được loạn sát. Nếu con người đánh mất lý trí… thì khác gì thú?”

Ánh mắt Vân Phi Tuân tối dần. Đúng vậy… đôi tay đẫm máu như hắn, ai có thể thích? Huống hồ Liên Y là một cô gái tinh tế và sáng trong đến thế.

Tô Liên Y đưa tay vòng lên cổ hắn, tựa mặt vào hõm vai quen thuộc: “Nhưng đã lấy chồng thì theo chồng, lấy chó theo chó. Ngươi trở thành dáng vẻ gì, ta cũng sẽ ở bên. Nếu ngươi chịu nghe ta, ta sẽ nói hết những gì ta nghĩ. Nếu ngươi không muốn nghe, ta sẽ ở cạnh ngươi, dù là người hay thú… cũng đều là Phi Tuân của ta, là con hổ lớn của ta.”

Vân Phi Tuân cúi mắt, rất lâu không nói gì, chỉ siết nàng vào lòng thật chặt, như muốn hòa nàng vào thân thể mình.

Một canh giờ sau, phủ Tướng quân.

Cả phủ vẫn canh phòng nghiêm ngặt như thường, nhưng thực chất, nhà Ngô tướng quân đã bị khống chế. Cách giam lỏng vô cùng đặc biệt, không kinh động bất kỳ binh lính nào bên ngoài, chỉ thấy vài bóng người từ trời giáng xuống, khống chế cả Ngô gia, giải thẳng xuống nhà lao dưới phủ.

Người có thể hành động gọn gàng như vậy, ngoài đám Ảnh Hồn Vệ do Vân Phi Tuân trực tiếp chỉ huy, không ai khác.

Trong địa lao, phu nhân Châu thị run rẩy ôm chặt lấy con trai độc nhất. Ngô Hạn Hải thì ngồi thẳng trong góc, nhắm mắt không nói, như giận dữ, như đấu tranh. Không khí chết lặng bị xé tan bởi tiếng khóa vang lên, rồi tiếng bước chân của một nhóm người từ xa tiến lại.

Đến không phải ai khác, chính là Vân Phi Tuân và Tô Liên Y dẫn đầu đám Ảnh Hồn Vệ.

Ngô Hạn Hải mở mắt, mắt đỏ ngầu: “Các ngươi rốt cuộc là ai? Lại dám giam giữ mệnh quan triều đình! Biết đây là tội chết không!?”

Tô Liên Y khẽ mỉm cười, nhận phong thư từ tay Vân Phi Tuân, đưa qua khe song sắt: “Ngô tướng quân, đây là thư tay của Xích Giao Nguyên soái ở kinh thành gửi riêng cho ngài. Xem xong rồi… chúng ta lại nói tiếp.”