Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60] - Chương 82

topic

Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60] - Chương 82 :
Trong ký ức của nguyên chủ, anh chỉ là một "con gà trắng" yếu ớt, cô tò mò không biết anh trắng đến mức nào.

Đúng là anh rất trắng, giữa vùng cát gió đại mạc mà ai nấy đều màu caramel, vậy mà da anh còn trắng hơn cả cô.

Chắc anh phải dùng kem chống nắng xịn lắm, không biết hiệu gì mà tốt thế.

Tuy nhiên nhìn từ ngón tay có thể thấy anh làm việc rất nặng.

Bàn tay anh lớn, khớp xương rõ ràng, trên mỗi đốt ngón tay đều có một lớp chai màu vàng nhạt.

Anh ra ngoài nghe điện thoại, Trần Miên Miên cũng vừa lúc rửa xong bát đĩa.

Nhưng vừa vào bếp, lại có một lính gác khác đến gõ cửa, chào theo nghi thức quân đội: "Quân trưởng nói nếu cô có ở đây thì mời cô cùng đi một chuyến.

" Tại phòng trực ban, Triệu Lăng Thành đang nghe điện thoại.

Qua giọng nói có thể thấy tâm trạng lão gia tử khá tốt, và quả thực là chuyện công sự.

Ông nói: "Từ khi năm ngoái các cậu bắn hạ một chiếc trinh sát U2, bọn Mỹ lại lắp thêm hệ thống gây nhiễu điện tử, ngang nhiên bay qua Tây Bắc suốt.

Tên Hán gian họ Tưởng đó tâm địa xấu xa, thấy quan hệ của chúng ta với Liên Xô đang căng thẳng, lại sắp có biến ở đảo Trân Bảo nên muốn đánh lén, để bọn Mỹ tấn công cơ sở hạt nhân của chúng ta.

Khá lắm, lại bị các cậu tóm được rồi.

" Triệu Lăng Thành đáp: "Nhờ bộ phận tình báo vùng duyên hải cung cấp thông tin, chúng tôi chỉ là phục kích thôi ạ.

" Lão gia tử cười: "Tên họ Tưởng đó vẫn còn mơ mộng phản công cơ đấy, cố gắng lên, bắn hạ thêm một chiếc U2 nữa đi.

" Giọng Triệu Lăng Thành trầm xuống: "Chúng tôi đang nỗ lực hết mình.

" Lão gia tử nói tiếp: "Phải nhanh lên, và nhất định phải là các cậu.

Vì bắn hạ U2 ở vùng duyên hải không là gì, nhưng nếu có thể hạ gục nó ở độ cao hai vạn mét giữa đại mạc Tây Bắc, thì quốc tế mới biết trình độ quân sự và thực lực của chúng ta, khiến bọn Mỹ phải e dè.

" Triệu Lăng Thành khẳng định: "Sẽ làm được ạ.

" Lão gia tử thở dài: "Lâm Diễn sao rồi?

Nghe tin U2 bay qua đại mạc, chắc ông ấy mừng rỡ lắm nhỉ.

" Triệu Lăng Thành nói: "Con bận quá, đã ba tháng không ghé qua nông trường rồi.

Với lại, lời này của ông mang theo thành kiến, con không thích nghe.

" Lão gia tử thở dài: "Ông ấy là cậu ruột của con, vẫn đang bị cải tạo lao động.

Ta biết con không thoải mái, nhưng chuyện của ông ấy ta cũng lực bất tòng tâm, huống hồ là con.

Nhưng ta nghe nói những người thuộc phái cánh hữu bị hạ phóng sống không tốt lắm, ốm đau lạnh giá nên qua đời cũng nhiều, con có thời gian thì nên đi thăm ông ấy.

"