Tâm Can Của Đại Gian Thần - Chương 51

topic

Tâm Can Của Đại Gian Thần - Chương 51 :

Thấy cửa lớn của Trân Tu Lâu đã ở ngay trước mắt, bước chân của Tô Thanh Vũ không khỏi vội vã hơn vài phần.

Thế nhưng…

“Chính là họ! Chính là họ đã đưa bạc cho ta, sai ta ở đây bịa đặt!”

Bên tai đột nhiên vang lên một lời tố cáo, giọng nói này nghe có vẻ khá quen thuộc.

Tô Thanh Vũ theo phản xạ nhìn về phía phát ra âm thanh thì lập tức thấy gã nốt ruồi mà một canh giờ trước nàng ta đã bỏ tiền ra mua chuộc đang thoát khỏi đám đông, điên cuồng lao về phía mình.

Hỏng rồi!

Để né tránh gã nốt ruồi, Tô Thanh Vũ theo phản xạ lùi lại hai bước. Nào ngờ nàng ta lại quên mất mình đang đứng trên cầu thang, chân hụt một cái, cả người mất kiểm soát ngã ngửa ra sau.

Thật không may, lúc này lại có một tiểu nhị đang bưng canh nóng đi lên. Tô Thanh Vũ vô tình đâm sầm vào người cậu ta.

Tiểu nhị chỉ mải để ý đến bát canh nóng trong tay, hoàn toàn không chú ý đến Tô Thanh Vũ, không kịp né tránh, bát canh nóng trong tay đổ hết ra ngoài, cả hai người đều bị canh nóng văng trúng người.

Tất cả chỉ xảy ra trong nháy mắt, Tô Thanh Vũ còn chưa kịp hoàn hồn đã cảm thấy trên vai và ngực truyền đến một cơn nóng rát và đau nhói, cảm giác đau đớn này khiến nàng ta không kìm được mà hét lên một tiếng thảm thiết.

“Tiểu thư!”

Lục Trúc không ngờ lại xảy ra biến cố như vậy. Ả kinh hãi kêu lên, vội vàng lấy khăn tay ra lau vết nước trên người Tô Thanh Vũ.

Thế nhưng vì động tác quá mạnh nên vô tình giật luôn chiếc nón che mặt trên đầu Tô Thanh Vũ xuống, khuôn mặt của nàng ta cứ thế lộ ra trước mặt mọi người.

Tô Thanh Vũ trước kia luôn cố gắng tạo dựng danh tiếng tốt cho mình, phàm là những hoạt động phát cháo, khám bệnh miễn phí, tặng thuốc trong thành, nàng ta chưa từng vắng mặt.

Vì vậy, không ít người dân thành Thịnh Kinh đều đã từng thấy dung mạo thật của ả, dù bây giờ nàng ta đang mặc một bộ đồ nha hoàn nhưng vẫn bị nhận ra.

Trong phút chốc, tất cả mọi người trong đại sảnh đồng loạt thốt lên: “Ồ…”

Tô Thanh Vũ khó khăn lắm mới tỉnh táo lại từ cơn đau rát do bị bỏng, phát hiện chiếc nón trên đầu đã biến mất, sắc mặt nàng ta tức thì trở nên vô cùng khó coi.

Trớ trêu thay, Lục Trúc bên cạnh vì quá tức giận nên không hề nhận ra có điều gì không ổn, vừa đỡ nàng ta dậy vừa lớn tiếng với tiểu nhị bưng canh:

“Tên tiểu nhị không có mắt nhà ngươi đi đứng kiểu gì thế lại dám hắt canh nóng lên người tiểu thư nhà ta? Tiểu thư nhà ta là cành vàng lá ngọc, nếu có mệnh hệ gì, ngươi gánh nổi không?!”

Tiểu nhị kia cũng bị canh nóng văng trúng người, lúc này cũng chẳng khá hơn là bao nhưng dù sao Tô Thanh Vũ cũng là khách nên cậu ta đành cúi đầu xin lỗi:

“Xin lỗi khách quan, tiểu nhân vội mang đồ ăn lên nên không nhìn đường, tiểu nhân xin lỗi người ở đây ạ!”

Lục Trúc tức giận nói: “Xin lỗi là đủ sao? Gọi chưởng quỹ của các ngươi ra đây, chuyện này Trân Tu Lâu nhất định phải cho phủ Bình Dương Hầu chúng ta một lời giải thích!”

Bốn chữ “phủ Bình Dương Hầu” vang lên trong đại sảnh vô cùng rõ ràng. Cảm thấy đại sảnh bỗng chốc im lặng, không khí trở nên có chút kỳ quái, Tô Thanh Vũ theo phản xạ cảm thấy không ổn.

Nàng ta ngẩng đầu nhìn về phía trước, bất ngờ chạm phải ánh mắt của Mặc thị và Vệ Lâm Lang.

Bên cạnh Mặc thị, Tô Viên Viên trong chiếc áo choàng màu vàng ngỗng càng trợn tròn đôi mắt, vẻ mặt kinh ngạc chỉ về phía nàng ta, giọng nói có phần non nớt nhưng trong trẻo:

“Nương thân, là Tô Thanh Vũ. Là người xấu đã đẩy Nguyên Bảo xuống nước.”

Nói xong khóe môi Tô Viên Viên cong lên, cười một cách vô cùng ngây thơ.

Trong lòng Tô Thanh Vũ chùng xuống, trong đầu chỉ có một ý nghĩ: Tiêu rồi!

Mặc kệ cơn đau rát trên người, nàng ta lập tức nhặt chiếc nón trên đất lên, xông ra ngoài Trân Tu Lâu.

Thế nhưng những thực khách đang dùng bữa trong đại sảnh còn nhanh hơn nàng ta, đi trước một bước đã chặn kín cửa lớn của Trân Tu Lâu.

“Đứng lại, hôm nay không nói rõ ràng thì đừng hòng đi!”

Lục Trúc tưởng những người đó định ra tay với Tô Thanh Vũ thì lập tức giang tay ra che trước mặt nàng ta, quát:

“Các ngươi muốn làm gì? Ta nói cho các ngươi biết, tiểu thư nhà ta là đại tiểu thư của phủ Bình dương Hầu, nếu các ngươi dám làm gì tiểu thư, phủ Bình Dương Hầu tuyệt đối sẽ không tha cho các ngươi đâu!”

Đồ ngu này! Tô Thanh Vũ chỉ muốn đánh ngất Lục Trúc rồi bịt miệng nó lại. Cũng không xem tình hình bây giờ là thế nào, nàng ta chỉ mong người khác không biết mình là ai!

“Lâu rồi không gặp nhỉ, đại tiểu thư phủ Bình Dương Hầu, Tô Thanh Vũ.”

Phía sau truyền đến giọng nói của Mặc thị. Đám đông đang chặn trước mặt Tô Thanh Vũ tự động rẽ ra một lối đi. Mặc thị dắt tay Tô Viên Viên, bên cạnh là Tô Hoài Thầm và Vệ Lâm Lang, chậm rãi bước tới.

“Đời người nơi nào mà chẳng gặp lại, không ngờ mới qua hai ngày ngắn ngủi, chúng ta lại gặp nhau rồi. Ngươi nói xem, đây có phải là cái mà người ta thường gọi là ‘duyên phận’ không?”

Biết mình lần này không thể tránh được, Tô Thanh Vũ hận đến mức suýt nghiến nát răng hàm. Linh tính chợt lóe, nàng ta khẽ nói vào tai Lục Trúc một câu:

“Mau đi mời Tấn Vương, cứ nói ta bị người của phủ Ung Quốc Công và một đám dân đen chặn lại dưới lầu.”

Cái gì? Phủ Ung Quốc Công? Chính là cái phủ Ung Quốc Công đã gây khó dễ cho đại tiểu thư ở Thiên Thu Yến của nương nương sao?

Lục Trúc thuận theo ánh mắt của Tô Thanh Vũ nhìn về phía Mặc thị, đối diện với đôi mắt sắc bén của bà, ả mới muộn màng nhận ra mình đã làm ơn mắc oán!

Vội vàng đáp một tiếng “Vâng”, Lục Trúc buông tay Tô Thanh Vũ ra, quay người chạy lên lầu.

Vệ Lâm Lang thấy Lục Trúc rời khỏi bên cạnh Tô Thanh Vũ, không khỏi nói: “Nương, không cản ả lại ạ? Nha hoàn đó chắc là đi gọi cứu viện rồi.”

Mặc thị hừ lạnh: “Cứ để nó đi, ta ta muốn xem thử, chống lại ý chỉ của nương nương, phạm tội khi quân, nàng ta còn có thể mời được cứu binh nào đến.”

Ánh mắt Tô Viên Viên dõi theo Lục Trúc rời đi, mày nhíu chặt, trong lòng cũng cảm thấy nghi hoặc.

Tô Thanh Vũ đi theo lối cầu thang dẫn lên phòng riêng hạng “Thiên”, lẽ nào hôm nay nàng ta ra ngoài không phải chỉ để tung tin đồn mà còn có mục đích khác?

Nàng ta đến đây gặp ai?

Dựa vào sự hiểu biết về Tô Thanh Vũ, Tô Viên Viên chỉ suy nghĩ một lát đã đoán ra được mục đích thật sự của nàng ta khi đến đây.

Người có thể khiến Tô Thanh Vũ bất chấp tất cả để ra ngoài, chắc cũng chỉ có người đó mà thôi.

Tấn Vương - Tiêu Tử Thăng.

Thế nhưng nhắc đến cái tên này, những ký ức của kiếp trước liên quan đến hắn lại ùa về. Nghĩ đến quá khứ của hai người, Tô Viên Viên không khỏi nắm chặt tay, lồng ngực tức tối đến khó thở.

Lẽ nào, hôm nay hai biểu huynh muội họ sẽ gặp nhau ở đây sao?

Đối với Tô Viên Viên mà nói, kiếp trước là một nỗi đau không thể chạm tới.

Nếu nói huynh trưởng Tô Trạch Khiêm là người đã một tay đẩy nàng xuống địa ngục thì người khiến nàng hoàn toàn nguội lạnh tâm can chính là vị biểu ca mà nàng luôn đặt trong lòng, kính ngưỡng như một người anh hùng.